Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phồn Hoa Cẩm Quan Thành

Chương 181

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Tai

Lân Hiệu cũng từng trận nóng ran. Thấy thần tình Cù Thấm Dao gượng gạo, chịu đầu , trong lòng kêu khổ ngừng. Thầm hối hận ban nãy nên thất thố, đang yên đang lành đường đột nàng, nghĩ dùng lời dỗ dành nàng chuyển , yết hầu động đậy, cảm thấy hành vi ban nãy quả thực thể biện bạch, trách Cù Thấm Dao chịu để ý đến .

Một lúc lâu, Lân Hiệu cuối cùng cũng cẩn thận phá vỡ sự trầm mặc, thấp giọng : “A Dao, ...”

mới mở miệng, Xích Tiêu bên hông đột nhiên phát một tiếng ngân trầm thấp. Hai đều ngẩn , Lân Hiệu đặc biệt kinh ngạc, từ chuyện La Sát , Xích Tiêu lâu tự kêu báo động .

Nghi hoặc một lát, sắc mặt hai đổi, đồng loạt ngoài cửa sổ. Cù Thấm Dao mở thiên nhãn, liếc mắt một cái liền thấy mặt hồ tĩnh lặng phân minh sát khí cuộn trào.

Cù Thấm Dao mà kinh hồn bạt vía, thất thanh : “Trong hồ thứ gì đó!” xong, xoay liền chạy ngoài, nhanh chóng chạy đến ven hồ, kẻo vật trong nước tác quái.

Lân Hiệu chịu để Cù Thấm Dao một mạo hiểm, hai xuống lầu, vặn gặp Thường Vinh. Sắc mặt Thường Vinh cực kỳ khó coi, thấy Lân Hiệu và Cù Thấm Dao, vội : “Trong Nam Uyển Trạch phát hiện một đứa trẻ c.h.ế.t. Đứa trẻ đó c.h.ế.t bao lâu, đột nhiên từ trong hồ nổi lên, nổi lềnh bềnh mặt nước, trắng bệch như tờ giấy, đáng sợ.”

Cù Thấm Dao xong lời , càng chậm trễ, gấp gáp chạy đến ven hồ. Cực lực rẽ chỗ đám đông tụ tập, phóng mắt giữa hồ, quả nhiên thấy mặt nước cách đó xa đang trôi nổi một thi thể, đáng tiếc cách quá xa, rõ tướng mạo.

kinh hãi dư âm, nghị luận ầm ĩ, : “Cũng trẻ con nhà ai, cứ thế mà c.h.ế.t, gia nương đau lòng nhường nào.”

bên cạnh tiếp lời : “Nam Uyển Trạch từ khi đào xây đến nay, nhiều năm qua từng c.h.ế.t. Đứa trẻ cũng còn nhỏ nữa, đang yên đang lành ngã xuống hồ? Hơn nữa cũng từng thấy c.h.ế.t đuối, thông thường đều mặt mũi đen sì, t.h.i t.h.ể sưng vù hình thù gì, tình trạng cái c.h.ế.t đứa trẻ . Các xem, màu sắc t.h.i t.h.ể cũng quá trắng , cứ như rút cạn m.á.u .”

xong lời , trong đám đông phát từng trận tiếng kinh hô hoảng sợ. nọ ngờ lời tạo hiệu quả như , bản ngược dọa nhảy dựng, vội : “ chẳng qua chỉ bừa vài câu, làm chuẩn . Dù lát nữa quan phủ sẽ đến, đến lúc đó nghiệm thi thể, tự sẽ định đoạt.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/phon-hoa-cam-quan-thanh/chuong-181.html.]

Cù Thấm Dao lúc tạm thời rảnh bận tâm đến t.h.i t.h.ể trong hồ, chỉ ngưng thần xuống đáy hồ, nghĩ cái c.h.ế.t đứa trẻ đa phần thoát khỏi can hệ với vật trong hồ, dù thế nào cũng bắt tà vật . dù nàng thế nào, mặt hồ đều tĩnh lặng gợn sóng, còn thấy luồng sát khí chậm rãi di chuyển ban nãy nữa.

Chẳng lẽ tà vật trốn ?

Nàng kinh nộ, vội ngẩng đầu đ.á.n.h giá đám đông xem náo nhiệt ven hồ nhất vòng. Thấy vẫn dăm ba tụ tập thành một đống, duy trì trận hình thấy lầu ban nãy, lượng thấy giảm bớt, cũng thấy tán loạn, càng thêm nghi hoặc. Nếu tà vật vật hình, từ trong nước , thế tất sẽ gây chấn động nhỏ, sẽ giống như bây giờ động tĩnh.

nếu tà vật vật vô hình, làm thế nào để ánh nắng gay gắt từ trong hồ tự do, mà hồn bay phách lạc?

Lân Hiệu đến gần, liếc mắt một cái liền thấy Cù Thấm Dao ven hồ cực lực kiễng chân ngó nghiêng, cả gần như bước một nửa xuống hồ. Trong lòng kinh hãi, vội tiến lên ôm lấy nàng, : “Cẩn thận ngã xuống.”

Cù Thấm Dao lúc rảnh bận tâm đến sự khó xử, mắt vẫn chằm chằm mặt hồ, trong đầu ngừng suy đoán đủ loại khả năng. Nghĩ hồi lâu, chợt nảy một ý niệm, đầu Lân Hiệu : “Thế tử, Nam Uyển Trạch tuy hồ nội bộ, lúc Tiên hoàng đào thì dẫn từ đến ?”

Lân Hiệu trầm ngâm, : “Trong thành Trường An từ xưa lúc đó tổ phụ vì tạo hồ nội bộ trong thành, đích xem xét khắp nơi lâu, đó đặc biệt chọn vùng đất trũng ở phía Nam thành làm hồ nội bộ. từ ngoại ô phía Tây thành Trường An đào thủy đạo dẫn đến, tình hình cụ thể cũng rõ lắm.”

“Ngoại ô phía Tây thành Trường An?” Cù Thấm Dao ngẩn , “Chẳng lẽ con sông Thương Hằng chân Ngũ Ngưu Sơn?” Nàng vốn gần Ngũ Ngưu Sơn còn xem bản đồ Trường An, mới chân Ngũ Ngưu Sơn một con sông Thương Hằng. Con sông từ Tây sang Nam, uốn lượn quanh thành Trường An nhất vòng, cuối cùng đến tận chân núi Ngọc Tuyền.

Lân Hiệu thấy nàng thần sắc ngưng trọng, nàng sẽ vô cớ hỏi như , liền kiên nhẫn giải thích: “ chắc chắn lắm, từ địa hình xung quanh thành Trường An và tình hình thi công Nam Uyển Trạch lúc đó mà xem, đa phần chính sông Thương Hằng .”

Lúc cách đó xa truyền đến một trận ồn ào, một đám quan nhanh tới. Đám đông vốn tụ tập thành một đống vội cực kỳ ăn ý tách hai bên, để quan chút trở ngại đến ven hồ.

Đám quan phủ Trường An hành sự cũng khá bài bản. nhanh liền hai cởi một chiếc thuyền nhỏ buộc cây ven hồ, chèo giữa hồ, dùng sào trúc gạt t.h.i t.h.ể đến cạnh thuyền, thả xuống một chiếc lưới lớn, hai hợp sức vớt t.h.i t.h.ể lên thuyền.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...