Phó Tổng, Phu Nhân Của Ngài Lại Lại Lại Đi Bày Biện Xem Bói Rồi!
Chương 88
“Tiền Phú Quý và Quý Hành, đồng loạt thở dài một tiếng.”
“Chán thế, cứ mỗi chuyện lớn hóng hớt."
Nuối tiếc thì nuối tiếc thật, bọn họ vẫn tôn trọng ý nguyện khách hàng và Lâm Khê.
Tô T.ử Khôn dừng một chiếc xe bảo mẫu màu đen, “Đại sư mời cô lên, nghệ sĩ nhà ở bên trong."
Nghệ sĩ ?
Ngôi ?
Lâm Khê tò mò bước lên xe.
xe bọc vô cùng kín mít, mũ khẩu trang kính râm bộ vũ trang đầy đủ, ngoài hai bàn tay thì lộ bất kỳ một mảnh da thịt thừa thãi nào cả.
“Tô T.ử Khôn, cô ai ?!"
đàn ông lên tiếng, ngữ khí vô cùng mất kiên nhẫn.
Tô T.ử Khôn ghé sát tai , lặng lẽ cái gì đó.
đàn ông càng thêm tức giận, “ thèm, bảo cô xuống xe !"
Tô T.ử Khôn hít sâu một , “Đại sư, cô đừng để bụng nhé, cái tên bệnh , đầu óc chút vấn đề lớn đấy, cô đừng chấp nhặt với kẻ thần kinh làm gì."
“Tô T.ử Khôn!!"
đàn ông tức hề nhẹ, lồng ng/ực phập phồng liên hồi, ho khan dữ dội vài tiếng.
“Khụ khụ khụ..."
“Ui da, tổ tông nhỏ ơi."
Tô T.ử Khôn dùng lực vỗ vỗ lưng , “ bệnh thì bớt vài câu , nếu bệnh càng thêm nặng đấy."
đàn ông vỗ một cái, ho càng thêm dữ dội hơn, kịch liệt run rẩy, chuyện .
Lâm Khê cạn lời đến cực điểm, lên tiếng nhắc nhở, “ còn vỗ tiếp nữa, thì cần cứu nữa , lập tức nghẻo luôn bây giờ đấy."
“Ha ha ha..."
Tô T.ử Khôn gượng hai tiếng, “Thật ngại quá, tay nặng chút, cảm thấy thế nào ?"
đàn ông cúi đầu, im lặng một lời.
Tô T.ử Khôn trái một cái, “Cái đó, đại sư, cô giúp xem thử ."
Lâm Khê thản nhiên đó, “Bọc thành cái đòn bánh tét như , xem kiểu gì đây?"
Tô T.ử Khôn định giật khẩu trang đàn ông , “Đừng bọc nữa, mau cho đại sư xem khuôn mặt ."
“ !"
Bạn thể thích: Lục Tổng Hủy Hôn, Tôi Cưới Liền Tay - Tống Khinh Ngữ + Lục Diên Chi + Cố Hàn Tinh - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
đàn ông ch/ết trân giữ chặt lấy khẩu trang, sức lực Tô T.ử Khôn lớn bằng , kéo nổi tay .
“Buông mà!
Cho dù biến xí , da dẻ trở nên dầu mỡ, ba ngày gội đầu, hai ngày quần áo, tin tưởng đại sư sẽ ghét bỏ khuôn mặt ..."
“A a, cấu làm gì hả?"
Hai động thủ đ.á.n.h luôn, Tô T.ử Khôn đơn phương ăn đòn, cánh tay xuất hiện thêm vài vết cấu véo.
Lâm Khê hỏi:
“ nguyện ý tháo khẩu trang , vì cho rằng một kẻ lừa đảo ?"
“ , tuyệt đối ý ạ."
Tô T.ử Khôn tranh thủ thời gian trả lời một câu, “ mỗi năm đều quyên góp tiền hương hỏa cho đạo quán, chùa miếu, còn thành tâm hơn cả các cụ già nữa chứ."
“ câm miệng cho !"
Hai lao đ.á.n.h tiếp.
Lâm Khê thần sắc bình thản, “Chỉ còn một loại khả năng duy nhất, đang sợ hãi, sợ hãi chân tướng một sự việc nào đó, chuyện liên quan đến việc mỗi năm quyên góp tiền hương hỏa, liên quan đến việc gặp gỡ ?"
Tay đàn ông khựng một cái.
Lâm Khê quét một cái, “Ngón tay áp út dài, đường trí tuệ ở giữa lòng bàn tay sâu sắc và phân nhánh, đầu óc thông minh, cá tính cố chấp, và đa tài đa nghệ."
