Phong Ấn Chi Duyên
Chương 1: Quan Tài Mở Lần Nữa
Hơi thở lạnh lẽo của bí cảnh tựa như ngàn vạn mũi kim đ.â.m vào da thịt, nhưng Tương Trọng Kính đã quá quen thuộc với cảm giác này suốt sáu mươi năm qua. Sáu mươi năm, một khoảng thời gian đủ để núi đá phong hóa thành cát bụi, đủ để một đứa trẻ sơ sinh trưởng thành, nhưng với , đó chỉ là một chuỗi vô tận những đêm đen kh ánh sáng. Bóng tối là kẻ thù đáng sợ nhất, một nỗi ám ảnh đã ăn sâu vào tận xương tủy kể từ khi bị tước đoạt đôi mắt để phong ấn ác long, bị nhốt vào chiếc quan tài ngọc lạnh lẽo này. Nơi đây, dù linh khí dồi dào đến m, cũng chẳng thể làm tan cái giá băng trong tâm hồn.
"Ngươi... rốt cuộc bao giờ mới chịu yên?"
Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút gắt gỏng vang lên trong thức hải của Tương Trọng Kính. Đó là Cố Tòng Nhứ, con ác long bị phong ấn, hay đúng hơn là một phần nguyên thần của nó. Sáu mươi năm bầu bạn, hai kẻ đối địch giờ đây lại trở thành những bạn bất đắc dĩ nhất, và cũng là mục tiêu trêu chọc duy nhất của Tương Trọng Kính.
Tương Trọng Kính khẽ nhếch môi, một nụ cười nhạt nhẽo hiện lên trên gương mặt tuấn mỹ vẫn kh hề suy suyển theo thời gian, dù ánh sáng kh bao giờ chạm tới. "Yên ư? Ngươi nghĩ một đẹp như ta bị nhốt trong này sáu mươi năm mà thể yên ổn ? Kh nói chuyện, kh trêu ghẹo ngươi, chẳng ta sẽ tự sinh tự diệt mà c.h.ế.t tiệt hay ?" giả vờ thở dài, giọng ệu đầy vẻ bất cần. "Đừng quên, đại gia ta đây đã hy sinh cái thân ngọc ngà này để cứu ngươi khỏi kiếp phong ấn nghìn năm, ngươi biết ơn ta, Cố C Ba à."
"Cố Tòng Nhứ!" Ác long gầm gừ, sửa lại tên với một sự bực bội đến là đáng yêu. "Ta đã nói bao nhiêu lần , ta kh Cố C Ba! Cái tên đó là do ngươi tự ý đặt ra vì ta được tự do vào c ba mỗi ngày! Ngươi... ngươi thật xấu xa!"
Tương Trọng Kính phì cười, tiếng cười khẽ khàng vang vọng trong kh gian quan tài chật hẹp. "Xấu xa? Chậc, ta thừa nhận. Nhưng mà, ngươi là rồng, ta là , chúng ta sống chung một nhà, kh là... ân ái lắm ? Ngươi xem, ta còn đang muốn ngủ chung chăn, c.h.ế.t chung huyệt với ngươi đây." cố tình đổi tư thế, khiến vạt áo lỏng lẻo xộc xệch, nửa che nửa hở thân hình gầy gò mà vẫn quyến rũ.
Cố Tòng Nhứ im lặng trong giây lát, một tiếng "Xấu xa!" đầy giận dỗi lại vang lên. Con rồng nhỏ mang d đại ác long, nhưng lại ngây thơ đến mức chỉ biết dùng hai từ đó để mắng c.h.ử.i khi bị Tương Trọng Kính trêu chọc đến mức kh biết phản bác thế nào. Nó vẫn chưa hiểu được ý tứ sâu xa hơn trong những lời lẽ lẳng lơ của Tương Trọng Kính.
"Nói vậy thì kh ổn," Tương Trọng Kính tiếp tục bu lời cợt nhả, "một đại mỹ nhân như ta mà đem phối với một con rồng hung ác dữ tợn, thật quá chà đạp ta." biết ác long trong thức hải kh thể làm gì được , nên càng được đà lấn tới. "Nếu sau này ta đạo lữ của , mà ngươi cứ hở ra là đòi ăn ta như vậy, kh tốt đâu, vô duyên vô cớ bị khác hiểu lầm, v bẩn trong trắng của ta mất."
