Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phồn Hoa Cẩm Quan Thành

Chương 432

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

“A Nương...”

Nước mắt A Hàn cuối cùng cũng tuôn rơi như mưa. quỳ thẳng tắp, từng bước từng bước lê gối đến chân Nữ Tú, bất chấp sát khí âm hàn ngấm cơ thể, cũng bất chấp mùi tanh hôi nồng nặc nàng, ôm chặt lấy chiếc váy đen rách rưới nàng, bi ai lớn: “A nương, a nương, con tên A Hàn. khi sinh con, kịp đặt tên cho con thì buông tay lìa đời, cái tên vẫn sư phụ giúp con đặt. con , gọi tên con một tiếng , con nhớ lắm.”

Cù Thấm Dao từng tiếng than thê lương, trái tim thắt chặt thành một cục. Nàng nhớ lúc nhỏ sư tuy ngốc nghếch, cũng từng hỏi sư phụ tại giống A Dao a nương. Mỗi a nương đến đạo quán mang đồ ăn cho , đều mút ngón tay một bên thèm thuồng , vô cùng ngưỡng mộ.

Nghĩ đến đây, nước mắt kìm nén nữa, lã chã tuôn rơi.

Lưu Băng Ngọc ban đầu cảnh tượng trấn áp Nữ Tú dọa cho sợ c.h.ế.t khiếp, khi Hoàng thượng từng tiếng rỏ m.á.u kể chân tướng năm xưa, chuyển sang kinh ngạc. Nàng quan tâm đến khác, chỉ cần nghĩ đến việc A Hàn sinh ép xa , vất vả lắm mới gặp , một cuộc sinh ly t.ử biệt khác, trong lòng đau xót thôi, cũng theo đến mức thở .

Nữ Tú khó nhọc vuốt ve má A Hàn, rõ ràng ý thức, đáng tiếc 2 luồng khí nàng và A Hàn dung hòa. chạm A Hàn, A Hàn liền nhịn run rẩy bần bật, dựa một luồng nội lực để gắng gượng.

, Nữ Tú vẫn cố chấp vươn ngón tay, làm cũng nỡ rời . Giống như hiểu rõ ràng mắt gần trong gang tấc, tại chạm khó khăn đến .

Hoàng thượng đỏ hoe mắt, lảo đảo bước đến bên cạnh Nữ Tú, ngừng gọi khẽ nàng, Nữ Tú từ đầu đến cuối từng đầu ông lấy một cái.

Ông đau đớn hối hận, cộng thêm thi độc chân lúc dần xâm nhập tâm mạch, chỉ cảm thấy mắt từng trận choáng váng. mở miệng nữa, sương đen chợt che khuất đôi mắt, ông ngã ngửa thẳng cẳng. Đám Lư Quốc công vội vàng luống cuống tay chân đỡ lấy Hoàng thượng.

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/phon-hoa-cam-quan-thanh/chuong-432.html.]

Thanh Hư T.ử và Duyên Giác thấy A Hàn nhận , sớm nước mắt giàn giụa. một bên lặng lẽ rơi lệ một lúc, ngước mắt lên, thấy đám mây đen bao phủ bầu trời thành Trường An lúc dấu hiệu dần tan , đều giật . Hai đều khi A Lăng trở thành Nữ Tú, thiên địa dung thứ, thứ duy nhất thể bảo vệ bản chính sát khí đầy . Nay sát khí nàng m.á.u ngón tay A Hàn hóa giải, còn sức lực để triệu hồi âm mị khắp thành chống chính khí thiên địa nữa. bao lâu nữa, bầu trời Trường An sẽ nhanh thấy ánh mặt trời. Đến lúc đó ánh sáng ban ngày chiếu rọi đại địa, bóng tối còn chỗ trốn, A Lăng tất nhiên sẽ tổn thương.

Hai nghĩ thông suốt điểm , chỉ cảm thấy vô cùng mỉa mai. đây khi đối phó tà ma, bao giờ họ mong mỏi bóng đêm tiếp tục kéo dài, ánh sáng vĩnh viễn đến như lúc . Họ cố lau nước mắt, với A Hàn: “A Hàn, chúng cần thi pháp tạm thời phong ấn a nương con lòng đất. Đợi khi thiết lập trận pháp, mới t.ử tế tiễn a nương con lên đường. Khi còn sống nàng lương thiện ngay thẳng, từng làm chuyện trái với lương tâm, đáng đọa ma đạo, càng đáng chịu kết cục thể luân hồi chuyển thế.”

Hoàng thượng lời , đôi mắt vốn ảm đạm chợt lóe sáng. Ông đẩy đám Lư Quốc công , dậy bước đến bên cạnh 2 , khàn giọng hỏi: “ cách nào giúp A Huệ chuyển thế ?”

Ánh mắt Duyên Giác lạnh lẽo, hề đáp lời. Thanh Hư T.ử càng thêm nửa lời với Hoàng đế, nghĩ đến việc an trí t.ử tế cho A Lăng, vẫn cần mượn trợ lực , đành cố nén cục tức nghẹn ứ trong lòng, nhạt giọng : “Tuệ trắc phi vô cớ hãm hại biến thành tà ma, tàn sát ít bách tính vô tội. Theo lý mà , loại 2 bàn tay nhuốm đầy m.á.u tươi căn bản thể bước luân hồi, chỉ thể nhận lấy túc mệnh vĩnh viễn giam cầm địa phủ. Trừ phi hoán đổi mệnh cách với nàng. cưỡng ép hoán đổi mệnh cách vô tội trái với thiên đạo. Nghĩ nghĩ , chỉ kẻ đầu sỏ gây tai họa năm xưa thích hợp nhất...”

Những mặt đều thông minh, lời , lập tức nhận kẻ đầu sỏ mà Thanh Hư T.ử nhắc đến chính Di Phi.

Di Phi sợ hãi đến mức mặt mày trắng bệch. Thì tên tặc đạo đ.á.n.h chủ ý thâm độc như . Nàng tức giận đến mức run rẩy, dựa mà bắt nàng hoán đổi mệnh cách với con tiện nhân ?

Nàng quên mất cầu xin Thanh Hư T.ử cứu 2 đứa con như thế nào, cất giọng the thé hét lên: “Tên tặc đạo nhà ngươi! Ngươi c.h.ế.t t.ử tế ! C.h.ế.t t.ử tế !”

“Ngoài .” Duyên Giác lúc nâng cao âm lượng, nhanh chậm ngắt lời Di Phi, tiếp lời: “Vì bản kẻ đầu sỏ cũng từng hại , cho dù hoán phách thành công, vì trong mệnh cách ả mang theo tội nghiệt, lão nạp vẫn cần làm 100 buổi pháp sự, giúp ả gột rửa dư nghiệt. Mà bất luận trận pháp hoán phách hàng trăm buổi pháp sự đó, đều cần nhân lực vật lực cực lớn để chống đỡ, hơn nữa thể bỏ dở giữa chừng.”

Giọng Hoàng thượng nghẹn ngào, khàn khàn : “Chỉ cần thể khiến A Huệ bớt chịu nhục nhã, bất luận cần trẫm làm gì, trẫm đều sẽ dốc lực.”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...