Phồn Hoa Cẩm Quan Thành
Chương 229
Nàng Nhịn Ngẩng Đầu Lên, Vặn Đối Diện Với Một Đôi Mắt Đang Dò Xét .
Chủ nhân đôi mắt nàng thể quen thuộc hơn, mấy ngày còn từng thấy cùng nam t.ử lén lút hẹn hò ở Phú Xuân Trai, Lan Vương phi thì ai.
Kinh ngạc sự bất thiện trong ánh mắt Thôi thị, Cù Thấm Dao âm thầm suy đoán, chẳng lẽ Lan Vương phi nhận nàng chính tiểu đạo sĩ từng giúp Lân Hiệu đối phó bà ?
Đang suy nghĩ, chợt ngoài cửa truyền đến một tràng tiếng thỉnh an, Di Phi và Đức Vinh kinh ngạc : “Ủa, chẳng lẽ Lão Thất và Thập Nhất cũng đến .”
Thôi thị vốn đang dùng ánh mắt bất thiện đ.á.n.h giá Cù Thấm Dao từ xuống , thấy lời , vội vàng ngẩng đầu ngoài sảnh.
Xem thêm: Quân Hôn Thập Niên 70: Chọc Ghẹo Anh Chồng Thô Hán (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Liền thấy Ngô Vương từ bên ngoài sải bước , đến sảnh, tiên Hạ Nguyên một cái, lúc mới với đám Di Phi: “Phụ hoàng yên tâm mẫu phi, cô mẫu và Lục thẩm nương xuất hành một , đặc lệnh nhi thần và Thập Nhất đến hộ giá.”
Di Phi : “ chỉ thấy con, Thập Nhất ?”
Ngô Vương : “Đang ở bên ngoài giao phó sự vụ với tướng sĩ cấp , sẽ ngay đây.”
dứt lời, ngoài cửa lớn quả nhiên mấy vị tướng lĩnh trẻ tuổi . đầu mặc t.ử bào ngân giáp, đầu đội mặc ngọc quan, tay đặt chuôi kiếm bên hông, thấp giọng chuyện với mấy tên tướng sĩ phía , chính Lân Hiệu.
đến sân, mấy tên tướng sĩ vì để tị hiềm, tự giác dừng bước. Lân Hiệu thẳng trong, thỉnh an đám Di Phi : “Hoàng bá phụ một lát nữa cũng sẽ dời giá đến thư viện, đặc lệnh chất nhi đến đây bố phòng.”
đều giật .
Sắc mặt Di Phi biến đổi một chút, vội vàng : “Ây da, chuyện thật ngờ tới, Hoàng thượng hiếm khi nhã hứng như . , Vân Ẩn Thư Viện hôm nay thật sự náo nhiệt .”
Khang Bình lúc nhịn nữa, chạy đến mặt Di Phi : “Phụ hoàng cũng tới? nhớ nhi thần ? đồng ý cho Phùng tiểu thư thư viện sách ?”
Di Phi dùng ngón tay thon dài sơn móng đỏ điểm lên trán nàng : “Con nghĩ lắm!”
Hạ Nguyên tuy yên tại chỗ nhúc nhích, nũng nịu gọi Đức Vinh công chúa một tiếng: “A nương.”
Đợi Đức Vinh gọi một tiếng: “A Nguyên, mau đến chỗ a nương đây.” Lúc mới yểu điệu thướt tha đến gần, khuỵu gối hành lễ với Ngô Vương và Lân Hiệu : “Thất ca ca, Thập Nhất ca ca.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/phon-hoa-cam-quan-thanh/chuong-229.html.]
Ngô Vương vội vàng đỡ nàng dậy, dịu dàng : “ trong nhà, đừng câu nệ những hư lễ nữa.”
thấy Lân Hiệu từng để ý tới Hạ Nguyên, chút kinh ngạc đầu, liền thấy Lân Hiệu thể nhúc nhích, mắt đang nơi nào. Nương theo tầm mắt xuống, liền thấy trong đám chúng nữ một thiếu nữ búi tóc song kế, sinh da trắng như tuyết dung mạo như hoa, cực kỳ kiều diễm.
