Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 413: Quà của Phong Đình Thâm
Phong Cảnh Tâm đưa món quà Phong Đình Thâm muốn tặng Dung Từ cho cô, vừa đưa qua đã rụt tay lại, nũng nịu kéo tay Dung Từ: “Mẹ xem quà con tặng mẹ trước mà.”
Dung Từ: “... Được.”
Dung Từ làm theo lời con bé, mở hộp quà ra.
Trong hộp quà là một bức tr sơn dầu đã được lồng khung cẩn thận và trong tr chính là cô.
Góc dưới bên bức tr còn viết một dòng chữ nhỏ: Mẹ của con, sinh nhật vui vẻ.
Trái tim Dung Từ như bị thứ gì đó va , bàn tay cầm khung tr khựng lại.
Phong Cảnh Tâm lắc lắc tay cô: “Cái này con đã vẽ xong từ nửa tháng trước đ, mẹ thích kh?”
Dung Từ hoàn hồn, vẻ mặt đầy mong chờ của con bé, tâm trạng phức tạp nhưng vẫn thành thật nói: “Mẹ thích, Tâm Tâm bây giờ vẽ càng ngày càng đẹp .”
Nghe th Dung Từ thích, Phong Cảnh Tâm vui mừng khôn xiết: “Nếu mẹ thích, lần sau con lại vẽ cho mẹ nữa nhé!”
Dung Từ: “... Được.”
Lúc này Phong Cảnh Tâm mới nhét món quà của Phong Đình Thâm vào tay cô: “Mẹ, con học đây, nếu kh sẽ muộn mất, tối nay con qua nhà cụ cố ăn cơm với mẹ được kh?”
Dung lão thái thái và mọi kh biết đã bước ra từ lúc nào.
Phong Cảnh Tâm th kh còn sớm nữa, vẫy tay chào Dung lão thái thái và mọi sau đó đeo ba lô vui vẻ lên xe rời .
Sau khi Phong Cảnh Tâm , Dung Từ mới quay lại.
Phong Đình Thâm cho gửi quà đến, kh nghĩa là sẽ kh ly hôn với Dung Từ vào ngày hôm nay.
Vì vậy, nhà họ Dung kh nói gì.
Hà Minh Tuyết nói: “Mì trường thọ xong , Tiểu Từ, ăn mì trước .”
Dung Từ: “Vâng.”
Sau khi vào nhà, Dung Từ tùy tiện đặt món quà Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm tặng sang một bên.
Dung lão thái thái cầm món quà Phong Cảnh Tâm tặng Dung Từ lên, ngắm nghía kỹ lưỡng, trong mắt ánh lên vài phần an ủi: “Quả thực vẽ đẹp, Tâm Tâm lòng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///phong-tong-phu-nhan-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-413-qua-cua-phong-dinh-tham.html.]
Dung Vân Hạc Phong Đình Thâm kh thuận mắt.
hộp quà Phong Đình Thâm tặng Dung Từ, bĩu môi, muốn trực tiếp ném món quà đó vào thùng rác.
Tuy nhiên, Dung Từ còn chưa ném, cũng kh tiện tự ý quyết định thay Dung Từ, quay đầu Dung Từ đang ăn mì trường thọ trong phòng ăn: “Chị họ, em thể mở hộp quà đó ra xem thử kh?”
Dung Từ thực ra kh để ý Phong Đình Thâm tặng gì cho cũng hoàn toàn kh ham muốn mở ra xem.
Theo cô th, sở dĩ Phong Đình Thâm tặng quà sinh nhật cho cô chẳng qua là phối hợp với Phong Cảnh Tâm, kh muốn để Phong Cảnh Tâm suy nghĩ nhiều mà thôi.
Còn những chuyện khác, cô căn bản kh kịp nghĩ tới.
Nghe Dung Vân Hạc hỏi vậy, cô nói: “Xem .”
Nói thật, món quà Phong Đình Thâm tặng Dung Từ, Dung Vân Hạc chỉ chất liệu hộp quà thôi đã cảm th đồ bên trong chắc c kh rẻ.
Sau khi cầm lên, mới phát hiện hộp quà nặng hơn tưởng tượng khá nhiều.
mở ra.
Dung lão thái thái đứng ngay bên cạnh , th thứ trong hộp quà, bà sững sờ.
Dung Vân Hạc kh nghiên cứu gì về trang sức.
cũng ngẩn ra: “Đây là kim cương màu đỏ à?”
Hà Minh Tuyết chút hiểu biết về kim cương, nghe tiếng liền qua xem thử, sau đó cũng sững sờ, bởi vì đó là một viên kim cương đỏ, lớn, trọng lượng chắc c kh dưới một trăm carat.
Một viên kim cương lớn như vậy, hơn nữa còn là kim cương đỏ cực kỳ quý hiếm, thể tưởng tượng được nó đắt giá đến mức nào.
Dung Vân Hạc cũng biết chuyện trước đó Dung Từ đấu giá kim cương muốn chữa bệnh cho Dung Ánh Thịnh.
Nhưng vẫn kh hiểu lắm về kim cương.
Th mẹ và bà nội phản ứng mạnh như vậy, cộng thêm việc dù kh hiểu về kim cương nhưng viên kim cương sáng lấp lánh trên tay này cũng biết kh vật tầm thường, bỗng nhiên nhận ra, viên kim cương này e là giá cả kh hề rẻ.
lẽ ra sự nghi hoặc trong mắt , Hà Minh Tuyết hoàn hồn, nói:
“Viên kim cương đỏ này, e là còn tinh khiết và quý hiếm hơn viên Tiểu Từ đấu giá trước đó cũng to hơn gần gấp đôi, giá trị của viên kim cương này ước tính dè dặt cũng ... 2 tỷ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.