Phong Ấn Chi Duyên
Chương 6: Hồi Sinh Tu Vi và Đối Diện Với Quá Khứ
Sau khi chân tướng được phơi bày, lão già quyền uy kia đã bị trừng trị thích đáng. Oan khiên của Tương Trọng Kính được rửa sạch, d tiếng của một lần nữa được khôi phục, thậm chí còn rực rỡ hơn xưa. Cả Cửu Châu đều biết đến sự hy sinh thầm lặng và sự trong sạch của kiếm tôn Tương Trọng Kính.
Tấn Sở Linh và Túc Tàm Th quỳ gối trước mặt Tương Trọng Kính, cầu xin sự tha thứ. "Tương , chúng ta biết lỗi ! Chúng ta đã bị mù quáng, bị kẻ gian lợi dụng! Xin hãy tha thứ cho chúng ta!" Tấn Sở Linh nói, giọng nghẹn ngào.
Túc Tàm Th cũng gục đầu xuống, kh dám ngẩng mặt lên. "Chúng ta kh xứng đáng được gọi là đệ. Chúng ta đã làm chịu khổ sở sáu mươi năm. Chúng ta sẽ làm mọi thứ để bù đắp cho !"
Tương Trọng Kính họ, ánh mắt phức tạp. kh nói lời tha thứ, cũng kh nói lời trách móc. Chỉ đơn giản là im lặng. Nỗi đau sáu mươi năm kh thể dễ dàng nguôi ngoai.
"Cố Tòng Nhứ," Tương Trọng Kính khẽ gọi. "Ngươi cách nào giúp ta khôi phục tu vi kh?"
Cố Tòng Nhứ, giờ đã thể tùy ý biến đổi giữa hình dạng rồng con và nam nhân, gật đầu. ". Long cốt của ta thể giúp chủ nhân tái tạo linh mạch, khôi phục tu vi. Nhưng... quá trình này sẽ đau đớn."
"Đau đớn thì ?" Tương Trọng Kính cười nhạt. "Ta đã chịu đựng sáu mươi năm , chút đau đớn này là gì?"
Dưới sự hướng dẫn của Cố Tòng Nhứ, Tương Trọng Kính bắt đầu quá trình hồi sinh tu vi. Cố Tòng Nhứ dùng long lực của để dẫn dắt linh khí vào cơ thể Tương Trọng Kính, tái tạo từng linh mạch bị đứt gãy. Quá trình này quả thực vô cùng đau đớn, Tương Trọng Kính nhiều lần ngất tỉnh lại, toàn thân đẫm mồ hôi.
Trong những lúc đó, Cố Tòng Nhứ luôn ở bên cạnh , an ủi, động viên. Nó khẽ cọ đầu vào tay khi đau đớn, thì thầm những lời dịu dàng. Quỳnh Nhập Nhất cũng túc trực, lo lắng cho chủ nhân.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau một thời gian dài, Tương Trọng Kính cuối cùng cũng hồi phục tu vi. Dù kh thể đạt đến đỉnh cao như trước, nhưng đã thể vận dụng linh lực, bay lượn trên kiếm. Điều quan trọng hơn, nỗi sợ bóng tối trong cũng dần biến mất, thay vào đó là sự bình yên và tĩnh lặng trong tâm hồn.
"Ngươi... thay đổi ," Cố Tòng Nhứ nói, khi Tương Trọng Kính đang ngồi thiền, ánh mắt trầm tĩnh.
"Thay đổi ?" Tương Trọng Kính khẽ cười. " lẽ vậy. Sáu mươi năm trong bóng tối đã dạy ta nhiều ều."
Lúc này, Mãn Thu Hiệp xuất hiện, trên tay cầm một lọ t.h.u.ố.c quý. "Tương Trọng Kính! Đây là linh đan ta tự tay luyện chế, thể giúp ngươi khôi phục hoàn toàn tu vi và nhan sắc! Kh được phép để vết sẹo nào trên gương mặt thần thánh của ngươi đâu!" vẫn vậy, vẫn mê đắm nhan sắc của Tương Trọng Kính.
Tương Trọng Kính nhận l lọ linh đan, khẽ gật đầu. "Cảm ơn ngươi, Mãn Thu Hiệp."
Tuy đã khôi phục tu vi và được minh oan, Tương Trọng Kính vẫn giữ thái độ xa cách với Tấn Sở Linh và Túc Tàm Th. chấp nhận lời xin lỗi của họ, nhưng kh tha thứ hoàn toàn. biết, thời gian sẽ trả lời tất cả.
"Chủ nhân," Cố Tòng Nhứ gọi , giọng nói mang chút e dè. "Ngươi... hận ta kh?"
Tương Trọng Kính quay sang nó. Cố Tòng Nhứ giờ đã thể duy trì hình dạng nam nhân tuấn mỹ, nhưng đôi lúc vẫn ngượng nghịu biến thành rồng con cuộn tròn trên cổ tay . "Hận ngươi làm gì?" Tương Trọng Kính khẽ cười. "Ngươi là ác long, ta là kiếm tôn. Ngươi bị phong ấn, ta bị giam cầm. Chúng ta đều là nạn nhân của số phận. Hơn nữa, ngươi là chủ nhân của ta, và ta là con rồng của ngươi. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua sáu mươi năm cô độc. Ta nợ ngươi nhiều."
Nghe những lời đó, Cố Tòng Nhứ cảm th ấm áp trong lòng. Nó khẽ nắm l tay Tương Trọng Kính, ánh mắt tràn đầy tình cảm. Tình yêu giữa họ, bắt đầu từ những lời trêu ghẹo, từ sự ràng buộc bất đắc dĩ, giờ đây đã trở nên sâu sắc và bền chặt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.