Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phong Hoa Hoạ Cốt

Chương 229:

Chương trước Chương sau

Trên đài, Tạ Th Yến vừa mới nâng mắt, khi nghe rõ giọng nói hoảng hốt của nữ tử theo gió truyền đến, con ngươi chợt co lại.

Sợi dây buộc cổ áo bị dùng một tay giật đứt, trong lúc đứng dậy, tiện tay nắm l chiếc áo chồn x đen, ném ra.

Tạ Th Yến bước qua chiếc bàn dài, mượn lực nhảy lên lưng con tuấn mã đang nghỉ chân gần nhất:

“Mượn dùng.”

“Ai?” Tiểu béo phì trên lưng ngựa chỉ cảm th cổ sau căng lại, cả đã bị xách khỏi lưng ngựa, “A a a!!”

“Hồ Nhị, đừng kêu.”

Vân Sâm Nguyệt gắt lên, ánh mắt lo lắng lướt nh về phía trước: “ đã .”

“?”

Tiểu béo phì được gọi là Hồ Nhị giờ mới nhận ra đã bị đặt xuống đất. Chân run rẩy, ngẩng đầu.

Một tia đỏ rực lướt qua , phi như bay về phía con ngựa ên mất kiểm soát đang đ.â.m sập khắp nơi ở đằng xa.

Sắc mặt tiểu béo phì đột ngột thay đổi: “ ên ?!”

“……”

Vân Sâm Nguyệt kh trả lời, lo lắng nắm chặt quạt xếp.

Kh chỉ họ th, mà toàn bộ đám đ đang kinh hãi, chạy trốn cũng đều th.

Còn Thích Bạch Thương, đang chạy ngược chiều với Tạ Th Yến, lại càng th rõ mồn một.

Sắc mặt nàng kinh hoàng tái nhợt: “Tạ Th Yến… Ngươi tránh ra!”

Tạ Th Yến cúi thấp trên lưng ngựa, như kh hề nghe th, thúc ngựa, con ngựa dưới thân càng phóng nh hơn.

Mắt th kế tiếp chính là cảnh tượng hai con ngựa đang lao tới với tốc độ cực nh, chuẩn bị đ.â.m sầm vào nhau m.á.u me đầm đìa.

Trong đài ngắm cảnh, vài nữ quyến nhát gan đã sợ hãi che kín đôi mắt.

“Khôi!”

Khoảnh khắc cuối cùng, dây cương trong tay Tạ Th Yến nghiêng , hai con ngựa lướt qua nhau ở khoảng cách cực hạn.

Thích Bạch Thương nhắm mắt lại vì sợ hãi, chỉ nghe th tiếng gió rít bên tai, tiếng quần áo phần phật.

Lưng ngựa dưới thân chấn động.

“Phịch.”

Kèm theo mùi đàn hương lãnh đạm thấm vào hơi thở, một lồng n.g.ự.c rộng lớn, kiên cố từ phía sau áp sát, ôm trọn nàng vào lòng, trên lưng ngựa đang phi như ên.

Và bàn tay nàng đang run rẩy nắm chặt dây cương, bị đôi tay thon dài, trắng nõn, mang hơi ấm nóng bỏng của ai đó phủ lên

Tạ Th Yến nhẹ nhàng nắm l những ngón tay nhỏ n, trắng như tuyết đang run rẩy của Thích Bạch Thương.

“Đừng sợ, Yêu Yêu.”

Dây cương đột nhiên siết chặt, Tạ Th Yến kẹp bụng ngựa, ghìm cương.

“Hí …”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Con ngựa ên đang hoảng loạn lúc này cũng trở nên ngoan ngoãn. Dù kh lập tức dừng lại, nó vẫn tuân theo sự ều khiển của Tạ Th Yến, ở ngay trước đài ngắm cảnh vốn đã sợ hãi chạy hết , ngoan ngoãn chuyển hướng.

