Phong Hoa Hoạ Cốt
Chương 90:
“Diễm, Diễm Chi trưởng, ngươi… ngươi hiểu lầm!”
Lăng Vĩnh An rốt cuộc cũng kịp phản ứng, cả run lên, vội vàng cười làm lành:
“Ý ta… ý ta là, nếu cùng Uyển Nhi cô nương đính thân, vậy hôn sự của ta với đại cô nương Thích gia đương nhiên xếp sau hai , đúng… đúng kh?”
“”
Tạ Th Yến rũ mắt, ngón tay kẹp l chén trà khẽ siết.
Mặt nước trong ly chấn động, gợn sóng nhẹ như run rẩy, nứt một tia hàn khí khó che.
Thích Bạch Thương nghe đến đây đã th ngột ngạt, tâm tình rối như chỉ tơ. Nàng dời ánh mắt sang ngoài lầu, khóe mi khẽ nhíu.
Ở hành lang sau đài, lần thứ ba, nàng tr th một nhóm Hồ lướt vào hậu viện.
Năm lần bảy lượt
tuyệt kh trùng hợp.
Chắc c… ều quái dị.
Thích Bạch Thương suy nghĩ một thoáng, đứng dậy:
“Ta xuống dưới lầu xem thử một chút, Tạ… trưởng.”
Tạ Th Yến khựng lại hai tức, rốt cuộc rời mắt khỏi chung trà, giọng ôn hòa bình thản như kh gì khác thường:
“Ân. Tự cẩn thận.”
"Vâng."
Nàng kh liếc Lăng Vĩnh An, càng kh hành lễ với , chỉ xoay mà ra ngoài.
Lăng Vĩnh An trề môi, âm thầm c.h.ử.i một tiếng, cũng quay trở vào.
Vừa ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt Tạ Th Yến .
Rõ ràng môi còn mang độ cong ôn nhã ban nãy, vậy mà trong đáy mắt đã lạnh nửa phần, như gió đêm lướt qua mặt băng kh biết từ lúc nào ánh cười biến thành nét băng lãnh vô tình.
Một ánh mắt mà khiến nổi gai, sống lưng rét buốt.
Lăng Vĩnh An thoắt chốc cứng , m.ô.n.g tự giác nhấc khỏi ghế:
“D-Diễm Chi… trưởng…?”
Hàng mi dài của Tạ Th Yến rũ xuống, che nửa ánh mắt.
Sau một lúc tĩnh lặng, nâng ly trà, nhẹ nhàng chạm môi, giọng chậm rãi như thuận miệng nhưng kh cho phản bác:
“Hôn sự của ngươi cùng Thích Bạch Thương ...”
“À? ạ?” Lăng Vĩnh An căng thẳng .
Tạ Th Yến đặt lòng bàn tay khẽ vuốt miệng ly, giọng nhẹ tựa gió, nhưng lạnh đến tê dại:
“Tuyệt kh khả năng.”
“Thật !?”
Lăng Vĩnh An gần như kh thể tin vào tai . Chờ đến khi kịp phản ứng, hưng phấn kh kìm nén được mà đứng dậy, cúi lạy sát đất: “Đa tạ trưởng! Đa tạ Diễm Chi trưởng!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“...”
Tạ Th Yến lười biếng đến mức kh thèm liếc mắt Lăng Vĩnh An lần nữa.
quay đầu lại, ánh mắt khẽ lướt vào bên trong lầu. Dưới lầu, phía sau đài ca vũ, Thích Bạch Thương đang ngó nghiêng xung qu, nhẹ nhàng xuyên qua tấm màn th tới hậu viện.
Mành che phất qua tầm mắt, lại bu xuống.
Vòng qua tấm màn dày cộm phía sau đài ca vũ, Thích Bạch Thương vào hậu viện Trạm Vân Lâu.
Lúc này đã gần hoàng hôn, ánh tà dương như tấm sa mỏng phủ trùm lên sân viện.
May mắn thay, Hồ thân hình cao lớn, ngũ quan lại khác biệt rõ rệt so với Đại Dận. Thích Bạch Thương tránh xa, nấp sau cây cột cuối cùng của hành lang, vẫn dễ dàng phân biệt được: Trong hậu viện, những đang đứng, đang ngồi, đang trò chuyện to nhỏ hay đang ăn uống, toàn bộ đều là Hồ.
Trừ một .
Thích Bạch Thương khóa chặt ánh mắt vào đang quay lưng về phía nàng, liên tục khom lưng với kẻ như thủ lĩnh đám Hồ.
trang phục, rõ ràng đó chính là tú bà mà nàng từng chạm mặt bên ngoài Trạm Vân Lâu.
Mụ vừa cung kính nói gì đó với thủ lĩnh Hồ, vừa lật giở thứ tr như sổ sách trên bàn đối diện, thỉnh thoảng lại khoa tay múa chân lên đó.
Sổ sách ? Hay là sổ hàng hóa?
Dù là loại nào chăng nữa thì thứ này cũng là thứ tuyệt đối kh thể để ngoài xem.
Chẳng lẽ vị thủ lĩnh Hồ này mới là chủ nhân thật sự của Trạm Vân Lâu?
Ý niệm này vừa xuất hiện, tâm thần Thích Bạch Thương liền khẽ run.
Chuyện , trong Đại Dận, gần như tuyệt đối kh thể xảy ra.
Đại Dận và Tây Ninh, Bắc Yên vốn ôm mối thù đất đai qua hàng ngàn năm, oán khí chưa từng phai. May thay những năm gần đây, phương Bắc Tạ Th Yến thống lĩnh Huyền Khải quân cùng Trấn Bắc quân trấn giữ, thế như hổ phục, khiến địch quốc chỉ dám mà kh dám bén mảng.
Giờ đây, triều đình cho thương đoàn Hồ qua lại làm ăn, cũng chỉ là đặc lệ phá giới m năm trước, xem như ân ển ngoại lệ để tỏ hòa.
Huống hồ, nơi này lại là kinh thành thượng đô, ngay trung tâm phường thị dưới chân thiên tử thể để Hồ mở tửu lâu rầm rộ, phô trương đến vậy?
Lui tới đ như thế, lại vũ khí, tuyệt kh thể là chuyện nho nhỏ.
Phường thị c phòng nghiêm mật như vậy lại kh hề phát hiện ra sự bất thường này?
Trong triều, ai… đang ngầm che chở bọn họ trong triều?
Thích Bạch Thương càng nghĩ càng th kinh hãi.
Việc này liên lụy quá sâu rộng, tuyệt đối kh một khuê các nữ tử như nàng thể giải quyết. Nhất định chờ trưởng hồi kinh tính tiếp...
“Ai ở đằng kia!”
Thích Bạch Thương còn chưa kịp suy nghĩ xong, trong sân bỗng nhiên vang lên một tiếng kêu kinh hãi bằng tiếng Hồ.
Nàng nheo mắt, quay đầu chạy vội.
Dù kh hiểu kia vừa nói gì, nhưng chắc c kh lời hay.
Quả nhiên, bên này nàng vừa hốt hoảng vòng lại đường cũ, phía sau đã nghe th tiếng đao rìu va chạm loảng xoảng, tiếng bước chân trầm đục, hỗn loạn đuổi về phía nàng.
Thích Bạch Thương nín thở, đè chặt mũ che mặt, bước nh về phía lầu trước.
Khoảnh khắc nàng đẩy rèm bước vào bên trong lầu, lại đ.â.m sầm vào Tạ Th Yến kh biết đã tìm đến từ lúc nào.
Chưa có bình luận nào cho chương này.