Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phong Nguyệt Hồng Kông

Chương 19:

Chương trước Chương sau

Văn Hạc Chi ở Cảng khu nổi tiếng với biệt d Tu La mặt ngọc, là nắm quyền cao chức trọng, trời sinh đã mang khí thế uy nghi áp bức, con cháu trong nhà luôn vừa kính vừa sợ , coi là tấm gương.

Chỉ là Văn Kỳ kh hiểu, trước đây Cửu thúc kh ham vui.

Thế nhưng tâm tư của Văn Hạc Chi, kh ai đoán được, cũng kh ai dám đoán.

“Kh ạ,” Văn Kỳ chút ngượng nghịu rụt tay khỏi eo Tần Thư Nhiên, nhưng vẫn thành thật nói, “Chỉ là hơi bất ngờ, Cửu thúc lại đến tìm cháu.”

“Thế à.”

Khuôn mặt đàn ẩn trong bóng tối, chỉ mơ hồ rõ đường nét sâu sắc, sống mũi cao thẳng đeo một chiếc kính gọng vàng mảnh, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo trong bóng tối, bộ vest cứng cáp, toàn thân toát ra khí thế áp bức đến nghẹt thở.

nói: “Buổi họp báo bị hủy vì cháu, kh định xuống dưới giải thích với các bậc trưởng bối ?”

Văn Kỳ sững sờ một chút, hiển nhiên kh ngờ lại làm quá đà.

Hôn nhân thương mại chú trọng lợi ích đôi bên, chỉ cần sơ suất một chút, bước sai nửa bước, đều sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh thương mại của Văn gia.

Văn Kỳ buộc đưa ra một lời giải thích hợp lý.

Đương nhiên, một trận mắng chửi chắc c là kh thể tránh khỏi, trong lòng ta phiền muộn, liếc Thẩm Đường đang đứng trong bóng tối.

“Đường Đường, chúng ta cùng xuống dưới .” ta dụi tắt thuốc, liền muốn nắm tay Thẩm Đường.

Cố gắng kéo cô cùng để chia sẻ gánh nặng, như vậy các bậc trưởng bối cũng sẽ nể tình hơn.

Thế nhưng tay còn chưa chạm vào một ngón tay của Thẩm Đường đã bị Văn Hạc Chi lạnh lùng cắt ngang, “Văn Kỳ.”

Văn Kỳ khó hiểu hỏi: “Cửu thúc, thế ạ?”

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Đôi mắt sâu thẳm sau cặp kính mỏng của đàn chằm chằm ta, u ám nhắc nhở: “Mọi chuyện do cháu mà ra, trách nhiệm tự gánh vác.”

Tâm tư bị vạch trần, Văn Kỳ lúng túng rụt tay lại, kh tình nguyện đáp một tiếng “Vâng.” xuống lầu.

Tần Thư Nhiên ở bên cạnh cũng vì sợ hãi khí áp mạnh mẽ của đàn mà tùy tiện tìm một cái cớ theo Văn Kỳ xuống dưới.

Kh khí náo nhiệt tan , mưa dần nhỏ lại, gió cũng dịu bớt.

Bóng dáng cao lớn phía sau vẫn còn đó, Thẩm Đường biết Văn Hạc Chi chưa .

Hơi nước mờ mịt bao phủ căn phòng kính, thế giới nhỏ này chỉ còn lại hai họ.

Mùi trầm hương dịu nhẹ lan tỏa, bao qu từ phía sau, vững chãi và an lòng.

đàn thu lại khí thế uy áp, những ngón tay thon dài chậm rãi đưa tới một chiếc khăn vu, “Em ổn chứ?”

Tiếng mưa tí tách.

Giọng ệu được đàn cố ý làm chậm lại, thoáng chốc mang đến một ảo giác dịu dàng thể dựa dẫm.

Thẩm Đường chậm rãi ngẩng đầu lên, nhưng rõ ràng đã hiểu sai ý, “Cái gì ổn ạ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phong-nguyet-hong-kong/chuong-19.html.]

Gương mặt cô gái ngẩng lên kh buồn kh vui, như một ngoài cuộc hoàn toàn kh bận tâm đến chuyện vừa xảy ra.

Thế này tốt.

Trong mắt Văn Hạc Chi bất ngờ hiện lên vài tia ý cười, kh nh kh chậm thu lại khăn tay, gấp gọn gàng.

“Kh gì.”

Kh khí lại chìm vào im lặng ngắn ngủi, nhưng đã thoải mái hơn lúc nãy nhiều.

Trong đầu Thẩm Đường đang nghĩ đến thời gian phỏng vấn vẫn chưa được xác định.

Thật ra hôm nay là sinh nhật Văn Kỳ, Thẩm Đường đã nghĩ sẽ gặp Văn Hạc Chi, trước khi lên lầu còn tiếc nuối vì chưa cơ hội nhắc đến chuyện phỏng vấn với , giờ hai ở riêng, cô sẽ kh bỏ lỡ cơ hội này.

Thẩm Đường suy nghĩ một chút, thăm dò hỏi: “Văn tiên sinh, thể hẹn một buổi phỏng vấn được kh ạ?”

“Phỏng vấn?” Ánh mắt Văn Hạc Chi chậm rãi chuyển sang gương mặt cô.

Hai ánh mắt bỗng nhiên chạm nhau.

Tiếng mưa lất phất, Thẩm Đường nghe rõ tiếng tim đập nặng nề chậm rãi đang dần tăng tốc.

“Thịch!”

“Thịch thịch thịch!”

Cô liếc mắt chỗ khác, cố gắng trấn tĩnh sắp xếp lời lẽ: “Chuyện là thế này, là phóng viên tập sự của kênh Tài chính Hồng K Đài Loan, một thời gian trước đài chúng hẹn một buổi phỏng vấn chuyên đề, nhưng lúc đó vì việc đột xuất nên đã hủy.”

“Cứ thế kh cơ hội hẹn lại.”

Giọng cô gái run nhẹ ở cuối câu, một tràng dài tự giới thiệu, giải thích nguyên nhân mục đích, vẻ mặt nghiêm túc, cố làm ra vẻ ềm tĩnh, giống như một chú chim ưng non chưa đủ l cánh, giấu tham vọng tốt, lại lộ ra vài phần đáng yêu cố chấp.

Văn Hạc Chi kh cẩn thận lại thấu cô, nhưng thích những tham vọng, từ trước đến nay đều vậy.

Nhẹ nâng cằm, hứng thú nói: “Ừm, chút ấn tượng.”

triển vọng ?

Mắt Thẩm Đường khẽ cong lên, tiếp tục nói: “ là phóng viên phụ trách buổi phỏng vấn lần này, muốn bàn bạc một chút xem khi nào…”

Chưa nói hết câu, Thẩm Đường chú ý th trợ lý đang chờ ở kh xa, linh cơ chợt lóe, “Hay là, cũng thể thêm WeChat của trợ lý , đến lúc đó sẽ dựa theo lịch trình của để sắp xếp thời gian phỏng vấn ạ.”

Điện thoại của Thẩm Đường 24/24 luôn trong trạng thái chờ, cô tự cho rằng đề nghị này chu đáo và tinh tế đến mức Văn Hạc Chi gần như kh cần bận tâm.

Đây cũng là kỹ năng mà cô đã thử nghiệm thành c nhiều lần khi hẹn phỏng vấn trước đây.

Quả thật chu đáo.

Văn Hạc Chi khẽ cong môi, giọng ệu lịch thiệp hỏi: “Tiểu thư Thẩm kh bằng, trực tiếp thêm ?”

Thẩm Đường sững .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...