Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 1: Đã đến lúc cô phải tỉnh mộng rồi
Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ ểm hơn chín giờ tối.
Hôm nay là sinh nhật cô.
Mở ện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng l một tin n.
Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần.
Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu th cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... ngài lại tới đây?”
“Đình Thâm và Tâm Tâm đâu dì?”
“Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.”
Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu bước lên lầu. Cô th con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ n, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết.
“Tâm Tâm?”
Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!”
Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt , tiếp tục nghịch những món đồ trên tay.
Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ, con đang bận mà.”
Đã hai tháng Dung Từ kh gặp con nên nỗi nhớ nhung dâng trào khôn xiết, cô chỉ muốn ôm hôn và trò chuyện cùng con cho thỏa lòng mong nhớ. Thế nhưng th con đang tập trung cao độ như vậy nên cô cũng kh muốn làm con mất hứng:
“Tâm Tâm đang làm dây chuyền vỏ sò đ à?”
“Vâng ạ!”
Nhắc đến đây, Phong Cảnh Tâm bỗng trở nên hào hứng hẳn:
“Còn một tuần nữa là đến sinh nhật dì Vu Vu , đây là quà sinh nhật con và ba chuẩn bị cho dì ! Những vỏ sò này đều do chính tay con và ba dùng dụng cụ mài giũa cẩn thận đ, mẹ th đẹp kh?”
Cổ họng Dung Từ nghẹn ứ, chưa kịp nói gì thì lại nghe con gái quay lưng về phía vui vẻ kể lể: “Ba còn đặt riêng cho dì Vu Vu những món quà khác nữa cơ, ngày mai...”
Trái tim Dung Từ như bị ai bóp nghẹt, cô kh kìm được nữa mà hỏi khẽ: “Tâm Tâm... con nhớ hôm nay là sinh nhật mẹ kh?”
“Hả? Mẹ nói gì cơ?” Phong Cảnh Tâm ngẩng đầu lên cô một cái qua loa lại cúi xuống chuỗi hạt trên tay, càu nhàu oán trách:
“Mẹ đừng nói chuyện với con nữa, làm con xâu sai thứ tự hạt hết này...”
Dung Từ bu thõng đôi tay đang ôm con, lặng thinh kh nói thêm lời nào.
Cô đứng chôn chân tại chỗ lâu nhưng con gái vẫn chẳng hề ngẩng đầu lên mẹ l một lần, Dung Từ mím chặt môi, cuối cùng lặng lẽ rời khỏi phòng mà kh nói một lời.
Gặp cô ở hành lang, dì Lưu ái ngại nói: “Phu nhân, vừa nãy gọi ện cho tiên sinh, ngài nói tối nay việc bận nên bảo phu nhân cứ nghỉ ngơi trước ạ.”
“ biết .”
Dung Từ đáp lại một tiếng chợt nhớ đến những lời con gái vừa nói, cô khựng lại một chút bấm số gọi cho Phong Đình Thâm.
Đầu dây bên kia đổ chu hồi lâu mới bắt máy, giọng ệu vô cùng hờ hững:
“ đang việc để mai ...”
“Đình Thâm, muộn thế này ai gọi vậy ?”
Là giọng của Lâm Vu.
Dung Từ siết chặt chiếc ện thoại trong tay.
“Kh gì.”
Chẳng đợi Dung Từ kịp lên tiếng thì Phong Đình Thâm đã thẳng thừng cúp máy.
Vợ chồng bọn họ đã hai ba tháng trời kh gặp mặt, cô lặn lội đường xa sang tận nước A thăm chồng con. Vậy mà ta chẳng những kh về nhà gặp cô l một lần mà đến cả một cuộc ện thoại cũng chẳng đủ kiên nhẫn nghe cô nói hết câu.
Kết hôn bao nhiêu năm nay, thái độ của đối với cô vẫn luôn như vậy: lạnh nhạt, xa cách và đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
Thực ra cô đã sớm quen với ều đó .
