Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phong Hoa Hoạ Cốt

Chương 227:

Chương trước Chương sau

“Sarah?” Bên cạnh, Ba Nhật Tư gọi nàng.

“Ừm?” Thích Bạch Thương tỉnh táo lại, nghiêng đầu, “ thế?”

Th nàng quay đầu lại, hàng mi dài xinh đẹp như cánh bướm, chớp động một cái liền khiến lồng n.g.ự.c Ba Nhật Tư căng đầy.

ngượng ngùng cười: “Kh, kh gì.”

Thích Bạch Thương đang khó hiểu, liền nghe phía sau vang lên một tiếng hừ lạnh cực thấp.

Như gió lạnh lướt qua sống lưng, như lưỡi câu cắt gọt xương cốt.

“?” Thích Bạch Thương quay lại.

Thực tế, kh chỉ riêng Thích Bạch Thương chú ý đến Thích Uyển Nhi, Thích Uyển Nhi cũng đang lo lắng Thích Bạch Thương và thiếu niên Hồ.

Vừa th Tạ Th Yến cười, sắc mặt Thích Uyển Nhi lập tức biến.

Nàng đảo mắt khắp nơi, dừng lại ở đĩa sứ hoa văn dây leo men x đựng đầy mứt quả trước mặt.

Ánh mắt Thích Uyển Nhi sáng lên, vội cầm đũa ngọc gắp một miếng, ý bảo Thích Bạch Thương: “A… Cô nương, nếm thử cái này, ngon.”

Thích Bạch Thương hơi cúi , th Thích Uyển Nhi bị thân hình Tạ Th Yến che khuất.

Uyển Nhi đang c.ắ.n một miếng ô mai mơ, chua đến mức hai mắt nhíu lại, nhưng vẫn 'tha thiết' nàng.

Đáy mắt Thích Bạch Thương ánh lên nụ cười. Uyển Nhi thích đồ ngọt, đáng tiếc Tống thị quản nghiêm, kh cho phép nàng ăn nhiều.

Khoan đã.

Thích Bạch Thương miếng mứt quả trong tay Thích Uyển Nhi, ánh mắt khẽ nâng lên, dừng lại trên khuôn mặt của Tạ Th Yến.

Lúc trước ở Lưu Thương Khúc Thủy Trùng Dương Yến tại Vãn Phong Uyển nhà họ An, khi nàng giả dạng Uyển Nhi đội mũ che mặt, đã từng nói gì đó…

Quy củ Tạ gia, phu quân dùng trước.

lẽ là Thích Bạch Thương chằm chằm hơi lâu, hàng mi dài rủ xuống của Tạ Th Yến vẫn khẽ nhấc lên.

nghiêng đầu xuống, đối diện với đôi mắt nàng: “Muốn ăn .”

Thích Bạch Thương: “?”

Ăn cái gì?

“Chờ đã.”

Kh đợi Thích Bạch Thương hỏi, nàng th Tạ Th Yến nâng bàn tay đang rủ xuống dưới, nắm l đôi đũa ngọc, khẽ gắp một miếng mứt quả từ đĩa sứ bên cạnh.

Thích Bạch Thương phản ứng lại, chút xấu hổ: “Tạ…”

Chữ “Tạ” chưa dứt.

Liền th đôi đũa ngọc được thu về nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi, đưa miếng mứt quả đến trước môi Tạ Th Yến.

dừng lại, hàng mày khẽ nhăn lại kh rõ.

Thích Bạch Thương: “?”

kh gắp cho nàng ?

Bên kia, Vân Sâm Nguyệt bị thao tác của Tạ Th Yến làm cho kh kịp đề phòng mà bật cười thành tiếng, vội vàng úp mặt xuống, đè nén tiếng cười.

Thích Uyển Nhi khó hiểu .

Vân Sâm Nguyệt khẽ dựa tới: “Tạ Diễm Chi kh thích đồ ngọt.”

Thích Uyển Nhi nghi hoặc quay đầu lại, đúng lúc th Tạ Th Yến nếm một miếng mứt quả, sau đó thần sắc khựng lại, đặt đũa ngọc xuống, hầu kết trên cổ dài th mảnh khẽ lăn xuống.

