Phó Tổng, Phu Nhân Của Ngài Lại Lại Lại Đi Bày Biện Xem Bói Rồi!
Chương 572
“ thật vô dụng, theo sư phụ mà cũng thể lạc mất.”
Vạn nhất sư phụ xảy chuyện gì thì ?
Sư phụ mới xảy chuyện.
Chỉ trong vòng một giây ngắn ngủi, A Nghiêu nghĩ hàng trăm khả năng, dùng hết sức lực hét lớn.
“Sư phụ!
Sư phụ!!"
bao lâu, cuối cùng cũng thấy tiếng , quen thuộc xa lạ.
“A Nghiêu, cứu ~"
sư phụ!
A Nghiêu đuổi theo âm thanh đó, một mạch lao trong sơn động, xung quanh tối đen như mực, càng trong càng kỳ quái.
“A Nghiêu ~ ~"
Giọng ngọt ngào nũng nịu như những sợi tơ mảnh, móc nối kéo trong bóng tối.
vách đá treo hai ngọn nến, ánh nến một hình mê , tư thái yêu kiều, ánh mắt như tơ.
“A Nghiêu ~ qua đây ~ mau qua đây ~ ~"
A Nghiêu kinh ngạc, dám nhận mắt.
Mặt vẫn gương mặt đó, khí chất đổi.
thanh lãnh như tiên nữ, hiện tại quyến rũ như yêu tinh.
Nàng động, váy lụa trượt xuống, lộ một mảng da thịt lớn, trắng tuyết như ẩn như hiện, vòng eo thon nhỏ đến mức một tay liền thể ôm trọn.
xuống chút nữa... phi lễ chớ !
Đây sư phụ!!
A Nghiêu dời tầm mắt, hai tai đỏ bừng, “Sư phụ, , ở đây, mặc thành như thế ..."
“A Nghiêu, mau tới cứu ~"
phụ nữ nâng cánh tay trắng nõn, c.ắ.n môi đỏ, lộ vẻ đau đớn vặn, khiến thương xót.
A Nghiêu khô nóng, lao lên ôm lấy sư phụ, hôn lên đôi môi đỏ mọng nàng, xé rách chiếc váy lụa vướng víu .
Đừng bỏ lỡ: Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng, truyện cực cập nhật chương mới.
thể !
Đó sư phụ!
thể bất kính với sư phụ?!
A Nghiêu tát mạnh mặt một cái, đè nén d.ụ.c vọng thể thành lời.
phụ nữ thấp giọng rên rỉ một tiếng, kéo áo lụa mỏng xuống thấp hơn một chút, giọng mềm mại ngọt ngào, gọi đến mức lòng đều tan chảy.
“A Nghiêu, ngươi mau tới cứu sư phụ ~ ngươi nhẫn tâm sư phụ ch/ết ~"
“Mau qua đây, mau qua đây ~"
A Nghiêu từng bước một tiến lên, ánh mắt dần trở nên mê ly, “Sư phụ, thể ch/ết, ch/ết."
“, mau qua đây ~"
phụ nữ ngửa nửa lên, đầy đắc ý, nàng vươn tay ôm lấy thiếu niên mặt, giọng điệu mang theo tràn ngập dụ hoặc.
“A Nghiêu, ngươi thích sư phụ ?"
“Thích、thích."
A Nghiêu ngơ ngác trả lời, từ trong ngoài đỏ bừng.
vô sỉ!
hèn hạ!
dơ bẩn!
cư nhiên thích sư phụ!!
Nếu như sư phụ tâm tư , khẳng định sẽ đ.á.n.h ch/ết .
A Nghiêu bỗng nhiên hồi thần, đẩy phụ nữ bên cạnh , “Ngươi sư phụ!
Sư phụ thể nào như !!"
“Yêu quái, cút !"
phụ nữ yêu kiều biến mất, một gương mặt thanh tú đập mắt, A Nghiêu sợ tới mức suýt chút nữa lời thật lòng trong lòng.
“Sư phụ xin , con nên mạo phạm..."
“Bình tĩnh."
Linh Khê giải thích, “Ngươi và Tiểu Đồng tà vật mê hoặc, tiến trong ảo cảnh."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/pho-tong-phu-nhan-cua-ngai-lai-lai-lai-di-bay-bien-xem-boi-roi/chuong-572.html.]
“Ngươi thấy cái gì?"
A Nghiêu dám , điên cuồng lắc đầu.
