Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phong Hoa Hoạ Cốt

Chương 277:

Chương trước Chương sau

May mắn là thân thủ của Ba Nhật Tư quả thực kh phụ d xưng ấu hổ Bắc Yên, dù tay kh tấc sắt, chỉ thể dựa vào cây cung kh tên, nhưng lại kh hề tỏ ra yếu thế.

Nhân lúc hai kia kh để ý, Thích Bạch Thương phóng thẳng đến chỗ buộc ngựa ở bìa rừng, cởi dây cương.

Nàng kh biết l sức lực từ đâu ra, nắm chặt yên ngựa khó khăn trèo lên lưng ngựa, thúc ngựa chạy về phía trước sườn núi.

“Giá!”

Nàng một tay cầm dây cương, tay kia tháo đao kiếm được giấu trong túi ngựa, thúc ngựa chạy về phía Ba Nhật Tư.

“Ba Nhật Tư, đón đao! Lên ngựa!”

Túi ngựa còn chưa rời tay, Thích Bạch Thương chợt th l tơ sau gáy dựng đứng.

“Hưu!” Một mũi tên xé gió lao đến.

Sắc mặt Thích Bạch Thương trắng bệch, quay đầu vào trong rừng.

…Hai kia đều kh b.ắ.n tên, trong rừng còn khác!

Nhưng kh kịp để nàng suy nghĩ thêm, tiếng hí đau đớn của chiến mã bị mũi tên vừa b.ắ.n trúng liền hất nàng văng ra sau lưng ngựa.

Ba Nhật Tư lướt qua ánh mắt, kinh hãi lao tới: “Sarah!”

“Đừng tới đây!”

Thích Bạch Thương thốt lên một tiếng kinh hãi.

Trong tầm mắt của nàng xuất hiện một ánh hàn quang ẩn sau lùm cây.

“Phút chốc ”

Thích Bạch Thương dường như nghe th tiếng mũi tên được b.ắ.n ra.

Nàng theo bản năng nhắm mắt lại.

…Cũng chẳng biết là nàng sẽ bị ngựa giẫm c.h.ế.t, hay c.h.ế.t dưới mũi tên kia.

Đó là ý niệm cuối cùng của Thích Bạch Thương lúc này.

Nhưng cả hai tình huống trên đều kh xảy ra.

Một tiếng ngựa hí lớn át tiếng kinh hãi mơ hồ trong rừng cây. Thích Bạch Thương chỉ kịp th trong tầm mắt m.ô.n.g lung, ánh sáng và bóng tối xoay vần, bụng và eo nàng căng thẳng, bị một đang phi ngựa nh chóng lao đến, cúi xuống, ôm trọn vào lòng.

“Xoạt”

Đó là tiếng mũi tên sắc nhọn xé rách quần áo, nứt toạc da thịt và m.á.u thịt.

Hai thân ảnh rơi xuống đất, Thích Bạch Thương ở trên, còn đỡ nàng thì nằm lót ở dưới.

Nàng nghe th tiếng nghẹn đau đớn từ kia phát ra.

“………… Tạ Th Yến!”

Sau khoảng trống rỗng trong đầu là nỗi kinh hoàng tột độ, Thích Bạch Thương kh kịp bóng dáng giáp sĩ đuổi theo Tạ Th Yến, cũng kh kịp để ý đến thích khách đang chạy trối c.h.ế.t kia.

Nàng chỉ vội vã chật vật chống dậy, run rẩy kéo chiếc áo choàng bị xé rách.

Áo quần tuyết trắng bị xé toạc, phía trên đai ngọc thắt eo, bên trái bụng Tạ Th Yến lưu lại một vết rách dữ tợn, đáng sợ.

Máu ồ ạt trào ra từ vết thương, trong chốc lát đã nhuộm trắng y phục thành một mảng đỏ chói mắt.

Trong rừng mơ hồ một tiếng còi quái dị.

Bước chân Ba Nhật Tư vừa chạy đến cứng đờ, khó tin về phía rừng cây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phong-hoa-hoa-cot/chuong-277.html.]

