Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phó Tổng, Phu Nhân Lại Đi Đăng Ký Khoa Nam Cho Anh Rồi - Kiều Nam Tịch + Phó Kinh Hoài

Chương 157: Làm chết bầy cá bột trị giá trăm triệu tệ

Chương trước Chương sau

Kiều Nam Tịch đặt ện thoại sang một bên, trực tiếp từ chối màn "trình diễn trực tiếp" của .

" đừng làm loạn. Bác sĩ nói , t.h.a.i nhi hiện tại vẫn chưa ổn định lắm đâu, kh được hồ đồ."

Phó Kinh Hoài để trần thân hình vạm vỡ, khỏe khoắn lượn lờ trước mắt cô. qu năm rèn luyện thể hình, dù cơ bắp kh trong trạng thái gồng căng nhưng vẫn lộ rõ từng đường nét.

" nói là muốn làm gì em đâu? Thèm thuồng đến thế cơ à, vừa th cơ thể là đã bắt đầu tơ tưởng bậy bạ ." nhướng mày, nhưng sâu trong đáy mắt vẫn lộ ra vẻ mệt mỏi th rõ.

Kiều Nam Tịch khuôn mặt tuấn mỹ ên đảo chúng sinh của , mạnh miệng cãi lại: "Thế chẳng do tiền án

tiền sự, hở tí là làm càn ? Nếu kh thì ai mà nghĩ đến chuyện đó chứ."

"Ai là trong ện thoại giục về sớm, còn nói nhớ ở mọi nơi mọi lúc hả? Đúng là nhát cáy, dám nói mà kh dám nhận." Giọng mang theo ý cười.

Kiều Nam Tịch đỏ mặt.

Từ lúc mang thai, cô đã trút bỏ vẻ ngây ngô trước kia, hàng chân mày và khóe mắt lại càng thêm phần kiều diễm, quyến rũ.

Cô chỉ cần ngồi trên giường, chẳng cần làm gì, cũng đủ khiến đầu óc Phó Kinh Hoài "lên đỉnh".

"Ông xã tắm một lát, ra với em." Cứ mở miệng ra là xưng hô " xã".

Kiều Nam Tịch cảm th đúng là mặt dày. Lúc còn là vợ chồng hợp pháp thì ngày nào cũng trưng ra cái bản mặt như tảng băng trôi. Ly hôn thì như được khai sáng, suốt ngày chẳng biết uống nhầm bao nhiêu mật ong mà ngọt ngào thế.

tắm nh, mở nước nóng xối xả năm phút cởi truồng bước ra ngoài.

Kiều Nam Tịch vẫn ngồi đó, chủ động cởi cúc áo ngủ.

mà nhịn được thì đúng là quỷ. Lập tức vồ tới, chuẩn bị "khai tiệc".

Kiều Nam Tịch dùng một ngón tay ấn vào n.g.ự.c đẩy ra: "Khoan đã, chuyện muốn hỏi ."

"Trả lời đúng thì thưởng kh?" bắt đầu cò kè mặc cả.

Cô cười tủm tỉm, l một chiếc cà vạt mới mua từ phòng để đồ ra, trói c.h.ặ.t t.a.y lại. cái ệu bộ này, chẳng biết cô định bày ra trò mới mẻ gì đây.

lại cảm th khá mong đợi.

Nét mặt Kiều Nam Tịch bỗng chốc lật lọng: " bảo Vân Tiêm đến tập đoàn Mạnh thị ứng tuyển để giám sát . Đến mức ăn gì, uống gì cũng chụp ảnh báo cáo cho . Phó tổng, rảnh rỗi sinh n nổi à?"

Phó Kinh Hoài nằm trên giường, hai tay bị trói quặt ra sau lưng, phụ nữ đang dạng chân nửa quỳ trên eo bụng .

Bỗng nhiên bật cười.

" chứ, nếu em muốn xem thì lúc nào cũng được. nghe nói Sầm Phong nuôi m con chim, tiếc là lúc ta mang ra ngoài lỡ tay phóng sinh mất , còn con của thì chẳng bay đâu được."

Kiều Nam Tịch làm mặt lạnh, kh biết từ đâu lôi ra một cây roi da nhỏ, quất nhẹ một cái.

"Nghiêm túc , đừng đ.á.n.h trống lảng. tội phạm đâu, bảo Vân Tiêm bám theo làm gì."

Phó Kinh Hoài uốn éo eo, nhích lại gần cô hơn một chút: "Em làm một ở nơi xa lạ, kh yên tâm. Vân Tiêm là nhà vô địch quyền toàn quốc, một chấp

THẬP LÝ ĐÀO HOA

mười cũng chẳng thành vấn đề. thì đâu thể lúc nào cũng kè kè bên em được."

Thân thủ của Vân Tiêm, Kiều Nam Tịch đã từng được tận mắt chứng kiến.

Nh, chuẩn, hiểm, lại còn kiên nhẫn. Làm bạn với cô cũng kh tồi.