Linh Khê truy hỏi, đ.á.n.h thức Tiểu Đồng ở bên cạnh, “Cắt chớ để tà vật mê hoặc."
Tiểu Đồng hưng phấn lớn, “Haha, tà vật mê hoặc , bởi vì thấy Nguyên Thanh Quan trở thành thiên hạ nhất quan, Quan chủ trở thành thần duy nhất thế gian, nhiều đùi gà để ăn."
Linh Khê bật , “Ngươi thích ăn nhất."
Tiểu Đồng hào phóng thừa nhận, “ thích ăn, yêu Nguyên Thanh Quan, càng yêu Quan chủ."
A Nghiêu thấy chữ “Yêu" , nhịn nghĩ đến sư phụ trong ảo cảnh, cả gương mặt đỏ bừng.
thừa nhận, thích sư phụ, ôm sư phụ, còn ...
Đại nghịch bất đạo!!
A Nghiêu nắm chặt nắm đấm, dám ngẩng đầu.
Linh Khê ho khan mấy tiếng, lệnh cho hai xuống núi.
Tiểu Đồng hỏi:
“Quan chủ, tìm nữa ?"
Linh Khê lắc đầu, môi trắng bệch, “Thứ đó thật sự kỳ quái, hôm nay tìm nữa."
A Nghiêu chú ý tới sự dị thường nàng, “Sư phụ, thương , xảy chuyện gì?"
“ ."
Linh Khê nhiều, về phía núi, bước chân ngày càng trầm trọng, dáng vẻ còn nhẹ nhàng như nữa.
A Nghiêu ánh mắt tràn đầy đau lòng, sư phụ nhất định thương .
Nàng , liền hỏi nữa.
Linh Khê gượng chống vài bước, đầu óc choáng váng.
, tà khí phát tán âm sát chi khí, nàng d.a.o động linh lực trong cơ thể để chống đỡ, chịu nội thương.
đường tìm kiếm A Nghiêu và Tiểu Đồng, một nữa gặp yêu quái dày đặc, chịu thêm ngoại thương.
Linh Khê bóp bóp tâm mi, vịn cây thở dốc.
A Nghiêu đỡ dám chạm , cuối cùng hạ tay xuống, “Sư phụ, nghỉ ngơi một lát ."
Linh Khê nghỉ ngơi một lát, “Tà khí ở trong núi, trời sắp tối , chúng mau chóng trở về đạo quan."
Tiểu Đồng đề nghị, “Quan chủ, để cõng ."
“ cần."
Linh Khê dậy.
Ba vội vã chạy xộc về Nguyên Thanh Quan, màn đêm bao phủ đại địa, trời tối .
Linh Khê ở giường, lông mày khẽ nhíu.
A Nghiêu vô cùng sốt ruột, cách nào.
Tiểu Đồng học qua chút y thuật, sắc một bát thu/ốc mang đến, lấy một lọ thu/ốc trị thương.
“Quan chủ, thế nào ?"
Linh Khê uống thu/ốc xong, sắc mặt lên chút ít, “Các ngươi ngoài nghỉ ngơi , đêm khuya ."
Tiểu Đồng cầm lấy thu/ốc trị thương, “Vết thương ở lưng với tới .
Quan chủ, để giúp ."
A Nghiêu vội vàng :
“Sư phụ, con cũng thể hỗ trợ."
Linh Khê sờ sờ lưng, lòng bàn tay dính đầy tươi m/áu, quả thực cần giúp đỡ.
Nàng lướt hai , trong lòng quyết đoán, “Tiểu Đồng ngoài, A Nghiêu ở ."
Tiểu Đồng thở dài, “Hiểu ."
A Nghiêu vui mừng khẩn trương, liên tục cam đoan, “Sư phụ, con sẽ bậy, yên tâm."
Linh Khê tháo khăn che mặt xuống, thần sắc vẫn lạnh nhạt như .
“Tiểu Đồng tuổi tác lớn , nam nữ biệt, ngươi thì khác."
“Một ngày làm thầy, cả đời làm cha."
“Con bôi thu/ốc cho cha, chuyện thiên kinh địa nghĩa."
A Nghiêu:
Đừng bỏ lỡ: Tôi Làm Mẹ Kế Của Người Yêu Cũ, truyện cực cập nhật chương mới.
“..."
Logic sư phụ một chút sơ hở, lý lẽ cái lý , cứ thấy quai quái.
Chưa có bình luận nào cho chương này.