Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 112: Coi như chú nợ cháu một ân tình
Diêu Tân Bác: “Vậy hay là tìm Úc Mặc Huân nói chuyện xem? và Úc Mặc Huân cũng coi như quen biết mà?”
Quý K Việt nói: “Được thì được thôi nhưng nghĩ Úc Mặc Huân sẽ kh nghe đâu.”
Từ vẻ mặt của Dung Từ hôm đồng ý đổi bạn nhảy, ta nhận ra Dung Từ và Úc Mặc Huân dường như kh quan hệ nam nữ.
Nhưng Úc Mặc Huân quả thực coi trọng Dung Từ.
ta kh nghĩ sau khi đứng ra giúp Nhậm Kích Phong và Úc Mặc Huân giảng hòa, Úc Mặc Huân sẽ đồng ý hợp tác với Nhậm Kích Phong.
Diêu Tân Bác: “Vậy là vẫn bắt đầu từ cô Dung kia à? Nhưng chúng ta kh hiểu gì về cô ta, bắt đầu thế nào đây? Hay là cho ều tra cô ta?”
Nhậm Kích Phong lắc đầu: “Thôi, kh muốn lãng phí thời gian vào cô ta nữa, lát nữa liên hệ với già nhà vậy.”
Quý K Việt lập tức hiểu ra: “ muốn nhờ thầy Nam tác động?”
Úc Mặc Huân là học trò của Nam Trí Tri, chỉ cần Nam Trí Tri mở lời, ta kh tin Úc Mặc Huân kh nhượng bộ.
Nói là làm.
Ăn xong, trên đường về nhà, Nhậm Kích Phong định gọi cho Nhậm Nghị An.
Chỉ là ều ta kh ngờ tới là Nhậm Nghị An lại gọi đến trước, thẳng vào vấn đề: “Chuyện hợp tác với Trường Mặc thế nào ?”
Nhậm Kích Phong: “...”
ta cũng thành thật: “Kh đàm phán được, đang định nhờ bố giúp đây.”
“Ý là ?”
Nhậm Kích Phong: “Con đắc tội với một nhân viên kỹ thuật của Trường Mặc, Úc Mặc Huân vì cô ta mà...”
Nhậm Nghị An ngắt lời: “Nhân viên kỹ thuật đó tên là gì?”
Nhậm Kích Phong sững sờ, kh ngờ lại hỏi vậy nhưng vẫn theo bản năng trả lời: “Dung Từ.”
Nhậm Nghị An: “...”
Ông hít sâu một hơi sau đó cười: “Hợp tác còn chưa bàn xong đã đắc tội với nhân viên kỹ thuật cốt cán của ta, con giỏi lắm.”
Nhậm Kích Phong đang định nói Dung Từ kh nhân viên kỹ thuật cốt cán gì, chỉ là quan hệ mờ ám với Úc Mặc Huân thôi.
Nhưng Nhậm Nghị An kh cho ta cơ hội đó.
Ông nói: “Việc này, bố thể giúp con.”
Nhậm Kích Phong lập tức nói: “Cảm ơn bố!”
“... Kh biết xấu hổ.”
“Khi nào bố nghỉ phép?”
Nhậm Kích Phong kh cảm th việc nhờ bố giúp đỡ lần này là chuyện mất mặt.
Theo ta th, dự án Trường Mặc, ta vốn dĩ thể dựa vào thực lực để l được.
ta chỉ bị ân oán cá nhân cản trở thôi.
Ân oán cá nhân này, ta kh để vào mắt đã cách nh nhất để bỏ qua nó, tại ta lại kh dùng?
“Vốn định m hôm nữa nghỉ phép một chuyến nhưng giờ th kh cần nữa, sợ về th con lại tổn thọ.”
Nói xong, Nhậm Nghị An cúp máy luôn.
Còn chuyện của Dung Từ, hoàn toàn kh muốn nhắc đến.
Dù thì cuộc sống của một quá thuận lợi đôi khi cũng kh chuyện tốt.
Cúp ện thoại, Nhậm Nghị An cầm máy gọi cho Dung Từ.
Dung Từ rời mắt khỏi máy tính, th số của , ánh mắt cô khẽ động, bắt máy: “Chào chú Nhậm.”
Nhậm Nghị An cười cười: “Th minh như cháu, chắc cũng đoán được tại chú gọi nhỉ.”
Dung Từ: “Vâng.”
Dù Dung Từ đã đoán được mục đích, Nhậm Nghị An vẫn hỏi lại: “Chuyện hợp tác với Kích Phong, Tiểu Từ thể đồng ý trước được kh? Coi như chú nợ cháu một ân tình, được kh?”
Thương trường là chiến trường.
Thực ra chỉ cần hai bên đủ thành ý hợp tác thì dù là kẻ thù cũng thể hợp tác.
