Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phồn Hoa Cẩm Quan Thành

Chương 4

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“Nếu Nửa Đêm Gặp Đứa Trẻ Mặc Yếm Đang Nhảy Dây, Tiểu Lang Quân Nhất Định Tránh Xa Nhé.”

Khuôn mặt Ôn cô sáng sủa trắng trẻo, quần áo mang theo hương thơm thanh khiết hoa linh lan. Lân Hiệu vùi đầu lòng bà, mơ màng ngủ gật.

“Tại ạ?” Thường Vinh bên cạnh mẫu với ánh mắt thèm thuồng nhịn hỏi. Đó mẫu y, y khao khát bao mẫu đang ôm lúc . Y kiềm chế nhẹ nhàng kéo vạt áo mẫu , gần gũi mẫu hơn một chút.

“Xuỵt...” Mẫu hiệu cho y im lặng, “Tiểu lang quân ngủ .”

ngủ .” Lân Hiệu vội vàng ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng lấp lánh như ngôi sáng nhất bầu trời đêm, “ ngủ mà, nhũ mẫu, mau , tại gặp đứa trẻ nhảy dây chúng tránh xa ?”

Đứa trẻ ! Ôn cô mỉm , đưa tay vuốt ve khuôn mặt trắng trẻo như ngọc Lân Hiệu: “Bởi vì, đứa trẻ nhảy dây sẽ hỏi đường, nhảy bao nhiêu cái? Ngươi đếm giúp ? Nếu đường đề phòng mà trả lời nó một con , thì nguy to . Hóa đứa trẻ đó chính oan hồn đòi mạng, con đường trả lời chính ngày nó đến đoạt hồn!”

“Hít...” Lân Hiệu bé nhỏ và Thường Vinh bé nhỏ đồng loạt hít một ngụm khí lạnh.

mắt Lân Hiệu chợt lóe lên, khuôn mặt nhũ mẫu biến hóa thành một khuôn mặt khác. Thiếu nữ trạc 15 tuổi, một đôi mắt đen thẳm như giếng sâu. Ánh trăng in bóng xuống mặt suối, tôn lên khuôn mặt nàng rõ nét đến từng chi tiết. Làn da trắng ngần mượt mà, ngũ quan nhỏ nhắn tinh xảo, đôi môi đầy đặn quyến rũ, chỉ tiếc màu sắc quá đỏ tươi, ánh trăng trông chút đáng sợ.

Thường Vinh giật nảy , kịp suy nghĩ liền chắn mặt Lân Hiệu, quát lớn với thiếu nữ : “Ngươi ai?!”

Thiếu nữ ngẩng đầu, bình thản đ.á.n.h giá đám Lân Hiệu. Thung lũng cực kỳ yên tĩnh, đều dám thở mạnh, sợ rằng khoảnh khắc tiếp theo nữ t.ử sẽ trút bỏ hình , hóa thành ác quỷ tu la.

Hồi lâu , chỉ thấy thiếu nữ mỉm như chuyện gì xảy , cũng hành động gì, cúi xuống, thả mái tóc dài dòng suối để gội.

“Ngươi...” Sự liều lĩnh “gặp quỷ g.i.ế.c quỷ, gặp thần g.i.ế.c thần” trong xương tủy Thường Vinh nổi lên, y định tiến lên thì đạo sĩ từ bên hông xông tới cản . Giọng đạo sĩ chút run rẩy: “Đừng... đừng trêu chọc nó. Các ngươi thấy nữ t.ử xuất hiện, gió núi liền ngừng thổi, ngay cả bách quỷ cũng ngừng ? Tám phần mười... tám phần mười chính Quỷ vương . Lúc chọc giận nó, sợ chúng c.h.ế.t đủ nhanh ?”

Đám Lân Hiệu rốt cuộc cũng từng sa trường, tuổi tuy còn trẻ, khi hành quân cũng từng ngủ ở núi hoang mồ mả cổ, cảnh tượng đứt đầu gãy tay chiến trường càng hiếm thấy.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/phon-hoa-cam-quan-thanh/chuong-4.html.]

Cảnh tượng mắt tuy quỷ dị, tố chất quân nhân khiến bọn họ sự khiếp sợ ban đầu, đều nhanh chóng bình tĩnh .

“Quỷ vương?” Lân Hiệu cau mày. Thiếu nữ cô thế cô xuất hiện trong ngọn núi hung hiểm, tỏ dửng dưng cảnh tượng âm u đáng sợ trong đêm, tuyệt đối nữ lưu yếu đuối tầm thường. nếu nàng quỷ mị... Lân Hiệu nhớ ngôi làng thấy ban ngày. , nữ t.ử cảm giác tuyệt vọng bi ai hiện hữu khắp nơi trong ngôi làng.

“Mặc kệ nàng Quỷ vương Yêu vương,” Quan sát một lúc, thấy nữ t.ử dường như ý định ngăn cản bọn họ, Lân Hiệu quyết định lấy tĩnh chế động, thấp giọng với đám Thường Vinh: “Chậm trễ sẽ sinh biến, chúng mau chóng xuống núi mới việc chính. Đạo trưởng, ngươi lội qua con suối đến chân núi , đừng chậm trễ nữa, thôi.”

Trong lúc chuyện, Lân Hiệu vô tình chạm vật phẩm ngực, may quá, đồ vẫn còn. Chuyến , vật phẩm áp giải quá mức quý giá, Lân Hiệu thực sự nảy sinh thêm rắc rối.

,” Đạo sĩ căng thẳng chằm chằm nữ t.ử bên suối, gật đầu như giã tỏi, “Ngay phía , tới nửa dặm đường, chỉ cần thuận lợi lội qua con suối thể khỏi núi .” Đạo sĩ xong, trong mắt bùng lên hy vọng, vẻ tiến lên phía , chỉ vẫn e dè nữ t.ử , dám tùy tiện bước .

Thường Vinh chướng mắt với bộ dạng co rúm lùi bước gã, cúi tóm lấy, dứt khoát ném gã đạo sĩ lên ngựa, giật cương, một ngựa đầu mở đường.

Đám Lân Hiệu bám sát phía .

Khi ngang qua nữ t.ử , Lân Hiệu kìm giảm tốc độ, cúi đầu cảnh giác nàng.

Chỉ thấy nàng vớt mái tóc dài từ suối lên, đang vắt sang một bên vai, dùng những ngón tay thon thả chải chuốt. Mái tóc đen nhánh làm nền cho cổ tay trắng như tuyết nàng, vốn dĩ một cảnh vui tai mắt, lúc đây chỉ khiến cảm thấy đáng sợ.

Cảm nhận ánh mắt Lân Hiệu, nữ t.ử ngoái . Giây lát , bỗng nở một nụ như như .

Nữ t.ử dung mạo . Khi nàng , giống như hoa mai đỏ đọng sương trắng, thì , lạnh lùng xa cách, mấy linh động. Nụ , dường như mùa xuân trở mặt đất, sương trắng tan chảy thành sương mai, vạn gốc mai đỏ đua hé nhụy, vẻ kiều diễm mềm mại tự nhiên cần bàn cãi.

Lân Hiệu định tâm thần, lạnh nhạt thu hồi ánh mắt, vung roi ngựa, nhanh chóng lội qua dòng suối.

Hơn nửa canh giờ trôi qua, đạo sĩ sốt ruột đến mức trán bắt đầu rịn mồ hôi: “Chuyện gì thế ? Rõ ràng lối ở ngay tảng đá lớn , hôm còn từ lối xuống núi, bây giờ tìm thấy nữa?”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...