Phó Tổng, Phu Nhân Lại Đi Đăng Ký Khoa Nam Cho Anh Rồi - Kiều Nam Tịch + Phó Kinh Hoài
Chương 338: Kích cỡ của anh em không biết sao
Kiều Nam Tịch vẫn đang ở viện nghiên cứu. Sau khi xử lý xong c việc, cô th một loạt tin n và cuộc gọi nhỡ, đa phần là của Phó Kinh Hoài, vài cuộc là của Mạnh Nhụy và Mộc Th Âm.
Khi làm việc, cô luôn tập trung cao độ. Gọi lại cho từng xong, cô lập tức vội vã trở về c ty.
Vừa gặp Lương Niệm, cô đã quan tâm hỏi han: " ? Bên Văn Tẫn tình hình thế nào?"
Mọi cảm xúc của Lương Niệm đều lộ rõ trên khuôn mặt.
"Hình như tức giận , còn giữ Chu Quát lại kh cho bảo vệ em nữa, thay bằng vệ sĩ khác. Lúc em khám t.h.a.i xong
ra, còn th xe của bám theo một đoạn."
Kiều Nam Tịch vỗ vai cô : "Cứ tiếp tục phát huy nhé. Cô đâu muốn nửa đời sau bị ta kìm kẹp kh? để ta nhận ra lỗi lầm của . ra được, ta dành tình cảm sâu đậm cho cô."
"Kiều tổng... Hay là thôi ." Lương Niệm tính tình mềm mỏng, kh muốn làm khó Văn Tẫn.
bộ dạng của cô , chưa gì đã xót xa cho ta .
Kiều Nam Tịch th hơi tức giận vì cô kh đủ cứng rắn, nhưng nghĩ lại bản thân trước kia, hình như cô cũng đâu mạnh mẽ hơn là bao.
Xử lý xong chuyện này, Kiều Nam Tịch gặp Cố Thời Duật.
"Cố tổng, cũng thích vẽ tr ?" Cô bước vào phòng nghỉ, th đàn đang vẽ phác thảo trên một tờ gi trắng, tr khá hồn.
Ngũ quan của Cố Thời Duật mang vẻ nho nhã, đôi mắt sau cặp kính gọng vàng ánh lên nụ cười: "Đúng vậy. Thực ra, một phần lý do chọn hợp tác với Veyil là vì đã theo dõi cuộc thi giữa cô và Bạch Âu. biết cô chính là Tần Linh."
Đó đã là chuyện của sáu năm trước .
"Cô con gái lớn của em gái hâm mộ cô, con bé đang học lớp ba. Cô thể viết vài lời chúc lên bức tr này được kh?"
Kiều Nam Tịch gật đầu. Viết vài lời chúc thì gì khó khăn đâu.
Tay cô vừa chạm vào cây bút máy thì thư ký cầm ện thoại bước vào.
"Kiều tổng, ện thoại của Phó tổng ạ." Kiều Nam Tịch nh chóng bắt máy.
Cố Thời Duật vẫn giữ nụ cười trên môi, nhưng nụ cười kh chạm đến đáy mắt.
……
"Vợ ơi, đang trên đường đến viện nghiên cứu, mười phút nữa là tới nơi. Tối nay chúng ta về nhà cũ ăn cơm nhé." Phó Kinh Hoài quay đầu bó hoa hồng lớn trong xe, tưởng tượng cảnh cô th hoa sẽ trao cho một nụ hôn nồng cháy.
Đã một tháng hai chưa thời gian ân ái trọn vẹn.
Kiều Nam Tịch nghe ra sự háo hức trong giọng nói của : "Em đang ở Veyil , gặp một khách hàng."
Cô vừa dứt lời, Cố Thời Duật bên cạnh liền cất giọng trầm ấm: " làm phiền cô kh? Để hôm khác lại đến tìm cô nhé."
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Giọng nói của đàn vang lên gần, còn mang theo hơi thở nam tính khô ráo, tươi mát.
Cô vô thức né tránh: "Kh phiền đâu."
Hệ thống cảnh báo trong đầu Phó Kinh Hoài lập tức kêu vang. Vợ quá xuất sắc, đến đâu cũng thu hút ánh của
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
khác phái. Sự nghiệp càng phát triển, những kẻ nhòm ngó cô càng nhiều.