Tiếng vó ngựa chậm lại, giữa sự yên tĩnh đến rợn của đám đ phía sau, nó chạy vòng qu sân mã cầu, hướng về phía đầu kia.

“…………!”

Thích Bạch Thương lúc này mới biết đã được kéo về từ cõi c.h.ế.t. Qua cơn kinh hoàng, toàn thân nàng run rẩy, kh thể tự chủ mà mềm oặt tựa vào lồng n.g.ự.c phía sau.

“Tạ Th Yến…”

Giọng nàng vì sợ hãi mà lạc , mang theo nức nở.

Ánh mắt Tạ Th Yến hơi thâm, nhưng cảm xúc vừa mới lắng xuống một chút, liền liếc th bóng dáng thiếu niên Hồ đang đứng giữa hàng rào bị phá vỡ của trại nuôi ngựa và sân mã cầu.

Lưu luyến ngưng đọng lại thành băng lạnh. Tạ Th Yến kh những kh lùi, mà còn ôm chặt hơn nữ tử đang run rẩy, khó kìm nén trong lòng hơn.

ghé sát tai nàng, khẽ gọi: “Sarah?”

“!” Kh biết là hơi thở quá nóng bỏng, hay là ều gì khác, khiến Thích Bạch Thương run lên.

gọi thật thân mật, Sarah là ý gì?”

Tạ Th Yến thúc ngựa vòng qu sân, cách xa thiếu niên Hồ đang muốn tiến lên, và lại gần đám đ kh đếm xuể dưới đài ngắm cảnh.

“Là Phu nhân ? Hay là, Tình nhân?”

Thích Bạch Thương bị lời nói của Tạ Th Yến kéo ra khỏi sự kinh hoàng mất hồn.

Sắc mặt nàng đỏ bừng: “Tạ Th Yến ngươi dựa sát quá, Uyển Nhi và những khác sẽ th

“Cứ . Cứ để họ .”

Giọng Tạ Th Yến trầm thấp, hơi thở càng lúc càng gần, càng lúc càng xoáy sâu vào tai và tâm trí nàng. gần như sắp hôn lên vành tai nàng.

“Nếu nàng thật sự muốn ều tra Trạm Vân Lâu, vì kh tìm ta, lợi dụng ta? Hồ thô lỗ như vậy, làm thể bằng ta, biết cách khiến cho nàng 'vui thích'?”

“Ngươi!”

lẽ vì dư vị sợ hãi qu phá, Thích Bạch Thương nghiêng mặt , đuôi mắt đã thấm đỏ, đôi mắt long l như vừa trải qua cơn mưa.

Cứ trêu chọc nữa, e rằng nàng sẽ thật sự rớt hạt đậu vàng.

Tạ Th Yến ghìm ngựa dừng lại.

Lúc này, họ chỉ cách khán đài m chục trượng.

Dù Thích Bạch Thương kh cố ý , nàng vẫn cảm nhận được toàn bộ sân mã cầu sau cơn kinh hoàng, ánh mắt mọi đều đổ dồn lên hai họ.

Hay nói đúng hơn, là đổ dồn lên Tạ Th Yến.

Tạ Th Yến dường như kh hề nhận th.

ghìm cương ngựa, trường bào đỏ tươi, trang phục kỵ mã ào ào bay lên, dễ dàng nhảy xuống đất từ trên lưng tuấn mã.

Lưng kh còn chỗ dựa, Thích Bạch Thương lại căng thẳng, đôi mắt ướt át dán chặt vào .

Nàng rõ ràng sợ hãi tột độ, nhưng vẫn quật cường kh chịu mở lời cầu xin hay chịu thua trước .

Đáy mắt Tạ Th Yến ánh lên nụ cười, đưa tay ra.

Lòng bàn tay ngửa lên, ngón tay thon dài như ngọc nhẹ nhàng cầm l chiếc ủng nỉ nhỏ n, trắng tuyết của Thích Bạch Thương, siết nhẹ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...