Phòng Không Gối Chiếc Mười Năm, Thủ Trưởng Trở Về Nhà Tức Phụ Chạy
Chương 189: Lật Tẩy Bộ Mặt Giả Tạo, Biên Tự Sinh Nghi
Bà ta còn đuổi bọn họ ra khỏi nhà, khiến bọn họ sống sờ sờ c.h.ế.t đói bên vệ đường.
Hơn nữa, Biên Tự từ nhỏ đã ít nói, tính tình lạnh lùng. Thời trẻ, từ chiến trường trở về, bởi vì chưa kinh nghiệm nên kh khống chế được cảm xúc, qu thân luôn mang theo khí lạnh thấu xương. Trong một khoảng thời gian dài, nhà họ Biên đều sợ hãi , kh dám tiếp cận . Những lão già trong nhà họ Biên sau lưng đều cho rằng Biên Tự là loài động vật m.á.u lạnh, kh đáng tin cậy!
Biên Mộng Lan ra cửa ngó nghiêng, xác định ngoài cửa kh ai mới hạ giọng hỏi: “Mợ đã giấu kỹ đồ vật chưa?”
Thẩm Lưu Phương cô ta bằng ánh mắt lạnh lùng trào phúng.
Biên Mộng Lan vội la lên: “Mợ con làm gì? Con đang hỏi mợ đ, mợ đã giấu kỹ đồ chưa? Kh cứ tùy tiện để trong phòng đ chứ? Sẽ kh bị bọn họ dễ dàng tìm được l về đâu nhỉ?”
Biên Mộng Lan vừa chổng m.ô.n.g lên, Thẩm Lưu Phương liền đoán được cô ta định đ.á.n.h rắm gì. Cô lạnh nhạt đáp: “Kh liên quan đến cô.”
Biên Mộng Lan bực bội, lại kh liên quan đến cô ta?
“Mợ à, hôm qua con bị mợ đ.á.n.h một cái tát, con đều kh giận mợ. Con còn vì lo lắng cho mợ mà ở bệnh viện c chừng cả đêm đ! Ở cái nhà này, ngoại trừ con một lòng một dạ với mợ ra, ai còn thể quan tâm, lo lắng cho mợ giống như con? Nếu mợ cứ giữ thái độ này với con mãi, con thật sự sẽ đau lòng, sẽ tức giận đ!”
Thẩm Lưu Phương cười như kh cười: “Vậy cô muốn thái độ gì với cô?”
Biên Mộng Lan thần sắc chân thành nói: “Mợ, con kh giống Mộng Tuyết, nó ba mẹ, bà nội. Con chỉ mợ là mẹ, cho nên vô luận khi nào, con cũng đứng về phía mợ, con đều sẽ giúp mợ.”
Thẩm Lưu Phương kh hề lộ ra vẻ cảm động đau lòng như thường ngày, ngược lại còn cảm th buồn cười, đáy mắt một mảnh lạnh băng. Trải qua bao nhiêu sóng gió, quay đầu lại, một số việc chỉ cần liếc mắt một cái là thể thấu, cố tình lúc bản thân lại chấp mê bất ngộ.
“Vậy cô cứ nói đồ vật là do cô l .”
Biên Mộng Lan ngớ : “Hả?”
Thẩm Lưu Phương: “Kh cô nói sẽ giúp ?”
Biên Mộng Lan ngốc trệ, theo bản năng nảy sinh nghi ngờ. mẹ yêu thương cô ta như vậy mà lại nỡ để cô ta gánh tội thay ? Th thái độ của Thẩm Lưu Phương kh thay đổi, hiển nhiên kh nói đùa.
Trong lòng Biên Mộng Lan tức khắc bắt đầu tức giận bất bình! Cô ta kh con gái ruột nhà họ Biên, cô ta ở cái nhà này chỉ là một kẻ ăn nhờ ở đậu! Tình cảnh của cô ta đã t.h.ả.m như vậy ! Mợ chẳng những kh đau lòng cho cô ta, còn muốn cô ta gánh tội thay, làm cho tình cảnh của cô ta ở nhà họ Biên càng thêm dậu đổ bìm leo!
Biên Mộng Tuyết là nhà họ Biên, con bé đó dù phạm sai lầm thì mức độ bao dung của nhà họ Biên đối với nó cũng chắc c cao hơn cái đứa "kéo chân sau" như cô ta. Nhưng mợ lại bất c! Tiếc rẻ kh muốn để Biên Mộng Tuyết ra mặt, sợ ảnh hưởng đến Biên Mộng Tuyết!
