Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phồn Hoa Cẩm Quan Thành

Chương 166

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Vương Ứng Ninh Ngẩng Đầu , Thấy Cù T.ử Dự, Mặt Đỏ Lên, Vội Rụt Tay Về.

Chóp mũi Cù T.ử Dự kịp phòng xộc một luồng u hương hoa lan, tim đập thịch một tiếng, phảng phất như vật nặng rơi xuống đất phát một tiếng vang lớn, nổ tung khiến bên tai ong ong.

Thất thần một lát, Cù T.ử Dự vội nhặt viên châu tay, cũng dám mắt Vương Ứng Ninh, hoảng hốt một tiếng tạ ơn, xoay bước nhanh về xe ngựa.

mấy ngày nữa đến tết Hoa Triêu, sáng sớm hôm , đám Vương Ứng Ninh, Lưu Băng Ngọc liền gửi đến Cù phủ, mời Cù Thấm Dao ngày lễ phố dạo chơi, Cù Thấm Dao nhất nhất hồi nhận lời.

xong mới thấy lạ tại Bùi Mẫn động tĩnh gì, chuyển niệm nghĩ , Bùi Mẫn hơn 1 năm gặp ca ca, mấy ngày nay e bận rộn đoàn tụ với ca ca, chắc tâm trí vui chơi cùng các đồng môn.

Cù Trần thị những ngày hai đứa con đều ở nhà, nhàn rỗi sinh nông nổi, liền làm nhiều y phục giày tất cho Cù T.ử Dự và Cù Thấm Dao, ngay cả A Hàn cũng bỏ sót, khâu cho hai đôi giày vải mùa hè.

Dùng xong bữa sáng, Cù Thấm Dao liền mang theo giày gửi cho sư , đến Thanh Vân Quán tìm sư phụ và A Hàn.

đến quán Tam Thảo, xuống xe mua cho sư phụ một ít Bạch Hào Ngân Châm, tiện thể mua cho tiểu đạo đồng Phúc Nguyên một ít quả.

Đến Thanh Vân Quán, Cù Thấm Dao từ xa liền thấy cửa quán nhiều hòa thượng, trong đó một Cù Thấm Dao đối phó La Sát từng gặp qua, chính t.ử tọa hạ Duyên Giác, khỏi thầm kinh ngạc, chẳng lẽ Duyên Giác thu phục quái vật trong Ngọc Tuyền, xuống núi hồi thành ?

Nhảy xuống xe ngựa, Cù Thấm Dao gật đầu với mấy hòa thượng ở cửa, coi như chào hỏi, bước nhanh trong quán.

bước qua cổng vòm ở hậu viện, liền thấy A Hàn cùng Phúc Nguyên song song bậc thềm hành lang, đồng loạt chống cằm, thần sắc mờ mịt, đang một đôi chim sẻ đ.á.n.h mặt đất mà ngẩn .

Thấy Cù Thấm Dao, hai vội vàng dậy với vẻ mặt mừng rỡ.

“A Dao, về !” A Hàn sải bước đón lấy, đến giãn cả lông mày, e dè điều gì, giọng đè thấp.

“Nguyên Chân sư tỷ.” Phúc Nguyên cũng chạy theo tới.

“Sư phụ .” Cù Thấm Dao thấy cửa sương phòng đóng chặt, tiện tay đưa quả trong tay cho Phúc Nguyên, hỏi.

A Hàn còn kịp , trong căn phòng đóng kín đột nhiên truyền đến tiếng quát giận dữ kìm nén Thanh Hư Tử: “Cho dù đập thêm một núi vàng núi bạc thì ? Chỉ cần còn sống đời 1 ngày, liền thể trơ mắt nó tiêu hao linh tính, cuối cùng biến thành một kẻ ngốc! Tô Kiến Phủ, ngươi cứ việc lương tâm làm cái chức Ngộ Đạt quốc sư gì đó ngươi, bớt đến cái Thanh Vân Quán rách nát nghèo nàn mà chỉ tay năm ngón!”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/phon-hoa-cam-quan-thanh/chuong-166.html.]

Cửa đột ngột mở , Thanh Hư T.ử đùng đùng nổi giận vươn tay chỉ ngoài: “!”

Đám Cù Thấm Dao làm , đều cứng đờ tại chỗ.

Im lặng hồi lâu, bên trong chậm rãi bước một , tăng y sạch sẽ, khí độ như mây, Duyên Giác thì ai.

khi , Duyên Giác rủ mắt cụp mi, nhiều đám Cù Thấm Dao trong sân, một mạch xuống bậc thềm, hướng ngoài.

Cù Thấm Dao vốn mang tâm tư dò hỏi Duyên Giác về tà vật ở Ngọc Tuyền, sư phụ làm ầm ĩ như , dám trông mong gì nữa, ngượng ngùng một lúc, liền lên tiếng: “Sư phụ, đồ nhi về .”

Thanh Hư T.ử thấy Cù Thấm Dao, vẻ giận dữ giảm, phất tay áo, hậm hực trong phòng.

Cù Thấm Dao vội kéo A Hàn theo .

trong, thấy bàn trong phòng đặt hai chén , đều động một giọt, nguội ngắt, nghĩ đến cuộc chuyện hai ngay từ đầu suôn sẻ.

Tô Kiến Phủ, Cù Thấm Dao nín thở một bên, thầm nhớ tiếng gầm thét sư phụ ban nãy, cái tên Tô Kiến Phủ chẳng lẽ chính tên khi xuất gia Duyên Giác? Nàng đó quả nhiên đoán , sư phụ và Duyên Giác quen từ lâu. núi vàng núi bạc mà sư phụ trong miệng chuyện gì, cái “nó” ai chứ.

Sinh hờn dỗi một hồi, Thanh Hư T.ử rốt cuộc cũng nguôi giận đôi chút, liếc mắt một cái, thấy Cù Thấm Dao đang lén , thấy ông mặt , vội nở một nụ ngọt ngào : “Sư phụ, đồ nhi mua cho .”

Lòng ông mềm nhũn, hừ một tiếng trong mũi : “Những ngày ở thư viện ?”

Cù Thấm Dao vội gật đầu, “ lắm ạ, lắm ạ, sư phụ thấy đồ nhi đều mập lên .”

xong, thấy sắc mặt Thanh Hư T.ử khôi phục như thường, vội pha mua đường cho sư phụ, phần còn , liền kiễng chân cất tủ âm tường cạnh giường.

Bận rộn xong, lấy đôi giày Cù Trần thị làm cho A Hàn , để A Hàn thử.

Cù Thấm Dao lo liệu như , căn phòng vốn dĩ trầm muộn lập tức như rót một dòng suối trong trẻo chảy róc rách, chút cảm xúc bực dọc cuối cùng trong lồng n.g.ự.c Thanh Hư T.ử cũng tan biến hết, lặng lẽ nhấp một ngụm , căng mặt : “Đổ mồ hôi đầy , đừng bận rộn nữa, xuống nghỉ ngơi một lát . A Hàn, lấy trái cây mùa hè hôm qua Ninh Viễn Hầu phủ đưa tới cho sư con ăn.”

A Hàn một tiếng, lấy từ trong tủ âm tường một hộp điểm tâm làm vô cùng tinh xảo, dâng lên cho Cù Thấm Dao : “Sư phụ từ hôm qua sắp về , bảo hộp điểm tâm trông ngon, cho ăn, bảo để dành hết cho .”

Cù Thấm Dao liếc Thanh Hư T.ử mặt đen sầm trong nháy mắt, thầm buồn , vội bỏ điểm tâm miệng, híp mắt : “Ngon, thật ngon.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...