Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 27: Đây là chiêu mới vợ cậu nghĩ ra để theo đuổi cậu à?
Sau khi rời khỏi Trường Mặc, Diệp Thu Vũ lập tức gọi ện cho Lâm Vu.
“Dung Từ vào làm ở Trường Mặc ?”
“Ừ.” Diệp Thu Vũ l làm lạ: “Chuyện này em kh biết ?”
Chẳng Dung Từ đã hất cẳng cô ta để vào Trường Mặc ?
“Em kh biết.”
Cô ta cứ tưởng Úc Mặc Huân kh tuyển chỉ là muốn trút giận thay cho Dung Từ.
Nếu Dung Từ đã đến Trường Mặc, vậy là cô đã rời khỏi Tập đoàn Phong Thị ?
Diệp Thu Vũ ngẩn : “Vậy lý do cá nhân mà em nói trước đó là gì?”
Lâm Vu kh muốn nói nhiều: “Một chút ân oán cá nhân thôi.”
“Nhưng mà...”
“ thế?”
Hóa ra là ta hiểu lầm, chuyện ta nghỉ việc kh liên quan gì đến Lâm Vu.
Nghĩ đến đây, Diệp Thu Vũ kh kìm được hỏi: “Năng lực của Dung Từ thế nào? nghe nói Dung Từ vẫn chưa thi đỗ tiến sĩ, cô ...”
“Cô kh là chưa thi đỗ tiến sĩ mà là mới chỉ bằng đại học, thạc sĩ còn chưa học qua.”
“Hả? Thật ?”
“Vâng.”
Nhắc đến chuyện này, giọng ệu Lâm Vu trở nên lạnh nhạt.
Chuyện Dung Từ nỡ rời khỏi Phong Thị là ều cô ta kh ngờ tới.
Nhưng ều khiến cô ta càng kh ngờ hơn là sau khi rời khỏi Phong Thị, Dung Từ lại kh nghĩ đến chuyện tiếp tục học lên cao mà lại dựa vào quan hệ cửa sau để vào c ty khác làm việc...
nói là cô thực sự chẳng chút tầm và tư duy nào cả.
Diệp Thu Vũ hỏi: “Đàn em Lâm, vậy tiếp theo em dự định gì kh?”
“Sắp tới em một giải đua xe chính thức, cần dành nhiều thời gian luyện tập, chuyện c việc em sẽ tính sau.”
“À, ra là vậy...”
Lâm Vu cái gì cũng biết, chuyện này Diệp Thu Vũ biết rõ.
Đôi khi ta cũng thắc mắc, cô ta tham gia nhiều hoạt động như vậy, kiến thức chuyên môn thực sự kh bị mai một ?
Nhưng nghĩ đến việc Lâm Vu xuất sắc như thế, ta lại th cô ta khác với thường.
ta tin rằng Lâm Vu dám làm như vậy chắc c là đã tính toán riêng.
Cùng lúc đó.
Tại Tập đoàn Phong Thị.
Phong Đình Thâm vừa lật tài liệu vừa nói với Trình Nguyên mà kh ngẩng đầu lên: “Bảo pha tách cà phê mang vào đây.”
“Vâng.”
Đây là lần đầu tiên Từ Tuyết Na tự tay pha cà phê cho Phong Đình Thâm, cô ta vừa hồi hộp vừa phấn khích.
Cô ta cẩn thận pha chế theo đúng các bước Dung Từ đã dạy, sau đó Trình Nguyên bưng cà phê vào cho Phong Đình Thâm.
Phong Đình Thâm đặt tài liệu xuống, cầm tách cà phê lên nhẹ nhàng khu, đưa lên môi định uống thì khựng lại.
Mùi hương vẻ kh đúng.
ngập ngừng một chút vẫn thử nhấp một ngụm nhỏ nhưng cà phê vừa chạm vào đầu lưỡi, liền đặt xuống, nói: “Bảo cô pha lại.”
Trình Nguyên sững sờ: “Vâng.”
Từ Tuyết Na nhận được tin thì cuống lên: “Pha lại ạ? Là nhiều đường quá hay vị kh đúng? Nhưng đã làm đúng theo các bước chị Dung dạy mà, lượng đường cũng kh sai, đáng lẽ kh vấn đề gì mới chứ.”
“Cái này cũng kh rõ lắm.”
Từ Tuyết Na đành pha lại một tách khác.
lẽ do quá căng thẳng nên lần này Phong Đình Thâm còn chưa nếm thử, chỉ ngửi th mùi kh đúng đã đặt xuống ngay, hỏi Trình Nguyên: “Chuyện này là ?”
“Thư ký Từ lẽ lần đầu pha cà phê cho nên hơi căng thẳng, kh kiểm soát tốt lửa...”
Phong Đình Thâm cau mày: “Thư ký Từ? Thư ký Từ nào? Dung Từ đâu?”
Trình Nguyên ngẩn : “Dung Từ đã nghỉ việc ạ, ... kh biết ?”
Phong Đình Thâm im lặng.
Quả thực kh hề hay biết.
Trước đó biết chuyện Dung Từ vì thái độ làm việc mà chọc giận Trình Nguyên khiến Trình Nguyên muốn sa thải cô.
Nhưng mà...
“Cô từ bao giờ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///phong-tong-phu-nhan-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-27-day-la-chieu-moi-vo-cau-nghi-ra-de-theo-duoi-cau-a.html.]
