Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phồn Hoa Cẩm Quan Thành

Chương 386

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lặng Im Tại Chỗ, Chằm Chằm Tủ Hồ Sơ Mặt, Lòng Bàn Tay Rịn Nhất Tầng Mồ Hôi.

Hôm đó Cù Thấm Dao với vụ án Lục nữ quan kéo dài quá lâu, còn tưởng đồng liêu thụ lý vụ án trong tay quá nhiều công vụ, đối với vụ án thoạt điểm đáng ngờ thiếu một phần hứng thú, cho nên mới cách một thời gian dài mới kết án.

lúc ngay cả phần hồ sơ vốn dĩ đặt trong tủ hồ sơ cánh mà bay.

“Phò mã, ngài đang tìm gì ?” Phía đột nhiên vang lên một giọng nam khàn khàn đầy đường đột. giật kinh hãi, đầu , liền thấy một viên quan trung niên mặt tròn râu lưng , mặt nở nụ hiền lành quen thuộc. “Lý Thiếu khanh?” Phùng Bá Ngọc nhanh chóng trấn định , lẳng lặng Lý Thiếu khanh. quá mức chuyên tâm, ngay cả đến lưng từ lúc nào cũng . Nếu nhớ lầm, vụ án Lục nữ quan chính do Lý Thiếu khanh thụ lý. “ ngài đến đây?” Lý Thiếu khanh lặng ngoài cửa một lát, ngậm bước trong phòng: “ ngang qua đây, chợt nhớ mấy ngày vì bận rộn, từng nhờ Sử Thôi thừa giúp sắp xếp hồ sơ, cũng sắp xếp thế nào, luôn yên tâm, đặc biệt đến xem thử.” “ ?” Phùng Bá Ngọc mỉm , “Lý đại nhân quả nhiên chuyện gì cũng tự làm, khiến Phùng mỗ thật sự khâm phục.”

“Phò mã quá lời .” Lý Thiếu khanh càng thêm hiền hòa, nụ phảng phất như gió thổi qua ao hồ, gợn lên từng vòng sóng lăn tăn.

sự chú ý Phùng Bá Ngọc, ông nhanh chậm đến tủ hồ sơ, chắp tay lưng quét mắt từ xuống một lượt, đột nhiên ánh mắt dừng , cúi bê một chồng hồ sơ từ tầng ngăn kéo cùng .

“Cái Sử Thôi thừa ,” Ông lắc đầu, lộ một tia bất đắc dĩ, với Phùng Bá Ngọc, “Ngài xem, để hồ sơ năm nay cùng một chỗ với năm ngoái thế . Đứa trẻ làm việc vẫn còn quá xốc nổi, cần rèn luyện thêm một thời gian nữa mới .”

, xếp từng phần hồ sơ ngay ngắn . Trong đó một phần, vặn xếp ngay mắt Phùng Bá Ngọc.

Phùng Bá Ngọc nhàn nhạt quét mắt qua, gáy phần hồ sơ đó đang hai chữ: Lục Ngọc Nga.

trong lòng hiểu rõ, cần lật xem, cũng đó hồ sơ Lục nữ quan .

Lý Thiếu khanh vỗ vỗ lớp bụi nổi tay, khiêm nhường mỉm với Phùng Bá Ngọc: “ thì làm lỡ việc phá án phò mã nữa, cáo từ.”

Phùng Bá Ngọc tại chỗ hồi lâu nhúc nhích. Cho đến khi bóng lưng Lý Thiếu khanh biến mất ngoài cửa, mới trầm mặc xoay , ánh mắt rơi phần hồ sơ đó.

Im lặng một chốc, rõ ràng trong hồ sơ tuyệt đối sẽ để điểm đáng ngờ nào, vẫn nhịn đưa tay, lấy phần hồ sơ từ giá sách xuống, đăm chiêu lật xem.

Thanh Hư T.ử đặt cuốn sách trong tay xuống, mặt gỗ ngẩn ngơ nửa ngày, lúc mới dậy, chắp tay lưng ngoài.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/phon-hoa-cam-quan-thanh/chuong-386.html.]

mở cửa phòng, liền thấy A Hàn trong n.g.ự.c ôm một gói đồ, hưng phấn chạy qua trong sân.

Ông sầm mặt , quát: “Con đấy?”

A Hàn phanh gấp bước chân, đầu , thấy sư phụ bên cửa trừng mắt , vội chạy đến mặt sư phụ, kinh ngạc : “Sư phụ, sách nữa ?”

đợi Thanh Hư T.ử trả lời, giơ gói giấy trong tay lên cho sư phụ xem, hào hứng : “A Dao ăn Tam Vị Quả, phái Thường hộ vệ đến quán lấy, con mang cho đây.”

“A Dao ăn Tam Vị Quả?” Thanh Hư T.ử kinh ngạc , “Hôm đó con chẳng mới lấy một gói Tam Vị Quả từ trong quán , hóa tặng cho A Dao ?”

A Hàn hề hề: “Gói hôm đó mang cho A Ngọc, chính đồng môn A Dao. Lúc ăn cơm ở Phú Xuân Trai, với con nếm thử Tam Vị Quả trong quán, con nhận lời .”

nhận ?” Thanh Hư T.ử im lặng một lát, chằm chằm A Hàn hỏi.

A Hàn lắc đầu, thần tình thấy chán nản cũng thấy vui vẻ: “Con đưa đến tận cửa nhà , nhà bọn họ cho con , đuổi con ngoài, Tam Vị Quả cũng nhận.”

“Cái gì?” Thanh Hư T.ử tức đến mức râu cũng dựng ngược lên, “Bọn họ đối xử với con như ? Tại con về với một chữ nào? Bọn họ con thế nào?”

A Hàn ngờ sư phụ phản ứng lớn như , ngẩn một chút, lặp nguyên văn lời hạ nhân Lưu phủ hôm đó: “Bọn họ con đến đ.á.n.h thu phong, còn mỗi ngày bao nhiêu kẻ vô đến bám víu Lưu đại nhân, thiếu một con. Còn con to gan, dám đ.á.n.h chủ ý lên tiểu thư, đ.á.n.h con một trận coi như khách khí , bảo con cút mau. Con bọn họ, đành thôi.”

Thanh Hư T.ử mà đau lòng như cắt, quát lớn một tiếng: “Từ nay về tìm vị Lưu tiểu thư nữa, ?”

A Hàn sư phụ rống cho giật , hoảng hốt gật đầu : “ ạ.”

ngây một lúc, rốt cuộc nhịn , hỏi sư phụ: “Sư phụ, thế nào gọi đ.á.n.h thu phong ạ?”

Thanh Hư T.ử nghẹn họng, hận sắt thành thép A Hàn. Thấy trừng mắt đến mức làm , ánh mắt dần chuyển sang nặng nề, thở dài một thườn thượt : “Đứa trẻ ngốc ơi...”

A Hàn thấy cơn giận mặt sư phụ giảm bớt đôi chút, tưởng rằng sư phụ còn để bụng chuyện tặng Tam Vị Quả cho khác nữa, vui vẻ trở , ôm gói điểm tâm đó liền chạy ngoài, chạy : “Thường hộ vệ vẫn đang đợi con bên ngoài, con mau chóng giao gói Tam Vị Quả cho , để mang về cho A Dao.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...