Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phồn Hoa Cẩm Quan Thành

Chương 86

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

Lúc Ngang Qua Thấm Dao, Bước Chân Duyên Giác Khựng , Cũng Thấm Dao, Chỉ Ngẩng Đầu Bầu Trời Xanh Thẳm Trong Vắt Ngoài Sân.

Hồi lâu, thở dài một tiếng đầy ẩn ý, cất bước rời .

đưa mắt .

Khang Bình ác ý Thấm Dao : “Cái đồ nhà ngươi đến cũng ưa! Ngươi xem ngươi đến, phương trượng giảng kinh nữa .”

Thấm Dao coi như Khang Bình đ.á.n.h rắm, cũng khó tránh khỏi một trận buồn bực.

Vương Ứng Ninh bước tới giải vây: “ vặn kinh hôm nay giảng xong . Khang Bình công chúa, Di Thục quận chúa, Qu tiểu thư, ba các đến muộn, nếu đang ở mí mắt Bồ Tát, nhất định phạt các uống thêm mấy chén rượu mới .”

Hạ Nguyên mỉm : “Vương tiểu thư lời tội .”

Trần Du Kỳ bước tới góp vui: “ , mặt Bồ Tát, đừng ’ và ‘làm’, ngay cả nghĩ cũng nên.”

Khang Bình ở một bên họ bóng gió mà như lọt sương mù, mất kiên nhẫn : “Thật vô vị! hoa đào trong chùa nở , chúng đừng ở đây chuyện khô khan nữa, ngắm hoa hết .”

Liền tiểu sa di mời đám Vương Ứng Ninh đến rừng hoa đào trong chùa.

Thấm Dao tụt phía mấy . Một lát , bên tai vang lên một giọng rụt rè: “Qu tiểu thư.”

Thấm Dao nghiêng đầu , thấy Tần Viện Tần tiểu thư trong yến bên cạnh nàng, ngay cả chuyện cũng dám lớn tiếng, bèn gật đầu : “Tần tiểu thư.”

Tần Viện mỉm thiện ý với Thấm Dao, hai sóng vai cùng . Một lúc , Tần Viện dường như lấy hết can đảm : “Một thời gian nữa, mở tiệc thiết đãi mấy vị đồng môn ở nhà, phiền Qu tiểu thư đến lúc đó nể mặt đến tụ họp.” xong, mặt đỏ đến mức thể rỉ máu, bàn tay cầm khăn tay cũng run rẩy.

Thấm Dao mỉm , vội nắm lấy tay nàng , mỉm khích lệ nàng , : “, cầu còn chứ, đến lúc đó nhất định sẽ .”

Tần Viện rõ ràng như trút gánh nặng, nở một nụ ngượng ngùng với Thấm Dao.

Hoa đào Đại Ẩn Tự một tuyệt cảnh. Mỗi độ xuân về, hàng trăm gốc hoa đào trong chùa đồng loạt nở rộ. từ xa, hệt như một đám mây đỏ mờ ảo bao phủ, như thực như ảo, đến lạ thường.

Đến nơi, Đức Vinh công chúa và Lan Vương phi sớm ghế xuân gốc cây ngắm hoa . Thấy đám Hạ Nguyên tới, Đức Vinh từ xa : “Thật sự xin , già cả tay chân lóng ngóng, mới dạo một lát chỉ nghỉ ngơi, cố ý qua đây quấy rầy nhã hứng các con , mấy đứa các con chê đấy.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/phon-hoa-cam-quan-thanh/chuong-86.html.]

Hạ Nguyên làm nũng : “A nương lời giữ lời, đây, đám tiểu bối chúng con lời riêng tư gì cũng dám nữa.” Tiến lên ôm lấy mẫu , rúc lòng bà chịu thôi.

Đức Vinh âu yếm vuốt ve má nữ nhi: “Lớn thế , mặt mẫu vẫn cứ như trẻ con, sang năm làm gả chồng đây?”

lời , hiểu ý mỉm . Xem tình hình , hôn sự Di Thục quận chúa phần lớn manh mối , chỉ lang quân nhà ai diễm phúc như , thể rước một mỹ nhân tài mạo song như thế về nhà.

Sắc mặt Lan Vương phi sượng , trong mắt vô tình xẹt qua một tia lệ khí, mượn việc cúi đầu để che giấu .

Thấm Dao thu hết mắt, thầm lấy làm lạ, Lan Vương phi vẻ khá kiêng kỵ Hạ Nguyên, lẽ nào hai hiềm khích gì? Nghĩ một hồi, thấy vô vị, đao quang kiếm ảnh vô hình giữa các hào môn quý tộc nhiều vô kể, thứ một ngoài như nàng thể nghĩ thông suốt .

Mấy vị tiểu thư lượt hành lễ với Đức Vinh công chúa và Lan Vương phi. Thấm Dao vẫn tụt cuối cùng, khi cẩn thận hành lễ xong, chỉ sợ Lan Vương phi tỉ mỉ đ.á.n.h giá nàng. May mà Lan Vương phi dường như tâm tư đặt ở đây, thần sắc cũng lười biếng, căn bản tâm trí mà ứng phó với đám Thấm Dao nữa.

Tiểu sa di dâng lên, uống ngắm hoa.

Cảnh nhã, hoa đào tương ánh, vài phần đậm chất thơ ca.

Đang chuyện, tiếng gió bên tai Thấm Dao đột ngột tĩnh lặng, lông tơ dựng .

Chuông cảnh báo trong lòng nàng vang lên inh ỏi, vụt dậy quát: “Kẻ nào?” Đức Vinh ngạc nhiên ngẩng đầu hỏi: “ ?” Lời còn dứt, từ sâu trong rừng đào chậm rãi bước mấy nam t.ử mặc áo đen, ai nấy đều bịt mặt, tay cầm binh khí sáng loáng, lao thẳng về phía đám Thấm Dao.

ngạc nhiên, nửa ngày hồn, Trần Du Kỳ gượng : “Chuyện ?”

Sắc mặt Đức Vinh đại biến, một tay kéo Hạ Nguyên bỏ chạy ngoài, hoảng hốt hét lên: “ thích khách! Mau, mau tới!”

Những khác lúc mới phản ứng , đều sợ hãi biến sắc, la hét thất thanh chạy tán loạn khắp nơi.

Tiếc hộ vệ do Đức Vinh và Khang Bình mang đến đều canh giữ ở cửa chính chùa. Những thích khách rõ ràng từ bức tường viện phía rừng đào vượt tường mà , đừng tiếng kêu cứu đám Đức Vinh nhất thời thấy, cho dù thấy, nhất thời nửa khắc cũng chạy tới kịp.

thể Tần Viện kiều nhược, chớp mắt tụt phía . Nàng nước mắt, dốc hết sức bình sinh bỏ chạy ngoài, trong lúc hoảng loạn vấp váy, ngã nhào xuống đất.

Tiếng bước chân thích khách phía đuổi sát tới nơi, giây tiếp theo sẽ xách Tần Viện lên như xách một con gà con. Mặt nàng xám như tro tàn, nhắm chặt hai mắt, vung vẩy hai tay loạn xạ hét lên: “A cha, a cha cứu con!”

Từ góc chéo bay tới một bóng , vươn chân đá văng cánh tay tên thích khách đang chộp về phía lưng Tần Viện. Tần Viện hoảng hốt , khuôn mặt nhỏ nhắn buông lỏng, nấc lên: “Qu tiểu thư!”


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...