Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phong Nguyệt Hồng Kông

Chương 141:

Chương trước Chương sau

Trước mặt nhiều ngoài, Thẩm Đường dường như cuối cùng đã hiểu được ý nghĩa ẩn chứa trong ánh mắt dịu dàng của , nhớ ra trách nhiệm của với tư cách phu nhân nhà họ Văn.

Thế là cô tiến lên vài bước, giúp chỉnh lại cà vạt, mím môi, nở một nụ cười dịu dàng

“Chồng, đường cẩn thận, em chờ về nhà.”

Văn Hạc Chi bật cười, nâng tay xoa nhẹ đỉnh đầu cô, “Được.”

Động tác thân mật, lưu luyến, trong mắt ngoài, quả thực là một cặp vợ chồng ân ái.

Xe chạy êm ái trên đường lớn.

Ngoài xe sóng nhiệt ngút trời, nhưng trong xe lại luôn đọng lại bầu kh khí áp lực. đàn ở ghế sau đang tiến hành một cuộc họp trực tuyến xuyên quốc gia, giọng tiếng trầm thấp mang âm hưởng quốc, và thỉnh thoảng vang lên tiếng lật tài liệu khẽ khàng, như lưỡi d.a.o sắp lăng trì, từng nhát, từng nhát cứa qua gò má ta.

Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng, Thư ký Lý ngồi ở ghế phụ, gần như kh dám lơi lỏng dù chỉ một chút, trong lòng lo lắng đến mức gần như kiểm tra lại toàn bộ những c việc lớn nhỏ đã xử lý trong gần nửa năm qua, rà soát từng lỗi nhỏ nhất.

Mặt trời treo lơ lửng giữa thành phố, sau khi làn sương sớm tan , để lộ bộ mặt đô thị san sát, tựa rừng thép của đảo Cảng. Xe chạy lên đường núi qu co, ôm trọn cả vịnh Victoria vào tầm mắt.

Kh biết đã qua bao lâu, đàn ở ghế sau kết thúc cuộc họp, đồng thời nhẹ nhàng khép tập tài liệu lại, “Thư ký Lý.”

Lưng đang căng cứng của Thư ký Lý khẽ cứng đờ, lập tức nở nụ cười chuyên nghiệp, “Tổng giám đốc Văn, ngài cứ căn dặn.”

Văn Hạc Chi: “C tác truyền th khủng hoảng tối qua diễn ra kịp thời, tiền thưởng tháng này tăng gấp ba, phát cùng lương.”

“!”

Thư ký Lý và Châu Việt nhau.

Trước khi vào tập đoàn Văn Châu, ta từng làm việc tại nhiều do nghiệp niêm yết, với mức lương và vị trí kh hề thấp. Sở dĩ ta vào tập đoàn Văn Châu, một là vì d tiếng của Văn Châu trong ngành đã được khẳng định, hai là vì đứng đầu mới chính là Văn Hạc Chi, đã khu đảo phố Wall ở Mỹ từ năm hai mươi tuổi.

Ôi ôi, ta biết ngay mà, Tổng giám đốc Văn xưa nay luôn thưởng phạt phân minh, kh như m vị sếp khác vừa hách dịch vừa lắm chuyện! Chắc c sẽ kh vì một lỗi nhỏ này mà cách chức ta!

Văn Hạc Chi nới lỏng cà vạt, chậm rãi hỏi: “ thích uống trà thảo mộc?”

Ánh phản chiếu lạnh lẽo từ cặp kính gọng vàng che sự u ám trong mắt đàn . Một câu nói đột ngột kh đầu kh đuôi, khiến nụ cười chưa kịp nở của Thư ký Lý lập tức cứng lại.

Hóa ra những lời ta nói với phu nhân trước đó, e rằng từng chữ đều lọt vào tai Tổng giám đốc Văn cả.

Ánh mắt cảnh cáo kia, kh ảo giác!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phong-nguyet-hong-kong/chuong-141.html.]

Nhưng lúc này ta nói cũng kh được, nói kh cũng kh xong. Cuối cùng, ta do dự nói: “Chắc cũng… tạm được?”

“Nếu đã vậy,” Văn Hạc Chi nói, “Châu Việt, thêm hai mươi thùng trà thảo mộc vào tiền thưởng của Thư ký Lý.”

…Đúng là thưởng phạt phân minh thật, thậm chí còn chu đáo hỏi trước sở thích của ta.

Thư ký Lý hối hận khôn nguôi, nhưng vẫn cười gượng nuốt xuống phần thưởng tưởng chừng chu đáo của sếp.

Dù nụ cười chút như đưa đám, nơm nớp lo sợ, như gai sau lưng…

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Chương 44 “Tiền tiêu vặt của phu nhân.”

Cho đến khi theo chiếc xe của Văn Hạc Chi khuất, Thẩm Đường mới buộc lại dây dắt cho Đường Đường.

Nhóc con vừa th sắp được ra ngoài, cái đuôi trắng muốt bồng bềnh dựng thẳng tắp, chiếc áo choàng c chúa màu hồng tinh xảo buộc qu cổ th lịch, sẵn sàng nghênh phong xuất chinh.

Nhóc con giờ đã được ba tháng tuổi, đang ở giai đoạn tràn đầy năng lượng, hiếu động và tò mò. Chắc là do dì Trương thường xuyên dắt ra ngoài dạo nên Đường Đường kh chỉ kh sợ lạ, mà còn mối quan hệ cực tốt trong khu dân cư.

Chẳng cần làm nũng, cứ được một đoạn lại nhận được vô số ánh mắt ngưỡng mộ và quà bánh. Còn nó thì luôn như một nàng c chúa tuần tra lãnh địa của , lưng thẳng tắp.

Nhưng ngược lại, Thẩm Đường lại kh thư thái và tự nhiên như vậy.

Cư dân ở Vịnh Nước Sâu đa phần đều là những giàu , quyền quý. Họ cũng biết Văn Hạc Chi một vợ mới cưới chưa từng lộ diện, nên khi th Thẩm Đường dắt mèo nhà họ dạo, khó tránh khỏi việc đoán ra thân phận của cô.

Suốt dọc đường cô mỉm cười lịch sự đối phó với kh ít lời bắt chuyện nhiệt tình. Thẩm Đường về đến nhà thì đã gần mười giờ.

Vừa tháo dây dắt, Đường Đường liền chạy đến máy uống nước tự động uống ừng ực. Chẳng biết là do tuần tra lãnh địa mệt , hay m cô hàng xóm cho ăn thức ăn s khô xong nên hơi khát.

Thẩm Đường ngồi xổm xuống giúp nó lau lau miếng đệm chân hồng hào, lại thêm thức ăn mới vào bát mèo đã cạn. Khi mọi thứ đã sắp xếp xong, nhóm chat ba im ắng cả buổi tối bắt đầu lần lượt lên tiếng.

Trang Tiện: [Chào buổi sáng mọi ~]

Linda: [Thức trắng đêm, tinh thần vẫn tốt [ảnh cạn ly].]

Trang Tiện gửi một biểu cảm che miệng ngạc nhiên.

Trang Tiện: [Cô giáo ơi, cô thức khuya viết bản thảo à? Cố gắng quá đ! Giải thưởng lao động gương mẫu xuất sắc năm nay mà kh trao cho cô thì đúng là trời đất khó dung!]

Linda: [Kh , gần đây tớ mới bạn trai. [ảnh che mặt/ngại ngùng].]

Thẩm Đường: [?]


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...