Huống chi Dung Từ và Nhậm Kích Phong còn chưa đến mức kẻ thù.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///phong-tong-phu-nhan-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-112-coi-nhu-chu-no-chau-mot-an-tinh.html.]
Chỉ là trong chuyện này, Dung Từ kh bên đuối lý nên kh muốn dễ dàng thỏa hiệp.
Giờ Nhậm Nghị An đã mở lời, nể mặt cũng được.
Chỉ là...
Lúc này, Nhậm Nghị An ôn tồn nói: “Tiểu Từ kh cần vội, suy nghĩ kỹ trả lời chú cũng được.”
Dung Từ: “Vâng.”
Nhậm Nghị An lại nói: “Về phần Kích Phong, cháu cứ đối xử với nó theo ý là được, kh cần nể mặt chú.”
Dung Từ đáp: “Cháu biết .”
Sự thẳng t của cô khiến Nhậm Nghị An bật cười: “Được , chú kh làm phiền cháu nữa, hôm nào rảnh nói chuyện sau nhé.”
“Vâng, tạm biệt chú.”
Cúp ện thoại, Dung Từ suy nghĩ một chút gọi cho Nam Trí Tri.
Nửa tiếng sau Nam Trí Tri mới gọi lại: “Chuyện gì thế?”
Dung Từ kể sơ qua sự việc.
Nam Trí Tri nói: “Ân tình của Nhậm Nghị An kh tùy tiện hứa cho khác đâu, em thể cân nhắc kỹ.”
Nam Trí Tri lại một lần nữa khẳng định nhân cách của Nhậm Nghị An.
Dung Từ nghe vậy nói: “Vâng, em biết , cảm ơn thầy.”
Nam Trí Tri kh nói nhiều, cúp máy.
Mãi đến sáng hôm sau, Dung Từ mới gọi lại cho Nhậm Nghị An.
Nhậm Nghị An tối qua bảo cô suy nghĩ kỹ trả lời, thực ra cũng đoán được cô thể sẽ hỏi ý kiến Nam Trí Tri trước mới trả lời .
Nghe câu trả lời của Dung Từ, ôn tồn nói: “Được, chú biết , cảm ơn Tiểu Từ.”
Dung Từ: “Chú khách sáo ạ.”
Cúp ện thoại, Nhậm Nghị An thở dài.
Đồng nghiệp bên cạnh cười: “Tư lệnh Nhậm làm thế này?”
Nhậm Nghị An ngồi xuống: “Muốn con gái quá.”
“Chúng ta đều từng này tuổi , đừng hành hạ bà nhà nữa, con trai cũng đến tuổi lập gia đình , con dâu vẫn thực tế hơn.”
Nhậm Nghị An: “... Chẳng thằng con kh biết cố gắng ?”
Nhận được tin, chiều hôm đó Nhậm Kích Phong đến Trường Mặc.
Việc Nhậm Nghị An liên hệ với Dung Từ, cô đã nói với Úc Mặc Huân.
Biết Nhậm Kích Phong đến, Úc Mặc Huân để ta đợi hơn một tiếng đồng hồ mới chịu gặp.
Nhậm Kích Phong quả thực thành ý muốn hợp tác với c ty họ.
Bởi vì phương án mới ta mang đến còn tốt hơn phương án trước đó vài phần.
Tuy nhiên, thái độ của Úc Mặc Huân đối với ta vẫn khá lạnh nhạt, nói: “Hợp tác vui vẻ.”
Nhậm Kích Phong bắt tay : “Hợp tác vui vẻ.”
Nhậm Kích Phong chỉ kh ưa Dung Từ còn với Úc Mặc Huân ta thực ra kh thành kiến gì.
ta nói: “Cũng kh còn sớm nữa, cùng ăn tối nhé? Tiện thể bàn thêm về nội dung hợp tác tiếp theo?”
Úc Mặc Huân cười: “Được thôi nhưng Tiểu Từ cũng cùng, tổng giám đốc Nhậm kh phiền chứ?”
Nhậm Kích Phong tưởng Úc Mặc Huân đồng ý hợp tác với là do Nhậm Nghị An liên hệ với Nam Trí Tri, sau đó Nam Trí Tri liên hệ với Úc Mặc Huân.
ta thực ra kh quan tâm đến Dung Từ.
Tuy kh ưa và coi thường Dung Từ nhưng đã hợp tác thì ta thể gạt bỏ ân oán cá nhân, chỉ bàn chuyện hợp tác.
ta nói: “Được chứ, miễn là cô Dung kh phiền.”
Úc Mặc Huân kh nói gì, cho mời Dung Từ.
Dung Từ nhận được tin liền tới.
Nhậm Kích Phong tưởng Dung Từ nhận được tin Trường Mặc muốn hợp tác với ta thì sắc mặt sẽ khó coi, hoặc sẽ giận dỗi Úc Mặc Huân.
Nhưng khi th ta, cô lại bình thản bắt tay: “Hợp tác vui vẻ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.