Phòng Không Gối Chiếc Mười Năm, Thủ Trưởng Trở Về Nhà Tức Phụ Chạy
Chương 772: Nắm Đấm Của Thủ Trưởng Và Màn Kịch Của Ác Nhân
Từ Văn Nguyên cười châm chọc: “Biên Tự, chính bản thân bất hiếu, bỏ mặc cha mẹ kh quan tâm, làm con cái mà thất trách đến thế. Hiện tại chú Biên đã mất, còn kh bu tha cho , lợi dụng cái c.h.ế.t của để gây phiền toái cho . Dùng m thứ đồ kh biết bỏ t.h.u.ố.c thật hay kh này để tạt nước bẩn lên ...”
Từ Văn Nguyên chỉ tay lên bức ảnh đen trắng trên tường: “ xem bức ảnh trên tường kia, vào mắt chú Biên , nói cho biết, còn là con kh? làm c.h.ế.t cũng kh được yên...”
Lời còn chưa dứt, đã lãnh trọn một cú đ.ấ.m của Biên Tự ngã lăn ra đất. Biên Tự từ trên cao xuống kẻ đang giảo biện, khuôn mặt tràn đầy khói mù lạnh lẽo, tung thêm một cú đá thật mạnh!
“Từ Văn Nguyên! Mày mới là kẻ nên tự hỏi lại chính , mày còn là con kh? Ông tin tưởng mày, đối đãi với mày như con cháu trong nhà. Mày trái lại tính kế , châm ngòi quan hệ giữa và những khác trong gia đình, khiến mọi xa lánh, ý kiến với . Để chỉ thể thân cận mày, tin tưởng mày, mà mày lại lợi dụng sự tin tưởng đó nhẫn tâm hại c.h.ế.t !”
“Mày còn mặt mũi đứng trước ảnh thờ của mà đổi trắng thay đen? Mày còn mặt mũi tiếp tục châm ngòi ly gián, phá hoại quan hệ gia đình tao...”
Trước mặt Biên Tự, Từ Văn Nguyên hoàn toàn kh đường đ.á.n.h trả. Đầu óc th minh đến đâu, tính kế thâm sâu đến m, lúc này cũng chỉ thể ôm đầu co quắp như con tôm luộc, ánh mắt âm chí, thần sắc oán độc đến cực ểm!
Chờ đến khi Biên Chí Văn phản ứng lại chạy tới can ngăn, Từ Văn Nguyên đã bị đ.á.n.h đến hộc m.á.u mồm, bò dậy kh nổi.
“Đại ca! Đại ca! đừng đ.á.n.h nữa! Đừng đánh!” Biên Chí Văn cuống quít hét lên.
Thái Quyên cũng muốn can ngăn, nhưng kh dám lại gần, sợ bị vạ lây. Huống chi nàng hiện tại còn đang ngơ ngác. Đại bá ca nói Từ Văn Nguyên... hại c.h.ế.t cha chồng? Chính là... Từ Văn Nguyên hại cha chồng để làm gì? ít khả năng nhất chính là Từ Văn Nguyên a!
“Đại ca... việc này cũng kh nhất định là do Từ làm, Từ m năm nay kh thiếu chiếu cố trong nhà. Kh thù kh oán, hại c.h.ế.t làm gì?”
Biên Chí Văn kéo kh được , đành liều mạng nhào lên Từ Văn Nguyên che c, kết quả lãnh trọn một cú đá của Biên Tự!
“Á!!!” Biên Chí Văn kêu t.h.ả.m thiết một tiếng. Cái eo của ! Gãy ! Gãy ! đến tuổi trung niên, cái eo quan trọng biết bao nhiêu!
Biên Chí Văn bực bội nói: “Đại ca, đừng đ.á.n.h nữa!”
Biên Tự hỏa khí đang bốc lên ngùn ngụt, một cước đá văng Biên Chí Văn sang một bên: “Mày cút ngay cho tao!”
Thái Quyên vội vàng chạy tới đỡ chồng: “ kh chứ?”
Biên Chí Văn một hơi suýt nữa kh lên được, bị đá đau sốc h, há miệng kh nói nên lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phong-khong-goi-chiec-muoi-nam-thu-truong-tro-ve-nha-tuc-phu-chay/chuong-772-nam-dam-cua-thu-truong-va-man-kich-cua-ac-nhan.html.]