"Vậy thì cũng nên nói trước cho biết chứ." Cô cúi đầu, chằm chằm vào cái eo cứ kh ngừng uốn éo của : "Trên mọc rận à, uốn éo cái gì thế."

Phó Kinh Hoài nhịn đến cực hạn: "Bảo bối à, cởi trói cho trước , sẽ giải thích đàng hoàng với em. Tư thế nói chuyện này, em kh th giống như em đang b.ạ.o d.â.m ."

Hai chữ nhạy cảm kia tự động bị làm mờ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Mặt Kiều Nam Tịch đỏ bừng, xoay leo xuống khỏi , kh thèm để ý đến nữa. Nhưng cô vẫn kh quên kéo chăn lên che kín bộ phận nhạy cảm của lại.

Vừa kéo cửa phòng ra, cô tình cờ th chị Triệu đang hốt hoảng chạy lên lầu.

"Nguy ạ." Tr bộ dạng chị Triệu như đang đối mặt với kẻ thù lớn.

Thần kinh Kiều Nam Tịch sắp suy nhược đến nơi : " chuyện gì vậy chị?"

Chị Triệu lén liếc vào trong phòng ngủ, khuôn mặt già nua đỏ bừng. Thiếu gia và thiếu phu nhân chơi bạo thật đ.

"Dạ, là bé An An gây họa . Con bé cào hết đàn cá bột thiếu gia mới nuôi ra ngoài,

lúc phát hiện ra thì cá đã khô queo lại ."

Vừa nói, chị Triệu vừa xòe lòng bàn tay ra, bên trong là vài con cá nhỏ xíu màu vàng rực.

Phó Kinh Hoài nhíu mày: "Kiều Nam Tịch, con mèo của em giỏi thật đ, một phát vươn lên thành kẻ giàu mới nổi ở Bắc Thành, giá trị con lên tới trăm triệu tệ kìa."

Mí mắt cô giật giật liên hồi.

"Cá gì chứ, làm bằng vàng đâu mà đắt thế, nói dối thì cũng thực tế một chút chứ."

nghiến răng: "Em qua đây cởi trói cho , đảm bảo sẽ kh đ.á.n.h c.h.ế.t con mèo

oắt con đó."

Kiều Nam Tịch biết sức tay mạnh, vì lo cho sự an nguy của An An, cô liền chuyển vài vạn tệ vào tài khoản của , sau đó ôm gọn An An, ngay trong đêm chạy về nhà bà nội tị nạn.

Bà cụ đêm thường ngủ muộn, lúc này vẫn đang ngồi ở phòng khách xem tivi. Bà đẩy gọng kính lão lên, hỏi: "Tịch Tịch? Nửa đêm nửa hôm cháu lại chạy đến chỗ bà thế này?"

Cô thả An An xuống sô pha, chen vào ngồi cạnh bà nội, ôm chặt l cánh tay bà.

"Cháu nhớ bà mà, muốn được ngủ với bà."

Bà cụ đương nhiên vui mừng, liền tắt tivi, dẫn cháu gái cùng về phòng ngủ.

……

Phó Kinh Hoài tự cởi được cà vạt. Biết cô đã về nhà chính họ Kiều, liền dặn dò làm bên đó chăm sóc cô cho cẩn thận.

Sắc mặt trở nên u ám. mặc quần áo chỉnh tề, lái xe đến khu nghĩa trang ở ngoại ô.

Thịnh An và vài tên vệ sĩ quây thành một vòng cung qu bia mộ, bắt Bạch Tâm Từ quỳ ở giữa.

Đầu gối cô ta đau rát, m.á.u đã rịn ra. th Phó Kinh Hoài, cô ta tái mặt biện bạch:

" Kinh Hoài, tin em, em kh làm chuyện gì tổn hại đến trai cả."

Loại này, bày chứng cứ ra trước mặt cũng sẽ sống c.h.ế.t kh chịu thừa nhận.

Phó Kinh Hoài bước tới, lạnh lùng cô ta: "Nếu cô ngoan ngoãn thừa nhận, còn thể chừa cho cô một cái xác toàn thây."

Cô ta khóc đến khản cả giọng, từ lâu đã chẳng còn chút sức lực nào, lúc này nỗi sợ hãi đã lấn át cả sự chột dạ.

Đàn một khi đã tuyệt tình, thì chẳng còn màng đến chút tình nghĩa cũ nào đâu, huống hồ Phó Kinh Hoài vốn dĩ chẳng tình cảm gì với cô ta.

" định g.i.ế.c em ? Đứa bé trong bụng em, là vì nên em mới bị ta cưỡng ép m.a.n.g t.h.a.i đ." Cô ta tung ra con bài

cuối cùng với hy vọng thể đổi l sự thương xót của .

Phó Kinh Hoài nheo mắt lại, khẽ nhấc tay. Thịnh An liền bật một đoạn ghi âm.

Đó chính là những lời do đích thân Vạn Vân nói ra.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...