Phong Hoa Hoạ Cốt
Chương 55:
Khánh Quốc C kho tay lặng im đứng , cuối cùng chỉ nói: “Nàng ta hành xử kh đúng phép, liên lụy đến d tiếng của con cũng kh ngày một ngày hai, mẹ con nghiêm khắc chút cũng là vì tốt cho nàng ta. Còn con.”
Ông ta dừng lại, khẽ trách cứ: “Thân chưa lành, cứ ở trong phòng nghỉ ngơi . Được Trưởng C chúa ban ân, vài ngày nữa con còn vào chùa cầu phúc, thể làm lơ thân thể như vậy ?”
Thích Uyển Nhi nín thở, c.ắ.n răng nói lớn: “Sinh nhật A Tỷ gần kề Trùng Dương, còn trước cả con. Ngày sau chùa Hộ Quốc dâng hương cầu phúc, con muốn mang a tỷ cùng !”
“Ngươi…”
“Thôi,” Thích Gia Học ngắt lời Tống thị, “Chuyện này cứ thuận theo ý Uyển Nhi, nàng thích là được.”
“… Vâng, Quan nhân.”
Thích Uyển Nhi thở phào nhẹ nhõm, kh kìm được mỉm cười nắm l tay Thích Bạch Thương.
Thích Bạch Thương để mặc nàng nắm, ánh mắt lại rơi xuống cổ tay nàng.
Màu x biếc kia, tươi hơn màu liễu, hình thức chạm khắc là một con Phượng Điểu kim tuyến xuyên Phù Dung, từng đường vân l vũ đều quen thuộc đến mức khiến tim nàng như đập nh.
“……”
Thích Bạch thương chỉ cảm th mắt như bị bỏng mà cay rát, theo bản năng nhắm chặt lại, ngăn từng dòng lệ đang chực chờ tuôn ra.
***
Hai ngày sau, sáng sớm.
Bên ngoài cửa chính Khánh Quốc C phủ, một hàng xe ngựa đè nặng trên những phiến đá x.
Bên cạnh chiếc xe đầu, ma ma quản gia đắc ý ngẩng cao đầu:
“Khởi hành, chùa Hộ Quốc!”
***
“Khởi hành?”
Tại Tiên Nhạc Đình, hí lâu nổi tiếng nhất kinh thành.
Vân Sâm Nguyệt đang phe phẩy chiếc quạt xếp bỗng dừng tay, bất ngờ quay lại: “Nh như vậy?”
đang quỳ nửa bên cạnh cúi đầu: “Vâng, hôm nay là ngày đầu tiên chùa bế môn, đoàn xe của Thích gia đã khởi hành từ một c giờ trước.”
“Chậc,” Vân Sâm Nguyệt che quạt cười, “Tống phu nhân là sợ kh ai trong kinh thành biết, Thích gia được Trưởng C chúa phủ ban cho vinh dự lớn đến thế ?”
dừng lại, hạ giọng: “Cái đuôi đã lòi ra chưa?”
“Hiện tại chỉ th hai ba con chuột nhỏ, vẫn luôn theo dọc đường. Đã kiểm tra đoạn đường phía trước, kh phục kích. Nhưng khu rừng bên ngoài chùa Hộ Quốc, hình như chút động tĩnh.”
Vân Sâm Nguyệt khẽ nheo mắt: “Xem ra là kh tính động thủ trên đường ?”
“C tử minh.”
“Bớt nịnh.”
“……”
Vân Sâm Nguyệt cúi mắt, kh thèm để ý uống một ngụm trà: “Tin tức đã truyền đến Ly Sơn?”
“Huyền Khải Quân đã đến bên ngoài chùa Hộ Quốc,” này dừng lại, giọng ệu chút quái lạ, “Tạ Hầu Gia tự dẫn đội.”
“Ồ?”
Vân Sâm Nguyệt bất ngờ ngước mắt, “Lạt thủ tồi hoa, còn muốn tự chứng kiến, này quả là cầm thú, kh đúng, cầm thú chắc cũng kh dám tự nhận bằng .”
Thám tử giả vờ như kh nghe th.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nếu đã như vậy, bên kia kh còn chuyện của chúng ta, cứ xem kịch .”