âm thầm buồn , thảo nào Khang Bình dạo luôn Thập Nhất ca trong lòng. còn tưởng Lân Hiệu chẳng qua nhất thời hứng khởi, tư thế , hơn phân nửa thật .
Chỉ vì cảm thấy thiếu nữ khá quen mắt. Trí nhớ cực , tìm kiếm trong đầu một phen, bừng tỉnh đại ngộ , vị thiếu nữ suýt chút nữa đ.á.n.h với Côn Lôn nô ở Đông Lai Cư ngày đó . Nhớ mang máng đêm đó Thập Nhất còn đích đưa hai bọn họ về phủ, lúc đó khiến vô cùng buồn bực, nay xem , Thập Nhất đối với nữ t.ử e rằng nảy sinh ý đồ chuyện ngày 1 ngày hai .
nổi hứng thú lớn, một nữa nghiêm túc đ.á.n.h giá Cù Thấm Dao.
Bất quá chỉ một lát công phu, Lân Hiệu liền dời tầm mắt, mặt luôn nhàn nhạt.
Ngô Vương ở trong mắt, nghi ngờ nghĩ nhiều .
Lân Hiệu đầu gật đầu với Hạ Nguyên, coi như đáp tiếng "Thập Nhất ca" nàng , đó liền với Di Phi và Đức Vinh rằng bố trí, vẫn ngoài.
Đừng bỏ lỡ: Dụ Dỗ Anh Trai Kế Kiêu Ngạo Làm Kẻ Si Tình, truyện cực cập nhật chương mới.
Cù Thấm Dao từ đầu đến cuối dám ngẩng đầu, chỉ sợ lộ manh mối, lọt mắt khác.
Qua một nén nhang công phu, trong ngoài thư viện đột nhiên trở nên im như ve sầu mùa đông. Ngoài cửa lặng lẽ một hàng tướng sĩ Ngự Lâm Quân, theo thứ tự ở hai bên.
Một khắc , Hoàng thượng liền chắp tay lưng sải bước . Hôm nay ông mặc long bào, chỉ mặc một bộ thường phục màu đen, ngược so với ở núi Ngọc Tuyền càng thêm cao lớn thẳng tắp, như gió, nhanh liền Uy Nhuy Đường.
Đám Di Phi và Đức Vinh vội vàng tiến lên nghênh giá, chư nữ cũng theo đó quỳ xuống hành lễ, bên rào rào quỳ một mảnh.
Hoàng thượng bảo bình , chắp tay lưng tuần thị trong sảnh một phen, chậm rãi gật đầu : “ đổi, mỗi một chỗ đều giống hệt như năm xưa. Đám Mạc Thành quả nhiên tâm.”
Hứng thú ông đột nhiên dâng cao, dừng chân thưởng thức một lát, xoay bước nhanh khỏi Uy Nhuy Đường, dọc theo giáo xá hai bên khắp nơi xem xét.
Di Phi vội vàng đuổi theo, thấy sắc mặt Hoàng thượng hòa hoãn, liền : “Thời gian trôi qua thật nhanh, còn nhớ năm xưa cũng từng sách trong thư viện, đầu tiên thấy Hoàng thượng, cũng ở trong thư viện đấy, chớp mắt một cái qua nhiều năm như .”
Sắc mặt Hoàng thượng cứng đờ, gật gật đầu, tiếp lời, chỉ ngẩng đầu híp mắt cây quế đầy sân, thấy cành vẫn một mảnh xanh biếc, thấy nụ hoa, liền thở dài : “Nhớ năm xưa đầu tiên tới đây chính cuối thu, đầy sân đều hương mộc tê, mùi vị đó đến nay khó quên, đáng tiếc hiện tại đến lúc nở hoa.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.