Kh nhai, nuốt chửng.

“Khụ…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phong-hoa-hoa-cot/chuong-227.html.]

Vân Sâm Nguyệt nhịn cười đến mức sắp tắt thở, quay đầu , đôi vai cứ run lên bần bật.

Bị thân hình Tạ Th Yến che khuất một bên, Thích Bạch Thương vô cùng khó hiểu, cho đến khi th Tạ Th Yến súc miệng bằng trà x, rũ mắt liếc nàng: “Ăn .”

dừng lại, như thể vừa nhớ ra lời nàng nói còn dang dở.

Khăn lụa lau khóe môi được đặt xuống, Tạ Th Yến hạ giọng, nửa cười nửa kh nàng: “ vậy, chờ ta tự tay đút cho ngươi ?”

“??”

Nếu kh đang bị đám đ vây qu, bên trái là Thích Uyển Nhi, bên là Ba Nhật Tư, Thích Bạch Thương nhất định đã kh nhịn được.

Giờ phút này, nàng nào còn kh hiểu rõ, cái gì mà 'quy củ Tạ gia, phu quân dùng trước, nhất định là lâm thời bịa đặt !

lúc đó đã nhận ra nàng, cố ý trêu chọc nàng ?

Thích Bạch Thương nghiến răng.

Được ánh mắt Tạ Th Yến ra hiệu, tỳ nữ tiến lên, đổi đĩa mứt quả đến trước mặt Thích Bạch Thương.

Thích Bạch Thương chán nản gắp một miếng, vén một góc khăn che mặt, bỏ vào miệng, c.ắ.n mạnh xuốngnhư thể đang c.ắ.n Tạ Th Yến.

Nhưng giây lát sau, nàng chớp chớp mắt, chút bất ngờ.

“Ba Nhật Tư, ngươi nếm thử xem.”

Bên cạnh, ánh mắt đang chăm chú vào nàng chợt lạnh .

Kh đợi Ba Nhật Tư đáp lại.

Tạ Th Yến rũ mắt: “Mang xuống.”

Tỳ nữ sững sờ, kh dám hỏi, vội vàng mang đĩa mứt quả đó xuống, cất vào hộp thức ăn.

Thích Bạch Thương cứng , quay phắt lại: “Tạ Th Tạ C đây là ý gì?”

“Kh gì khác, chỉ là ta kh thích thôi.”

Tạ Th Yến lười biếng nâng chén trà, ngay cả mắt cũng lười nhấc lên: “Xin khuyên Y nữ một câu, đã là gặp dịp thì chơi, chớ nên lún sâu tự rước họa vào thân, chơi với lửa ngày bị thiêu cháy.”

“…!”

Tim Thích Bạch Thương như ngừng đập.

Nàng gần như ngay lập tức muốn quay đầu lại xem phản ứng của Ba Nhật Tư, nhưng đã cố gắng kiềm chế, chỉ còn lại ánh mắt cực kỳ phẫn nộ chằm chằm Tạ Th Yến.

Dưới khăn che mặt, cánh môi nữ tử khẽ hé mở, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Đa tạ ý tốt của Tạ C.”

Nói xong, Thích Bạch Thương lập tức đứng dậy: “Ba Nhật Tư, chúng ta .”

“……”

Ngón tay Tạ Th Yến khẽ nắm lại, cảm xúc bị kìm nén đến cùng cực, như sắp sửa hóa thành băng giá.

“Tạ Diễm Chi, đám đ đang .”

Vân Sâm Nguyệt mở quạt xếp ra, lướt qua hơn nửa sân mã cầu, và những ánh mắt đang đổ dồn vào nơi này từ các đài ngắm cảnh.

“Lúc này ngươi đuổi theo, cục diện sẽ khó giải quyết.”

“……”

Tạ Th Yến nhắm mắt, từ từ bu lỏng bàn tay.

Bên kia.

Thích Bạch Thương mang theo sự bực bội kh thể kiềm chế, ra thật xa, mới bị gió lạnh thổi cho th tỉnh một chút.

Nàng chậm rãi thở ra, quay lại: “Xin lỗi, Ba Nhật Tư.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...