Nếu là trước đây, chắc c cô sẽ gọi lại lần nữa để kiên nhẫn hỏi xem đang ở đâu và liệu thể về nhà một chuyến hay kh. Nhưng hôm nay lẽ vì quá mệt mỏi nên cô bỗng nhiên chẳng còn chút hứng thú nào để làm việc đó nữa.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, suy tính lại thì cô vẫn quyết định gọi cho Phong Đình Thâm một cuộc.
Nước A chênh lệch múi giờ với trong nước khoảng mười bảy mười tám tiếng, cho nên tính theo giờ địa phương thì hôm nay mới chính là sinh nhật cô.
Lần này sang đây, ngoài việc quá nhớ mong con gái và chồng, cô còn hy vọng cả nhà ba thể cùng nhau ăn một bữa cơm đầm ấm trong ngày đặc biệt này.
Đó là ều ước sinh nhật duy nhất của cô năm nay.
Phong Đình Thâm kh nghe máy.
Mãi lâu sau ta mới n lại một tin n ngắn gọn.
[ việc gì?]
Dung Từ: [Trưa nay rảnh kh? đưa Tâm Tâm theo, cả nhà ba chúng ta cùng ăn cơm nhé?]
[Biết , chọn địa ểm xong thì báo .]
Dung Từ: [Được.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///phong-tong-phu-nhan-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-1-da-den-luc-co-phai-tinh-mong-roi.html.]
Sau đó Phong Đình Thâm bặt vô âm tín, kh hề thêm tin tức gì.
ta hoàn toàn kh nhớ hôm nay là sinh nhật cô.
Dù Dung Từ đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn kh kìm được nỗi thất vọng ê chề.
Vệ sinh cá nhân xong, cô chuẩn bị xuống lầu thì nghe th tiếng con gái và dì Lưu vọng lên từ dưới nhà.
“Mẹ đến đây chơi mà tiểu thư kh vui ?”
“Cháu với ba đã hứa ngày mai sẽ cùng dì Vu Vu biển chơi , mẹ tự nhiên lại tới đây, lỡ mẹ đòi theo thì tụi cháu sẽ khó xử lắm.”
“Với lại mẹ xấu tính lắm, lúc nào cũng hung dữ với dì Vu Vu...”
“Tiểu thư, phu nhân mới là mẹ ruột của cô, cô kh được nói những lời như vậy sẽ làm phu nhân đau lòng đ, biết kh?”
“Cháu biết nhưng cả cháu và ba đều thích dì Vu Vu hơn mà, cháu kh thể bảo dì Vu Vu làm mẹ cháu được ạ?”
Dì Lưu nói gì nữa Dung Từ đã kh còn nghe rõ.
Con gái là do một tay cô nuôi lớn, nhưng hai năm nay hai cha con họ ở bên nhau nhiều hơn nên con bé lại càng quấn quýt Phong Đình Thâm.
Năm ngoái khi Phong Đình Thâm sang nước A mở rộng thị trường, con bé nằng nặc đòi theo cho bằng được.
Cô kh nỡ xa con, đương nhiên muốn giữ con lại bên nhưng vì sợ con buồn nên đành c.ắ.n răng đồng ý.
Kh ngờ rằng...
Dung Từ như bị đóng nh tại chỗ, sắc mặt trắng bệch, nửa ngày kh thể cử động.
Cô gác lại toàn bộ c việc để sang đây cũng chỉ vì muốn dành thêm thời gian bên con. Nhưng xem ra bây giờ ều đó e là kh cần thiết nữa .
Dung Từ quay trở lại phòng, đem những món quà cất c mang từ trong nước sang bỏ lại vào vali.
Một lát sau dì Lưu gọi ện về báo rằng bà đã đưa bé ra ngoài chơi, dặn cô việc gì thì liên lạc. Dung Từ ngồi thẫn thờ trên giường, cõi lòng trống rỗng và hoang mang tột độ.