Vân Sâm Nguyệt cười tủm tỉm nhấc quạt, vén rèm trước mặt
kể chuyện trên sân khấu tầng một gõ thước: “... Đúng là bọ ngựa bắt ve, hoàng tước ở phía sau!”
Tiếng gõ thước cạch một cái.
Sau tiếng động lớn, tấm rèm bên cạnh Vân Sâm Nguyệt được vén lên.
Thích Thế Ẩn nhíu mày bước vào: “Vân C Tử, hà tất hẹn tại nơi này?”
“Che mắt thôi.”
Vân Sâm Nguyệt cười mỉm che mặt bằng quạt, đẩy cuốn sổ ghi chép trên bàn về phía trước.
“Thích đại nhân, d sách ta đã nói nằm ở đây.”
Thích Thế Ẩn khựng lại, cẩn thận đặt đồ vật đang cầm trong tay xuống, cau mày cầm l sổ sách, bắt đầu lật xem.
Vân Sâm Nguyệt lại tò mò về phía món đồ Thích Thế Ẩn vừa đặt xuống: “Đây là vật gì? thật tinh xảo?”
“Chỉ là tượng sứ mà thôi, Vân C Tử kiến thức rộng rãi, quá khen,” Thích Thế Ẩn nói vậy, nhưng nét mặt lại dịu , “Trùng Dương sắp đến, đây là lễ sinh nhật ta sai chuẩn bị.”
“Trùng Dương?”
Vân Sâm Nguyệt vốn định thu lại ánh mắt, nhưng lại lười biếng quay đầu, kỹ bức tượng nhỏ hình nữ tử kia thêm một lần.
“ trong lòng của Thích đại nhân, sinh nhật lại cũng vào lúc này…”
Giọng nói đang líu lo bỗng tắt hẳn.
Vân Sâm Nguyệt chằm chằm vào bàn tay trái của bức tượng sứ trắng
Dưới gốc ngón cái của bức tượng nữ tử, một nốt ruồi nhỏ màu đỏ vô cùng bắt mắt.
【Ngươi sống lâu trong kinh, biết con gái nhà quý tộc dòng dõi nào ở Thượng Kinh một nốt ruồi son nơi hổ khẩu tay trái kh?】
Vân Sâm Nguyệt kh tự chủ được run giọng: “Đây, đây là tượng nguyên mẫu? trong lòng của ngươi??”
“Tất nhiên là tượng nguyên mẫu,” Thích Thế Ẩn kh nhận ra, “Nhưng kh trong lòng, đây là tượng của em gái ta.”
“ A …… Ai?”
Đồng tử Vân Sâm Nguyệt co rút, đột ngột ngẩng đầu.
Thần sắc kinh ngạc đó suýt làm Thích Thế Ẩn giật , nhíu mày: “Em gái ta, đại cô nương Thích gia, Thích Bạch Thương.”
“…………!!”
Khóe mắt Vân Sâm Nguyệt muốn nứt ra, nhảy bật khỏi ghế, kh màng hình tượng c tử thế gia hào hoa tao nhã, xoay t cửa ra ngoài.
Trong ánh mắt kinh ngạc của Thích Thế Ẩn, Vân Sâm Nguyệt chỉ trong chớp mắt đã quay lại, đứng trước mặt , đoạt l bức tượng sứ trong tay:
“Cho ta mượn một chút!!”
Vân Tam C Tử cướp đoạt trắng trợn .... chạy mất.
“...” Thích Thế Ẩn: “???”
***
Thượng Kinh đã nh chóng sang thu.
Dường như chỉ qua một đêm, lá bạch quả đã ửng vàng, cái lạnh của trời thu tựa sương mai, thấm đẫm cả một vùng núi rừng.
Giữa núi rừng, đoàn xe ngựa mệt mỏi sau nửa ngày hành trình cuối cùng cũng dừng lại bên triền núi dẫn lên chùa Hộ Quốc. Các phu xe xuống ngựa, lo nước uống lo cỏ ăn, tạm thời nghỉ ngơi chốc lát.
Chưa có bình luận nào cho chương này.