“Đường sự nghiệp bắt đầu từ gò Nguyệt, mười bốn tuổi phát hành bài hát đầu tiên tiến giới giải trí, mười sáu tuổi đỏ biến khắp cả nước, hai mươi tuổi dựa một bộ phim điện ảnh trở thành đỉnh lưu."
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/pho-tong-phu-nhan-cua-ngai-lai-lai-lai-di-bay-bien-xem-boi-roi/chuong-88.html.]
“Đường sinh mệnh phát đoan chỉ một đường vân chính, thuở nhỏ theo ba chuyển đến Đế Kinh, mối quan hệ với ba bình thường."
“Từ chỉ tay mà xem, một trai, một em trai, một em gái."
đàn ông đến câu cuối cùng, đầu cô một cái, ở ghế im lặng.
Đừng bỏ lỡ: Xuyên 70 Mang Theo Bảo Khố, Cả Nhà Diễn Vai Hộ Nghèo, truyện cực cập nhật chương mới.
Tô T.ử Khôn giơ ngón tay cái lên, “Đm!
Đại sư cô đỉnh quá mất, xem cái tay thôi mà cũng thể nhiều thứ như ."
“ điều..."
gãi gãi gáy, ôm một bụng nghi vấn.
“Mối quan hệ với ba lắm ?
Nhà rõ ràng chỉ ba đứa con thôi mà, đào em gái chứ?
mới sinh đứa thứ tư , gì hết ?"
“ câm miệng cho !"
đàn ông tháo kính râm xuống, giật khẩu trang .
hình thanh mảnh cao ráo, mọc một đôi mắt đào hoa vô cùng xinh , mắt trái một nốt ruồi lệ chí, càng làm tăng thêm khí chất thanh lãnh cao quý.
Sắc mặt quá mức tái nhợt, môi một chút huyết sắc nào, tăng thêm vài phần bệnh khí.
đàn ông ngước mắt lên, “ tên Giang Tễ."
“ , thật xin ."
Lâm Khê chằm chằm khuôn mặt hồi lâu, đầu ngón tay khẽ run rẩy một cái.
bởi vì lớn lên bao nhiêu đẽ, mà bởi vì tên Giang Tễ , quan hệ huyết thống với cô.
Trong đầu Lâm Khê hiện lên lời cha.
“Cái đứa chổi ch/ết thì ch/ết , cho phép nhắc tới nó nữa!"
Trải qua mười mấy năm trời, cô từ sớm quên mất dáng vẻ cha như thế nào , ngờ gặp ở nơi .
Về mặt sinh học, Giang Tễ chính trai thứ hai cô.
Lâm Khê nhắm mắt , hít sâu một thở .
Cô sinh cha vứt bỏ , Giang Tễ chắc hẳn từng thấy cô bao giờ.
đó cô lén lút cha , cũng thấy Giang Tễ.
Cô và chỉ những xa lạ chung quan hệ huyết thống mà thôi.
Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, cứ xem Giang Tễ như một xa lạ .
“Đại sư, đại sư..."
Tô T.ử Khôn liều mạng lắc lắc cánh tay, “Đại sư cô tỉnh , đừng trầm mê vẻ trai Giang Tễ nữa, cô và khả năng ."
“Khuôn mặt Giang Tễ tuy rằng đẽ thật đấy, ba ngày gội đầu, hai ngày tắm rửa, ăn cơm giờ, suốt ngày thức đêm chơi game, sức khỏe ..."
Giang Tễ cố nén cơn giận dữ, lớn tiếng gầm lên.
“Tô T.ử Khôn!!!"
Lâm Khê thu hồi tầm mắt, xoa xoa huyệt thái dương.
“Xin ."
“ ."
Giang Tễ nghiêm túc cô một cái.
Nguyên nhân nghề nghiệp, từ sớm quen với việc đủ loại ánh mắt đ.á.n.h giá .
điều, vị đại sư ánh mắt cô đặc biệt kỳ lạ.
Kinh ngạc, hoài niệm, bi thương, cuối cùng quy về bình lặng, đoạn diễn xuất bằng mắt thể đem tranh giải thưởng đấy.
Tô T.ử Khôn , , trong lòng điên cuồng đm, hai trúng chứ?
Tình yêu đến đến luôn , thành bóng đèn .
Tô T.ử Khôn khẽ hắng giọng một tiếng, “Hai cứ chuyện , đây."
Chưa có bình luận nào cho chương này.