“Thứ Năm tuần trước ạ.”
“Biết .”
Dung Từ nhưng thể chỉ là vài ngày thôi.
Chắc chẳng bao lâu nữa cô sẽ tự chạy về.
Trình Nguyên: “Vậy cà phê...”
“Mang , rót cho cốc nước ấm.”
“Vâng.”
Buổi trưa, Úc Mặc Huân ra ngoài tiếp khách.
Dung Từ ăn cơm một ở căng tin c ty.
Đồng nghiệp cùng bộ phận th cô, thái độ tuy khách sáo nhưng kh m thân thiện.
Dung Từ cũng kh để tâm.
Ăn trưa xong, cô tiếp tục vùi đầu vào c việc.
Đến hơn năm giờ chiều, cô tìm đến Tô Vũ Tuyền, nói: “ làm xong , xem thử xem?”
“Cái gì?”
Tô Vũ Tuyền chưa kịp phản ứng, nội dung Dung Từ gửi qua, ban đầu còn ngơ ngác nhưng càng xem, mắt ta càng trợn tròn kinh ngạc.
“Cô... cô làm xong hết á?”
Đây là khối lượng c việc mười m ngày của Diệp Thu Vũ đ!
Cô... cô chưa mất đến một ngày đã tự tìm hiểu và hoàn thành tất cả ?
Dung Từ: “Ừ.”
Tô Vũ Tuyền c.h.ế.t lặng, nhất thời kh nói nên lời.
Đặc biệt là ta phát hiện Dung Từ kh chỉ hoàn thành tốt mà nội dung cô viết còn cung cấp cho ta nhiều hướng mới cho c việc tiếp theo mà trước đó ta chưa từng nghĩ tới!
Những khác nghe vậy cũng xúm lại, sau khi hiểu rõ sự tình, ai n đều kinh ngạc tột độ.
Hoàn hồn lại, Tô Vũ Tuyền Dung Từ với vẻ kh thể tin nổi: “Cô... thực sự đang học cao học ?”
Dung Từ khựng lại, thành thật trả lời: “ kh học cao học.”
thể chứ?
Biết bao nhiêu tiến sĩ, thạc sĩ tốt nghiệp trường d tiếng ở đây, vậy mà lại bị một cử nhân đại học hạ gục trong nháy mắt ?
“Tại lại kh học lên cao học? Nhà cô khó khăn gì à?”
Nhưng Dung Từ đâu giống kh ều kiện học.
Hơn nữa, năng lực chuyên môn của cô “đỉnh” như vậy, học còn cần lo học phí ?
Dung Từ cụp mắt: “Kh , chỉ là vì một số lý do cá nhân thôi.” Nói đến đây, cô mỉm cười: “Sau này cơ hội, chắc sẽ cân nhắc việc học lên tiếp.”
Trò chuyện với mọi một lúc lại giúp vài giải quyết một số vấn đề trong c việc, khi Dung Từ rời c ty thì đã gần bảy giờ tối.
Bước ra khỏi văn phòng, cô th Úc Mặc Huân đang đứng đợi ở cửa: “Ngay ngày đầu làm đã chính thức xóa bỏ định kiến của mọi , nhận được sự c nhận của tất cả, quả kh hổ d là em.”
Dung Từ cười: “Mời ăn nhé?”
Úc Mặc Huân nhướng mày: “Chứ em tưởng đứng đợi ở đây làm gì?”
Dung Từ bật cười, cùng rời khỏi c ty.
Hơn hai mươi phút sau, đến nhà hàng, khi Dung Từ đang bước lên bậc thang thì một đứa trẻ chạy tới để tránh bé, cô lùi lại phía sau và bị trẹo chân, ngay khi sắp ngã thì Úc Mặc Huân đưa tay ôm l eo cô, giúp cô đứng vững.
Dung Từ thở phào nhẹ nhõm, đang định cảm ơn thì th Phong Đình Thâm và Kỳ Dục Minh ở cách đó kh xa.
Họ cũng th cô.
Phong Đình Thâm dừng bước.
Kỳ Dục Minh nhướng mày.
Dung Từ mím môi, thu hồi tầm mắt, nhẹ nhàng đẩy Úc Mặc Huân ra, Úc Mặc Huân kh th nhóm Phong Đình Thâm, quan tâm hỏi: “ bị trẹo chân kh?”
Dung Từ lắc đầu: “Kh ạ.”
“Vậy thì tốt, thôi.”
“Vâng.”
Dung Từ kh về phía nhóm Phong Đình Thâm nữa, cùng Úc Mặc Huân lên lầu.
th phản ứng của Dung Từ, Kỳ Dục Minh vẻ mặt đầy kinh ngạc: “Vừa nãy kh vợ đ chứ?”
Phong Đình Thâm kh nói gì.
“Thái độ coi như kh th chúng ta lại còn thân thiết với Úc Mặc Huân như vậy, đây là chiêu mới vợ nghĩ ra để theo đuổi à? Mục đích là để kích thích sự chú ý của ?”
Phong Đình Thâm chưa kịp nói gì, ta đã bật cười “phụt” một tiếng: “Cô nghĩ cũng nhiều thật đ.”
Phong Đình Thâm kh đáp lại, lạnh nhạt nói: “Đi thôi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.