“Mợ, kh con kh giúp mợ, mà là con nhận thì bọn họ cũng sẽ kh tin. Hơn nữa đồ vật kh đang ở trong phòng mợ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phong-khong-goi-chiec-muoi-nam-thu-truong-tro-ve-nha-tuc-phu-chay/chuong-189-lat-tay-bo-mat-gia-tao-bien-tu-sinh-nghi.html.]
Thẩm Lưu Phương ánh mắt th lãnh, thần sắc chắc c: “Đồ vật kh ở trong phòng, bọn họ tìm kh th đâu.”
Trong lòng Biên Mộng Lan trào lên một niềm vui sướng kh thể kiềm chế! Mợ cô ta đúng là đồ vô dụng! M năm nay tiền trợ cấp của chú Biên đều bị bà nội nắm trong tay. Cô ta đã âm thầm hỏi thăm xem tiền trợ cấp của chú Biên là bao nhiêu, nếu số tiền lớn như vậy rơi vào tay cô ta... Cô ta kh dám tưởng tượng sẽ trở thành một thiếu nữ giàu vui sướng đến mức nào!
“Mợ, mợ giấu đồ ở đâu vậy? Bọn họ thật sự sẽ kh tìm được ? Chú Biên cũng kh tìm th?”
“Tối hôm qua thời gian ngắn như vậy mợ thể giấu đâu? Hay là mợ nói cho con biết, con giúp mợ đổi chỗ khác giấu ?”
Trên mặt Thẩm Lưu Phương lộ ra vài phần tự giễu. Biên Mộng Lan chính là loại chỉ số th minh kh đủ nhưng da mặt lại cực dày. Kiếp trước rốt cuộc cô đã Biên Mộng Lan qua bao nhiêu lớp kính lọc dày đặc mới kh thấu tâm tư tính kế dễ hiểu như vậy?
“Kh cần cô nhọc lòng.”
Biên Mộng Lan sinh lòng bất mãn: “Mợ, chẳng lẽ mợ còn kh tin con? Chỉ cần chúng ta giấu kỹ m thứ kia, cho dù chú Biên muốn ly hôn với mợ, mẹ con chúng ta về sau vẫn thể sống tốt.”
Thẩm Lưu Phương khép hờ đôi mắt: “Nói nhiều như vậy, cô mọc dài hơn khác một cái lưỡi à?”
Biên Mộng Lan thẹn quá hóa giận: “Mợ! Con đây là đang giúp mợ, mợ đừng kh biết tốt xấu!”
Thẩm Lưu Phương kh nói gì.
Biên Mộng Lan tiến lên đẩy cô: “Mợ! Mợ nói chuyện ! Rốt cuộc mợ giấu đồ ở đâu...”
Cửa phòng bệnh đột nhiên mở ra.
Biên Tự bước vào: “Cô đang làm gì vậy?”
Vẻ mặt bực bội oán giận của Biên Mộng Lan thay đổi nh như lật sách, khi xoay lại, trên mặt đã lộ ra vẻ ủy khuất: “Chú Biên! Con đang khuyên mợ đem đồ vật của bà nội trả về, nhưng mợ... mợ kh nghe con.”
Sắc mặt Biên Tự hòa hoãn một chút, ánh mắt về phía trên giường bệnh. Khuôn mặt nhỏ n trắng nõn nằm giữa mái tóc đen như thác nước, phảng phất như ánh trăng vựng nhiễm vầng sáng nhu hòa. Ánh mắt trở nên thâm trầm. Thẩm Lưu Phương sau khi vào bệnh viện khí sắc tốt đến mức kh thể tưởng tượng nổi. Kh chỉ là khí sắc, ngay cả làn da dường như cũng đẹp hơn một chút.
Trên gương mặt lạnh lùng của Biên Tự lộ ra vài phần nghi hoặc nhàn nhạt.
Biên Mộng Lan bồi thêm: “Chú Biên, mợ là sợ hãi chú kh cần mợ nữa, cho nên...”
Thẩm Lưu Phương kh thể kh mở mắt, nếu còn tiếp tục trầm mặc, kh biết cái miệng ch.ó của Biên Mộng Lan còn phun ra lời gì nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.