" đến đón em." Phó Kinh Hoài quay đầu xe.
Cô dặn dò: " lái chậm thôi, đừng vội."
" đàn vừa là khách hàng của em à? Nghe giọng vẻ trẻ đ, chắc tầm năm mươi tuổi nhỉ?" Phó Kinh Hoài bu một câu bâng quơ, cố tình tỏ ra kh quan tâm.
Kiều Nam Tịch nói thật: "Tầm tuổi thôi, mới ngoài ba mươi."
Phó Kinh Hoài nhấn ga, giọng ệu khinh khỉnh: "Ngoài ba mươi thì chắc cũng sắp bốn mươi ."
"Kh đâu, hình như là ba mươi tư tuổi, tháng Mười này là sinh nhật ."
Một câu nói khiến Phó Kinh Hoài "xù l".
"Em còn nhớ cả sinh nhật của ta cơ à? Bây giờ làm sếp cũng cạnh tr khốc liệt thế , đến cả khách hàng kh liên quan cũng thuộc nằm lòng lai lịch mười tám đời nhà họ." Mùi ghen tu của Phó Kinh Hoài nồng nặc, hận kh thể chọc thủng một lỗ trên trời, làm một trận mưa axit để biến tất cả các đối thủ cạnh tr thành những kẻ xấu xí.
Kiều Nam Tịch bật cười.
"Phó Kinh Hoài, bao nhiêu tuổi mà còn ấu trĩ thế? Ngay cả với khách hàng mà
cũng ghen. Sau này đừng uống nước nữa, cứ khát thì uống giấm cho xong."
hừ lạnh: " bao nhiêu tuổi em kh biết ? Hình như hai mươi hai, hoặc là hai mươi lăm, nhưng mà cái 'đó', lúc nóng thì nở ra, lúc lạnh thì co lại, kích thước cũng thay đổi mà."
Tai Kiều Nam Tịch ửng hồng, cô kh nhịn được mắng vô liêm sỉ.
"Biết xấu hổ thì làm vợ được. Dạo này em lạnh nhạt với , hóa ra là mới nới cũ, đồ phụ nữ lăng nhăng, được thì kh biết trân trọng." Ngay cả những kẻ oán hận trong thâm cung cũng chẳng mang vẻ sầu t.h.ả.m như .
Khóe môi Kiều Nam Tịch khẽ cong lên: "Muốn được trân trọng thì dễ thôi, tối nay cho *."
Khi cô thốt ra chữ đó, da đầu Phó Kinh Hoài tê rần, m.á.u huyết sục sôi, lòng bàn tay cầm vô lăng cũng ướt đẫm mồ hôi.
Cổ họng khô khốc.
Nam Tịch chưa bao giờ táo bạo như vậy khi ở bên ngoài, dám nói ra từ đó, nhưng lại yêu cái sự táo bạo này của cô c.h.ế.t được.
Cúp ện thoại, cô viết vài lời chúc đơn giản lên bức tr.
Cố Thời Duật cẩn thận cất bức tr : "Tình cảm của cô và Phó tổng thật tốt, thật đáng ghen tị."
"Cảm ơn ."
Hai đang bàn bạc về hợp tác, Cố Thời Duật đưa ra những chi tiết cụ thể, rõ ràng nhất. ta trung tâm thương mại ở nước ngoài và đang ý định đưa thương hiệu Veyil ra thị trường quốc tế.
"Thương hiệu Veyil đã được giới thời trang nước Y c nhận. Chẳng bao lâu nữa, Veyil sẽ xuất hiện tại các trung tâm thương mại lớn ở nước ngoài, tất nhiên là bao gồm cả trung tâm thương mại của Cố tổng." Phó Kinh Hoài xuất hiện, tay ôm một bó hoa hồng lớn.
Dáng cao ráo, vạm vỡ, hương thơm ngào ngạt của bó hoa đỏ rực làm tôn lên khuôn mặt tuấn tú, th cao của .
Nụ cười trên môi, sự tự hào trong ánh mắt, từng biểu cảm của đều thể hiện sự kiêu hãnh dành cho cô.
Như thể muốn nói với cả thế giới: xem, vợ tuyệt vời thế nào, là fan cuồng số một của cô .
Chưa có bình luận nào cho chương này.