Phong Hoa Hoạ Cốt
Chương 110:
“Chưa chắc. Xem ra Phi Y Lâu đối với việc triều chính giữ thái độ trung lập, kh giúp đỡ cả hai phe phái Tống, An. Nếu kh lẩn tránh những chủ đề nhạy cảm, khó tránh khỏi gặp tai họa.”
Thích Bạch Thương bình tĩnh, đặt chén trà thuốc xuống, giữa hai mày nhíu chặt, kh biết đang suy tư ều gì.
“Điều làm ta tức giận nhất là, cô nương biết, hai ngày nay tin tức được mua nhiều nhất trong Lâu họ là gì kh?” Liên Kiều nắm chặt tay, giận dữ hỏi.
Thích Bạch Thương thất thần: “Ừm?”
“Là một bức họa được lưu truyền khắp phố phường, bản gốc là do Phó Lâu Chủ tự tay vẽ, cái nét bút đó ... còn mặt mũi nói là hoạ Thượng Kinh đệ nhất tuyệt sắc mỹ nhân !”
Liên Kiều tức giận đến chống nạnh: “ kh th đâu, vị Phó lâu chủ kia hoạ rõ ràng đã xấu ít nhất ba phần, kh, năm phần!!”
Thích Bạch Thương khẽ khựng lại, đỡ trán: “… lộ thân phận?”
“Yên tâm,” Liên Kiều kh cho Thích Bạch Thương cơ hội thở phào, “Sau khi Trùng Dương Yến kết thúc, ngày thứ hai, tin tức về y nữ tuyệt sắc được Nhị hoàng tử ưu ái tại Lăng Uyển lại là Đại cô nương Thích gia, đã truyền khắp thành Thượng Kinh .”
“…”
Thích Bạch Thương ấn thái dương, hít một hơi sâu, chậm rãi thở ra.
“May mắn cô nương hai ngày nay cáo ốm, nếu kh, nô tỳ th khách viếng thăm nối liền kh dứt cũng nên.”
Liên Kiều bĩu môi, “Nói như vậy, còn cảm ơn vị Phó Lâu Chủ của Phi Y Lâu, bức họa của vừa truyền ra, phố phường liền xôn xao chê bai, đều nói ngài hữu d vô thực thôi.”
“Đó là chuyện tốt.”
Thích Bạch Thương cầm chén trà lên, gi viết thư và bút còn chưa kịp cất ở trong tầm tay.
Nàng khẽ thở dài: “Chỉ là, phía Phi Y Lâu đã kh thể tr chờ được gì , giờ chỉ còn cách chờ thư hồi âm từ Kỳ Châu.”
“Ngày cuối cùng , cô nương,” Liên Kiều hiển nhiên cũng lo lắng, “Chỗ Trưởng c tử, sẽ kh…”
“Ta tin sống lương thiện ắt sẽ gặp quý nhân, trưởng chức c thể hóa nguy thành an.”
Thích Bạch Thương nói vậy, nhưng giữa hai mày kh thể giãn ra cũng đã lộ ra tâm trạng nàng cũng lo lắng.
Liên Kiều hỏi: “Nếu ngày mai, Kỳ Châu vẫn chưa tin tức truyền về, cô nương tính ?”
“Nếu thật sự như vậy…”
Thích Bạch Thương khẽ nắm chặt tay, “Ta cùng Tử Tô sẽ chạy tới Kỳ Châu.”
“A? Vậy còn nô tỳ?”
“Ngươi cần ở lại Thượng Kinh, th tin qua lại,” Thích Bạch Thương nói, “Hơn nữa, ta đã gửi một phong thư vào An phủ. Nếu kh kịp đến theo lời hẹn trong thư, còn nhờ ngươi thay ta gặp mặt.”
Liên Kiều Thích Bạch Thương đầy vẻ mong chờ, nhưng th cô nương nhà thần sắc kh dấu hiệu thay đổi, liền biết chuyện này kh còn thể thương lượng.