"Ngươi... ngươi!" Cố Tòng Nhứ nghẹn lời, kh biết dùng từ ngữ nào để phản bác cái sự vô sỉ của con này. Đúng là họa từ miệng mà ra, y đã từng hùng hồn thề sẽ ăn tươi nuốt sống Tương Trọng Kính nếu y phá được phong ấn, nhưng giờ đây, lời nói đó lại trở thành một câu nói đầy ẩn ý, và bị Tương Trọng Kính biến tấu thành một thứ gì đó "song tu".
Đúng lúc Tương Trọng Kính còn muốn tiếp tục trêu ghẹo con rồng nhỏ, một rung động bất thường truyền đến từ bên ngoài quan tài. Kh là sự run rẩy do linh khí tự nhiên trong bí cảnh, mà là một chấn động mạnh mẽ, dồn dập, tựa như một sức mạnh khổng lồ đang tác động vào kh gian xung qu.
"Gì vậy?" Tương Trọng Kính nheo mắt, tuy kh th được nhưng linh giác của vẫn còn nhạy bén.
"Phong ấn bí cảnh... đang yếu ," Cố Tòng Nhứ khẽ nói, giọng ệu xen lẫn ngạc nhiên và một chút cảnh giác. "Hình như... đang mở nó từ bên ngoài."
Tương Trọng Kính bỗng chốc ngẩn . Mở bí cảnh? Điều đó nghĩa là... thể th ánh sáng lần nữa? Sáu mươi năm trong bóng tối đã khiến khao khát ánh sáng đến ên cuồng. Mỗi khi nghĩ đến việc được th mặt trời, được tắm trong ánh nắng, trái tim đã nguội lạnh của lại bừng lên một tia hy vọng mỏng m.
Rầm!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Một tiếng động lớn vang lên, kèm theo đó là một luồng sáng chói lòa bất ngờ xuyên qua khe hở của chiếc quan tài, đ.â.m thẳng vào mắt Tương Trọng Kính. nhắm nghiền mắt lại, đồng t.ử bị kích thích mạnh sau hàng thập kỷ chìm trong bóng tối.
"Tương !"
"Kiếm tôn!"
"Trọng Kính!"
Những âm th hỗn tạp, dồn dập vang lên bên tai. Giọng nói của những này... lại quen thuộc đến vậy? Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Tương Trọng Kính. từ từ mở mắt, cố gắng thích nghi với ánh sáng chói chang bên ngoài.
Khi tầm dần trở nên rõ ràng, đập vào mắt là một khung cảnh khiến sững sờ. Một nhóm đứng vây qu chiếc quan tài ngọc của . Tất cả đều vận áo bào sang trọng, gương mặt từng trải phong sương nhưng vẫn toát lên vẻ quyền uy. Đó là Tấn Sở Linh, Túc Tàm Th, và cả những kẻ từng là " đệ bằng hữu" thân thiết nhất của . Những kẻ đã vu khống, hãm hại , đẩy vào địa ngục trần gian này.
Họ , ánh mắt đong đầy sự đau đớn, hối hận tột cùng, như thể vừa chứng kiến một bi kịch đau lòng nhất thế gian.
Tương Trọng Kính: "..."
Một cảm giác chán ghét dâng trào trong lòng . Qu rầy. Cáo từ.
Kh nói một lời, Tương Trọng Kính từ từ nâng tay, dùng chút sức lực cuối cùng đẩy nhẹ nắp quan tài xuống, một lần nữa bao bọc trong bóng tối quen thuộc. thà c.h.ế.t chìm trong nỗi sợ hãi của bóng tối còn hơn đối diện với những gương mặt giả dối này.
Đám đại lão đứng bên ngoài quan tài, chứng kiến hành động đó của Tương Trọng Kính, bỗng chốc hóa đá.
"Tương Trọng Kính..." Giọng nói Tấn Sở Linh run rẩy, ánh mắt đau đớn đến cực ểm. "..."
Nhưng Tương Trọng Kính đã kh còn nghe th nữa. lại chìm vào thế giới riêng của , nơi bóng tối và con rồng nhỏ vẫn đang ngơ ngác hỏi: "Ngươi... lại đóng lại ?"
"Đóng lại thì ?" Tương Trọng Kính khẽ cười, một nụ cười đầy cay đắng. "Ta đây... kh muốn th lũ bạch nhãn lang đó." vẫn chưa biết, sự thật đã được phơi bày, oan khiên của đã được rửa sạch. cũng chưa biết, những kẻ bên ngoài kia, đã trải qua sáu mươi năm sống trong sự dày vò của hối hận và dằn vặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.