Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phồn Hoa Cẩm Quan Thành

Chương 367

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Vương Ứng Ninh Rõ Ngọn Ngành, Vuốt Lưng Cho Nàng : “Uống Chậm Thôi.”

Cù Thấm Dao tiến lên đón, kéo sư xuống, hỏi: “ ở đạo quán một , ngoài cùng sư phụ?”

A Hàn gãi gãi đầu : “Sư phụ ngoài việc, tiện dẫn cùng, để đạo quán lo liệu sự vụ.”

Lưu Băng Ngọc bình phục cơn ho, lặng lẽ bỏ khăn tay xuống, chằm chằm nhất cử nhất động A Hàn, thở mạnh cũng dám.

Chỉ cảm thấy tuy chút ngốc nghếch, ngũ quan đó nên lời sự ưa , giơ tay nhấc chân tràn đầy khí, khác hẳn với những công t.ử thế gia mà nàng từng gặp đây.

Cù Thấm Dao thấy Lưu Băng Ngọc vô cùng ngượng ngùng, rảnh để suy nghĩ kỹ nguyên cớ trong đó. Giới thiệu hai bên hành lễ xong, liền bảo chưởng quầy dọn thức ăn lên.

Lưu Băng Ngọc ý làm với A Hàn. Dùng bữa xong, cứ lề mề chịu . Thấy A Hàn cũng giống , vô cùng nhiệt tình với những món ngon bàn, chợt nhớ trong tay áo vẫn còn để một gói kẹo nhụy mai nhỏ, liền lấy , đỏ mặt lặng lẽ đưa cho A Hàn.

A Hàn vốn trí nhớ siêu phàm, đây gặp Lưu Băng Ngọc vài , nàng đồng môn . chút khách sáo liền nhận lấy kẹo, : “Cảm ơn.”

Lưu Băng Ngọc lén lút mím môi , bất động thanh sắc nhích gần hơn một chút, hỏi : “ tên A Hàn ? tên A Ngọc.”

A Hàn gật đầu: “ tên A Hàn. A Ngọc , đồng môn với sư ?”

Lưu Băng Ngọc chỉ cảm thấy tiếng A Ngọc êm tai gì sánh . Nàng ngước mắt : “ cứu hai , lẽ sớm đồng môn A Dao chứ.”

: “ trong đạo quán các một món điểm tâm tên Tam Vị Quả làm ngon. Ăn tết Đoan Ngọ, còn thể sáng mắt đuổi giun ?”

Hai cứ như coi chốn mà trò chuyện. Cù Thấm Dao và Vương Ứng Ninh ở bên cạnh mà đưa mắt , ngay cả ăn cơm cũng quên mất.

chỉ hai họ, đợi Thanh Hư T.ử bất chấp sự ngăn cản chưởng quầy xông sương phòng, vặn thấy Lưu Băng Ngọc e thẹn nhận lấy một gói Tam Vị Quả nhăn nhúm từ tay A Hàn, sắc mặt liền sầm xuống, giận dữ : “A Hàn!”

A Hàn mờ mịt lên, : “Sư phụ...”

Cù Thấm Dao cũng thầm kinh hãi, vội vàng dậy theo, định chào hỏi sư phụ. Thanh Hư T.ử trừng mắt nàng : “ con lừa gạt sư con tới đây ?”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/phon-hoa-cam-quan-thanh/chuong-367.html.]

Cù Thấm Dao ngờ sư phụ tức giận như , sững sờ một chút, lập tức hì hì tiến lên khoác tay ông : “Chẳng lâu cùng sư ăn cơm . Nghĩ thích ăn thức ăn Phú Xuân Trai, nên đặc biệt đón tới đây để giải tỏa cơn thèm mà.”

Thanh Hư T.ử liếc bàn, quả nhiên thấy trong đĩa thức ăn mặt A Hàn chất đầy các loại món ngon, chắc hẳn đều do Cù Thấm Dao gắp cho . Trong lúc ông đang chuyện với Cù Thấm Dao, vị tiểu nương t.ử bên cạnh A Hàn lặng lẽ gắp thêm một đũa thức ăn .

Ông nghẹn họng, cẩn thận đ.á.n.h giá vị tiểu nương t.ử một cái. Quả thực xinh xắn, chỉ khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa một chút, vầng trán sinh đầy đặn, đôi mắt đen trắng rõ ràng, ánh mắt sáng ngời chính trực, một tướng mạo phúc. Đứa trẻ thấy ông nàng , liền lén lút thè lưỡi, cẩn thận từng li từng tí đặt đũa xuống.

Ông liếc sang A Hàn, thấy vẫn sững bàn, mặt vẫn còn mang dáng vẻ hoang mang luống cuống. Lòng ông mềm nhũn, lạnh lùng : “Ăn hết thức ăn trong bát con chúng hẵng , lãng phí.”

A Hàn nhận sắc lệnh, vui vẻ một tiếng, xuống ăn tiếp.

Cù Thấm Dao thấy , vội đỡ sư phụ xuống : “Lúc sớm muộn, ước chừng vẫn dùng bữa trưa. bảo chưởng quầy làm thêm mấy món chay, cùng chúng ăn tạm một miếng nhé?”

liền định gọi chưởng quầy thêm món. Thanh Hư T.ử cản nàng : “Làm gì mà thêm món? bàn đủ ăn ? Đừng lãng phí!”

Cù Thấm Dao mỉm một tiếng, sư phụ đây định ở dùng bữa trưa . Trong lòng nàng thực sự vui mừng, vội chưởng quầy dâng lên một bộ bát đũa, tươi múc canh gắp thức ăn cho sư phụ.

Bên Lưu Băng Ngọc thấy sư phụ A Hàn làm khó , thần sắc mặt cũng theo đó mà buông lỏng. Nàng đỏ mặt liếc A Hàn một cái, ngoan ngoãn một lúc, liền yên nữa, mở gói Tam Vị Quả mà A Hàn đưa cho nàng , nhón một miếng bỏ miệng.

Ai ngờ điểm tâm ẩm, nếm trong miệng, mùi vị kỳ quái nên lời.

Khuôn mặt nhỏ nhắn nàng nhăn nhó, hỏi A Hàn: “Gói điểm tâm để bao lâu ?”

A Hàn đặt đũa xuống, ngẫm nghĩ, vô tư lự : “Làm hồi tết Trung Thu, sư phụ thời tiết lạnh, vẫn còn ăn .”

“Tết Trung Thu?” mặt Lưu Băng Ngọc lộ một nụ còn khó coi hơn cả . tay cầm gói điểm tâm , ăn cũng , vứt cũng xong, mang theo giọng nức nở , “ lâu như , còn ăn nữa chứ?”

Đều tại nàng quá tham ăn, thèm kỹ một cái vội vã bỏ miệng.

A Hàn thấy Lưu Băng Ngọc vẻ như sắp , liền hoảng hốt: “... tưởng vẫn còn ăn . A Ngọc , đừng , về sẽ lấy thêm đồ mới làm cho ăn.”

Lưu Băng Ngọc lúc mới nín mỉm , liếc A Hàn nhỏ giọng : “ nhớ lấy nhiều một chút đấy.”

A Hàn đôi mắt ngấn nước nàng , ngẩn một chút, gật đầu : “, A Ngọc , chỗ còn nhiều đồ ăn khác, đến lúc đó đều đưa hết cho .”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...