Thái Quyên nóng nảy: “Đại ca! ra chân cũng quá nặng !”
Biên Tự ánh mắt như lưỡi dao, lóe lên hàn quang nguy hiểm. Thái Quyên lập tức câm miệng, kh dám ho he thêm câu nào. Biên Chí Văn một tay được vợ đỡ, một tay ôm eo, đau đến nhe răng trợn mắt.
Từ Văn Nguyên ho ra một ngụm m.á.u loãng, ánh mắt gắt gao chằm chằm Biên Tự: “Biên Tự! Tao đối với cha mày hiếu thuận chẳng khác gì con ruột! Mày dựa vào cái gì mà nghi ngờ tao như vậy?”
một tay chống đất ngồi dậy, quệt vết m.á.u bên khóe miệng, giọng ệu vừa châm chọc vừa trào phúng: “Mày... mày m năm nay kh về, là tao thay mày hiếu thuận cha mày, chăm sóc nhà mày. Mày sau khi trở về thì đòi đoạn tuyệt quan hệ, cũng chẳng thèm về nhà. Bao nhiêu nói cha mày phí c nuôi dưỡng một đứa con trai, ngày thường kh nói, đến lễ tết cũng kh thèm về nhà?”
“Mày tư cách gì nghi ngờ tao? Giáo huấn tao? Chỉ bởi vì tao muốn cưới Thẩm Lưu Phương? Làm mày cảm th nan kham, mất mặt ? Mày dùng loại chuyện này vu hãm tao, ai sẽ tin? Ngày thường đối với gia đình kh quan tâm, cha mẹ kh tới thăm, lúc này lại nhảy ra thay cha xuất đầu lộ diện, ai sẽ tin mày? Mày ra ngoài hỏi xem, trong mắt hàng xóm láng giềng, cái loại như mày tính là thứ gì?”
Từ Văn Nguyên c.ắ.n chặt răng, nén đau đớn trên cơ thể, rít lên: “Đồ bất hiếu bất nghĩa!”
Thân hình đĩnh đạc của Biên Tự cứng đờ trong giây lát, đôi mắt thâm thúy phủ một tầng băng hàn.
Biên Chí Văn lúc này đã hoàn hồn, lập tức lao tới bịt miệng Từ Văn Nguyên: “ Từ! bớt tr cãi vài câu !”
Từ Văn Nguyên đẩy tay ra: “Tao bớt vài câu thì nó sẽ bu tha cho tao ? Ngay từ lúc tao đề nghị muốn cưới Thẩm Lưu Phương, nó đã kh còn coi tao là bạn bè nữa . Chỉ là tao kh ngờ tới, nó lại thể bỉ ổi đến mức tạt nước bẩn lên tao như vậy!”
Biên Chí Văn chút choáng váng, kh biết nên tin ai. Trong lòng đối với việc đại ca đoạn tuyệt quan hệ với cha mẹ vẫn còn oán trách. Nhưng cũng rõ ràng đại ca sẽ kh bỉ ổi như lời Từ Văn Nguyên nói. Nhưng Từ Văn Nguyên... cũng kh tin Từ Văn Nguyên sẽ làm ra loại chuyện tày trời này. M năm nay cách làm của Từ Văn Nguyên, đều th rõ.
về phía Biên Tự: “Đại ca, chuyện này khi nào hiểu lầm gì kh?”
Bắc Thành nhịn kh được nữa! vô ều kiện tin tưởng đại cữu: “Nhị cữu! M thứ này bên trong bị bỏ t.h.u.ố.c là sự thật, kh Từ Văn Nguyên làm thì còn thể là ai? Là ? Hay là mợ?”
Biên Chí Văn thẹn quá hóa giận quát: “Mày câm miệng cho tao!”
Thái Quyên cũng bực bội nói: “ cháu kh nói chính cháu cũng khả năng?”
Bắc Thành phản bác: “Mắt cháu kh th, làm bỏ thuốc? Em gái cháu hôm đó mới về thành phố, nhưng nó kh cơ hội vào phòng nội một .”
Thái Quyên sắc mặt đại biến: “Cháu ý gì? Cháu đang nghi ngờ mợ và nhị cữu cháu ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.