Cô bỏ mặc c việc để lặn lội sang đây, kết quả lại chẳng ai thực sự cần đến cô cả, sự hiện diện của cô lúc này chẳng khác nào một trò cười.
lâu sau cô mới bước ra khỏi nhà, lái xe lang thang vô định giữa đất nước vừa lạ vừa quen này.
Gần đến trưa, cô mới sực nhớ ra hẹn ăn trưa cùng Phong Đình Thâm.
Nhớ lại những lời nghe được lúc sáng, ngay khi cô còn đang do dự xem nên về nhà đón con gái cùng hay kh thì bỗng nhận được tin n từ Phong Đình Thâm.
[Trưa nay việc, hủy bữa trưa.]
Dung Từ dòng tin n mà kh hề tỏ ra ngạc nhiên chút nào.
Bởi vì cô đã quá quen .
Trong lòng Phong Đình Thâm, bất kể là c việc hay tụ tập bạn bè... tóm lại thứ gì cũng quan trọng hơn vợ này.
Những cuộc hẹn với cô, ta luôn tùy tiện hủy bỏ bất cứ lúc nào ta muốn mà chưa từng mảy may quan tâm đến cảm nhận của cô.
Thất vọng kh?
Trước đây lẽ là .
Nhưng bây giờ cô đã tê liệt đến mức chẳng còn cảm giác gì nữa .
Dung Từ càng thêm lạc lõng, cô hào hứng lặn lội sang đây nhưng dù là ở chỗ chồng hay chỗ con gái, thứ cô nhận được chỉ là sự ghẻ lạnh.
Chẳng biết từ lúc nào cô đã lái xe đến trước nhà hàng mà trước đây cô và Phong Đình Thâm từng ghé qua nhiều lần.
Vừa định bước vào, cô lập tức th ba Phong Đình Thâm, Lâm Vu và Phong Cảnh Tâm đều đang ở bên trong.
Lâm Vu ngồi cùng phía với con gái cô một cách đầy thân thiết, cô ta vừa trò chuyện với Phong Đình Thâm vừa quay sang trêu đùa con bé.
Con gái cô vui vẻ đung đưa hai chân, cười đùa rộn rã với Lâm Vu, thậm chí còn ghé sát vào ăn miếng bánh ngọt mà Lâm Vu đã c.ắ.n dở.
Còn Phong Đình Thâm thì mỉm cười gắp thức ăn cho hai họ. Ánh mắt ta dán chặt vào Lâm Vu ngồi đối diện như thể trong mắt chỉ chứa đựng duy nhất hình bóng cô ta.
Đây chính là cái gọi là “ việc” mà Phong Đình Thâm nói?
Và kia cũng chính là đứa con gái cô mang nặng đẻ đau, suýt mất nửa cái mạng mới sinh ra được.
Dung Từ bật cười.
Cô đứng chôn chân tại chỗ lặng lẽ cảnh tượng đó. Một lúc lâu sau, cô thu lại ánh dứt khoát quay lưng bỏ .
Trở về biệt thự, Dung Từ soạn sẵn một tờ đơn ly hôn.
Phong Đình Thâm là giấc mơ thời thiếu nữ của cô nhưng chưa bao giờ th cô dù chỉ một lần, nếu kh vì sự cố đêm đó và sức ép từ cụ thì sẽ chẳng bao giờ cưới cô.
Trước đây cô ngây thơ cho rằng chỉ cần nỗ lực thì nhất định sẽ ngày được cảm động. Thế nhưng hiện thực tàn khốc đã giáng cho cô một cái tát đau ếng.
Gần bảy năm .
Đã đến lúc cô tỉnh mộng thôi!
Cô bỏ đơn ly hôn vào phong bì, dặn dò dì Lưu chuyển cho Phong Đình Thâm kéo vali lên xe, lạnh lùng ra lệnh cho tài xế:
“Ra sân bay.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.