“Được . Nhưng chỉ cô nương và Tử Tô , quá nguy hiểm kh?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Đây cũng là bất đắc dĩ, trong phủ cũng kh ai giúp đỡ, cũng chưa chắc tin lời ta…”
Thích Bạch Thương đột nhiên dừng lại, nhớ tới ều gì.
“Nhưng quả thật một , nếu nguyện ý, nhất định thể giúp được việc.”
“Ai?”
Nghĩ đến chuyện đêm qua, đáy mắt Thích Bạch Thương như hồ xuân gợn sóng: “Tạ Th Yến.”
“Hại, nô tỳ tưởng ai đâu, vị đại gia đó, e là dọn cả Uyển Nhi cô nương tới,chưa chắc đã nhờ nổi đâu?”
Liên Kiều thở dài, bưng chiếc hồ bạc ròng kh quay lưng lại: “Đang yên đang lành, làm lại ra mặt giúp A!”
Trong viện đột nhiên xuất hiện một bóng , sợ đến mức Liên Kiều kinh hãi kêu lên.
Thích Bạch Thương ngước mắt lại, liền th đến là hộ vệ như quỷ mị kh rời bên cạnh Tạ Th Yến.
Liên Kiều cầm ấm bạc trong tay, run rẩy chỉ vào đối phương: “Ngươi, ngươi, ngươi là phương nào, giữa ban ngày ban mặt dám ”
Lại kh ngờ.
Lời nàng còn chưa dứt, tên hộ vệ mặt lạnh như tiền đó bỗng nhiên uốn gối, quỳ xuống trước mặt Thích Bạch Thương.
“Thích cô nương, Hầu gia bệnh tình nguy kịch, thỉnh ngài cùng ta tới Lăng Uyển một chuyến.”
“...!”
Thích Bạch Thương đột ngột đứng dậy, làm đổ cả chén trà trong tay: “Ngươi nói cái gì?!”
***
Tạ Th Yến đang bước giữa một biển m.á.u t tưởi, trôi nổi những thây ma.
Vô số t.h.i t.h.ể chất chồng thành con đường , từng chiếc đầu ghê rợn lăn lóc dưới chân. Mỗi khuôn mặt kia, đều từng gặp, vẫn nhớ rõ. Họ đã từng bằng ánh mắt hiền từ, cung kính, vui mừng, kính ngưỡng, che chở... nay, tất cả đều hóa thành oán độc cùng kh cam lòng.
Những hư ảnh ác quỷ dữ tợn gào thét, nhào đến, đ.á.n.h lên y phục trắng như tuyết, nhuộm thành từng mảng đen như mực. Vô vàn bóng đập xuống, khóc than, rít gào, chất chứa nỗi hận thấu xương, hận đến muốn xé xác nuốt cả m.á.u thịt.
[Kẻ đáng c.h.ế.t... chính là ngươi! Là ngươi!]
Y phục v quá nhiều máu, càng lúc càng trầm, càng lúc càng nặng, níu kéo thân hình và bước chân . Khiến mỗi bước đều gian nan, mỗi lần nhấc chân đều nặng tựa ngàn quân...
Nhưng kh thể dừng lại. Phía sau như thứ đáng sợ nhất trên đời đang đuổi theo, buộc liều mạng tiến lên.
Cho đến khi nghe th một tiếng gọi khe khẽ.
[Ca ca.]
Bước chân Tạ Th Yến đột nhiên khựng lại.
chậm rãi cúi đầu, xuống chân . Trong tay , từ lúc nào đã nắm một th trường kiếm đẫm máu. Mũi kiếm còn đang nhỏ máu tí tách tí tách, ban đầu chỉ là một vũng m.á.u nhỏ, sau đó, nó cứ thế loang ra lại loang ra, tạo thành một biển m.á.u bề mặt sáng như gương.
Chưa có bình luận nào cho chương này.