Phòng Không Gối Chiếc Mười Năm, Thủ Trưởng Trở Về Nhà Tức Phụ Chạy
Chương 470: Bữa Tiệc Mỹ Vị, Bảo Châu Nhận Ông Nội Nuôi
Bác sĩ quân y theo th vậy mắt sáng rực lên, vội vàng múc thêm cho lão nhân gia một chút c gà. Bàng lão xua tay, đồ ngon trên đời nhiều vô kể, chẳng lẽ cái gì cũng tống hết vào bụng ? Một bàn chỉ nửa con gà, tính ra cũng chẳng được bao nhiêu.
“Rau x ngon lắm, tươi!” Cảm giác thèm ăn của Bàng lão dường như đã được khơi dậy. C gà ngon! Thịt gà ngon! Rau x ngon! Cải chíp cũng ngon! Ngay cả trứng gà cũng thơm quá chừng!
Kh chỉ Bàng lão th ngon, mà những khác trên bàn cũng nhận ra đồ ăn ở đây cực kỳ xuất sắc!
“Bữa cơm hôm nay ăn xong, cảm th m thứ trước đây ăn đúng là đồ bỏ !”
“Hương vị quá tuyệt vời, lần đầu tiên ngồi vào bàn tiệc mà kh màng đến rượu đ!”
“Mọi nếm thử món trứng này ! chưa bao giờ được ăn món trứng xào nào ngon như thế này!”
“Thịt kho tàu này làm còn thơm hơn cả lão Lỗ ở nhà bếp Quân khu! cứ tưởng thịt kho của lão Lỗ là nhất thiên hạ , giờ mới biết đúng là ếch ngồi đáy giếng!”
...
Bàng lão ăn đến khi no bảy phần thì dừng lại, thấp giọng hỏi: “Vợ cũ của làm à?”
Biên Tự đầy vẻ tự hào gật đầu, hương vị này quá quen thuộc . Bàng lão chỉ tay vào , lắc đầu cười: “ đúng là phúc mà kh biết hưởng.”
Biên Tự cười khổ: “... Thì con vẫn đang cố gắng đây ạ. Đợi khi nào con rước được vợ về nhà, ngài nhất định đến làm chủ hôn cho con đ!”
Bàng lão cười lớn: “Được thôi tiểu tử, nếu thực sự bản lĩnh đó, sẽ đến làm chủ hôn cho .”
Những xung qu đều dỏng tai lên nghe, Kiều Tư lệnh cũng kh ngoại lệ. Nghe vậy, ta càng cảm th cháu ngoại chẳng còn hy vọng gì, sớm từ bỏ thì tốt hơn.
Trước khi rời , Bàng lão muốn gặp con gái của Biên Tự. Biên Mộng Tuyết hôm nay cố ý về nhà cũ, chỉ Bảo Châu - nhân vật chính của buổi tiệc nhận thân là ở đây. Xung qu toàn là quân nhân, nhưng th lão gương mặt hiền từ, Bảo Châu kh hề sợ hãi, chỉ hơi rụt rè một chút: “Cháu chào Bàng ạ!”
Bàng lão trìu mến xoa đầu con bé: “Cháu tên là gì?”
Bảo Châu vẻ mặt đầy tự hào, con bé trở nên tự tin hơn, dõng dạc nói: “Cháu tên là Biên Bảo Châu ạ. Bảo trong bảo bối! Châu trong viên ngọc quý trên tay! Đó là tên mẹ đặt cho cháu đ ạ!”
Con bé yêu nhất cái tên của , vì nó luôn nhắc nhở con bé rằng là bảo bối của mẹ, là viên ngọc quý trên tay mẹ!
Nụ cười trên gương mặt già nua của Bàng lão càng sâu hơn, ánh mắt càng thêm ôn hòa và hiền hậu: “Xem ra mẹ cháu yêu cháu.”
Mắt Bảo Châu cong cong như vầng trăng khuyết, lấp lánh ánh : “Cháu cũng yêu mẹ ạ.”
Bàng lão gật đầu, bỗng nhiên sang Kiều Tư lệnh bên cạnh: “Đồng chí Kiều Chấn Cương, đứa con nuôi Bảo Châu này, hài lòng kh?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phong-khong-goi-chiec-muoi-nam-thu-truong-tro-ve-nha-tuc-phu-chay/chuong-470-bua-tiec-my-vi-bao-chau-nhan-ong-noi-nuoi.html.]