“Đây là ám hiệu liên lạc của bộ lạc Ô Rải…”

Nhưng chim chóc đã kinh động bay , dư âm đã hết, chỉ còn lại sự lo lắng xen lẫn giận dữ của giáp sĩ Huyền Khải Quân vây lại.

“Đại soái!”

“Chủ thượng!!”

Tạ Th Yến dùng tay đè lại vết thương ở bụng, trên trán trắng bệch lấm tấm mồ hôi mỏng, chậm rãi đứng dậy: “…Truy.”

Giáp sĩ Huyền Khải Quân kh dám chậm trễ, lệnh vừa dứt, chỉ còn lại hai c giữ tại chỗ, số còn lại đều di chuyển theo phương hướng kẻ bỏ chạy tiến vào rừng sâu.

Thích Bạch Thương đột nhiên hít sâu một hơi, ho khan, cuối cùng cũng hoàn hồn, bàn tay đầy m.á.u của , bước đến bên Tạ Th Yến: “Để ta xem vết thương của ngươi.”

Giọng nàng run, mà tay nàng cũng run, vừa sợ, vừa nóng ruột đến mức kh còn nghĩ tới gì khác.

“……”

Tạ Th Yến khẽ ho khan, m.á.u theo tiếng ho trào ra bên khóe môi.

nghiêng định tránh, nhưng chưa kịp lùi hẳn ra, thân hình đã chao đảo, vai run lên một cái, suýt nữa ngã quỵ.

“Tạ Th Yến!”

Thích Bạch Thương thất th hô lên, kh còn màng lễ giáo, nàng nhào đến, dang tay chặn trước .

Khoảnh khắc , hai ánh mắt giao nhau.

Và chỉ một giây thôi, nàng th trong đầu như tiếng nổ ong lên.

Gương mặt tái nhợt, môi khô nứt, trên đó loang ra sắc tím tái nhợt phủ một lớp lạnh lẽo như băng tuyết.

Kh chỉ là mất m.á.u mà còn là độc.

Thích Bạch Thương hít mạnh, nước mắt như dâng lên ngay trong khoảnh khắc.

Nàng quay phắt lại, giọng khản vì gấp:

“Mũi tên tẩm độc! Mau l hòm thuốc! Chuẩn bị xe ngựa!”

Tiếng nàng nghẹn lại, rơi vào tai khác nghe như đang nức nở.

nàng quay lại, quỳ sụp xuống trước , bàn tay lạnh buốt cố chạm vào n.g.ự.c áo , giọng gấp gáp đến nghẹn:

“Kh biết là loại độc gì, ta lập tức rửa sạch vết thươngnhưng ngươi chảy m.á.u quá nhiều, Tạ Th Yến…”

Câu nói vừa dứt, nước mắt đã rơi theo, nàng c.ắ.n mạnh đầu lưỡi để giữ tỉnh táo,

đưa tay run rẩy vén áo choàng lên.

Nhưng tay nàng chưa kịp chạm tới mép áo, đã nghe một tiếng thở dài thấp trầm.

Tạ Th Yến hơi nghiêng đầu, khóe môi cong nhẹ, nụ cười , dù trong hoàn cảnh này, vẫn mang vẻ ung dung lạnh lùng đến đáng sợ.

, thân thể đổ sụp.

Thích Bạch Thương hoảng hốt giang tay đỡ l, cả nàng lảo đảo, huyết trên áo thấm sang vạt áo nàng, nóng rực.

“Tạ Th Yến!!”

Nàng run giọng kêu, nhưng chỉ khẽ nghiêng đầu, đôi mắt đã mờ , song vẫn nàng, một cái đủ khiến tim nàng nát vụn.

Tạ Th Yến.

vậy mà lại cười, âm th khàn đục như kéo lê trong gió tuyết.“Yêu Yêu…”, gọi nàng, âm th yếu ớt, “Nếu ta… c.h.ế.t vì cứu …"

“Nàng… còn gả cho nữa kh?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...