Kiều Tư lệnh căng thẳng cả : “Hài lòng! vô cùng hài lòng!”
Bàng lão cũng kh nói thêm gì để làm khác khó xử. Ông ra hiệu cho cảnh vệ viên tới, l ra một chiếc khóa bạc đã chuẩn bị sẵn. Hai mặt chiếc khóa bạc khắc bốn chữ “Bình An Khỏe Mạnh”, Bàng lão đích thân cẩn thận đeo nó lên cổ Bảo Châu.
*【Nếu con của ta còn sống, bây giờ ta cũng đã cháu nội, lẽ cũng sẽ một đứa cháu gái đáng yêu, hiểu chuyện như Bảo Châu thế này.】*
*【Đứa nhỏ, hy vọng cháu cả đời này luôn bình an và khỏe mạnh.】*
Bảo Châu kh biết nên nhận hay kh, nội này muốn nhận con bé làm cháu gái ? Rốt cuộc đến ăn cơm đ như vậy, nhưng chẳng ai tặng quà cho con bé cả. Con bé theo bản năng về phía mẹ.
Thẩm Lưu Phương khẽ gật đầu, ra hiệu cho con bé cảm ơn. Món quà này vừa đã biết là lão nhân gia cố ý chuẩn bị cho hậu bối.
Bảo Châu mặt mày rạng rỡ, quỳ xuống lạy tạ: “Cháu cảm ơn nội nuôi ạ!”
Ông nội nuôi này tr uy thế, nhận làm chỗ dựa thì sau này sẽ kh ai dám bắt nạt mẹ nữa!
Thẩm Lưu Phương: “?”
Biên Tự: “?”
Kiều Tư lệnh: “?”
Trong khi những khác còn chưa kịp phản ứng, Bàng lão đã cười ha hả: “Tốt! Tốt lắm! Kh ngờ hôm nay tới đây một chuyến lại nhặt được một đứa cháu gái!”
Kh ít ánh mắt đổ dồn về phía Thẩm Lưu Phương, dạy con khéo quá nhỉ? Dù Bàng lão kh nhận làm cháu gái, thì cũng chỉ là đứa trẻ kích động nói hớ mà thôi! Nhưng nếu Bàng lão đã nhận, thì chẳng là một bước lên mây, hưởng phú quý tám đời !
Thẩm Lưu Phương đỏ mặt, trời đất chứng giám! Nàng thực sự kh hề dạy con bé như vậy!
“Bàng lão, cháu nó còn nhỏ, chưa hiểu chuyện, ngài đừng để tâm quá.”
Bàng lão cười, kéo Bảo Châu dậy, càng càng th con bé ngây thơ chất phác, trong lòng vô cùng yêu thích. Hôm nay xe m tiếng đồng hồ, cơ thể đã mệt mỏi. Nhưng sau khi đến đây, ăn được uống được, kh hề th mệt, trái lại còn cảm th cơ thể nhẹ nhõm, như thể thể xách hai bao gạo leo lên tầng tám vậy.
“Đầu cũng đã dập , thể kh coi là thật chứ? Coi như cháu ta duyên phận.”
Cứ như vậy, Bảo Châu đã tự “lạy” được một nội nuôi về. Kh chỉ Thẩm Lưu Phương ngẩn ngơ, mà ai n mặt ở đó cũng đều ngây . thầm hận kh thể về nhà lôi ngay thằng con r nhà đến dập đầu với Bàng lão m cái!
Nhưng thời gian của Bàng lão hạn, kh thể nán lại lâu hơn, nếu kh lúc về sẽ muộn. Thẩm Lưu Phương dưới sự quan sát của cảnh vệ viên, đã rót một ly Linh Tuyền nóng hổi vào bình giữ ấm của lão gia tử, lại bắt nốt hai con gà mái già còn lại trong kh gian, xách thêm một giỏ trứng gà, nhờ cảnh vệ viên mang về cho lão gia t.ử tẩm bổ.
M chiếc xe từ từ lăn bánh rời khỏi Quân khu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.