Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi

Chương 44: Vô cùng bắt mắt

Chương trước Chương sau

“Đan Đan.”

Hạ Trường Bách bước tới, đón l cô bé từ tay Dung Từ.

Đến lúc này, Hạ Trường Bách mới phát hiện Đan Đan ướt sũng.

ta khựng lại, sang Dung Từ: “Chuyện này là...”

Dung Từ cũng kh ngờ cô bé này lại là cháu gái của ta.

Cô giải thích: “Cô bé ngã xuống bể nước, th nên vớt lên.”

Hạ Trường Bách: “... Cảm ơn.”

“Kh gì.” Dung Từ nói: “Mau thay quần áo cho bé , kẻo bị cảm lạnh.”

Hạ Trường Bách gật đầu, Dung Từ định nói gì đó nhưng cô cháu gái nhỏ cứ ôm chặt l ta khóc nức nở như thể sợ hãi tột độ, Hạ Trường Bách cũng kh nói thêm gì nữa, vừa dỗ dành cô bé vừa gật đầu chào Dung Từ bế cô bé vào thang máy.

Th kh còn việc gì của , Dung Từ quay lại tiếp tục ngâm .

Ngâm xong, Dung Từ thay quần áo đến khu tự chọn ăn chút gì đó.

Chưa ăn xong thì Hạ Trường Bách dắt cô cháu gái nhỏ xuất hiện trước mặt cô.

“Chúng ngồi đây được kh?”

Thực lòng Dung Từ kh muốn tiếp xúc nhiều với Hạ Trường Bách.

Nhưng ta đã nói vậy, cô đành gật đầu: “Mời ngồi.”

“Đan Đan ngồi đây đừng chạy lung tung nhé, l đồ ăn cho con.”

Đan Đan rụt rè Dung Từ một cái, gật đầu, lí nhí đáp: “Dạ...”

Hạ Trường Bách lại nói với Dung Từ: “Tr con bé giúp một lát.”

Dung Từ tuy kh muốn dính dáng nhiều đến Hạ Trường Bách nhưng trong tình huống này cũng đành gật đầu đồng ý: “Được.”

Hạ Trường Bách vừa , chỉ còn lại Dung Từ và Đan Đan đối mặt nhau.

Đan Đan tr vẻ nhút nhát, Dung Từ sợ mở lời sẽ làm cô bé sợ.

Cô cũng kh biết thói quen ăn uống của Đan Đan, kh biết cô bé kiêng kỵ gì kh nên kh dám tùy tiện đưa đồ ăn trong đĩa của cho cô bé.

Do dự một chút, cô mới dịu dàng nói: “ con sẽ quay lại ngay thôi.”

Đan Đan mở to đôi mắt đen láy cô, một lúc sau mới gật đầu.

“Vừa nãy bị sặc nước, giờ mũi còn đau kh con?”

Đan Đan lại lắc đầu.

Một lúc sau, Hạ Trường Bách quay lại, đặt một chiếc đĩa trước mặt Đan Đan đưa d.a.o nĩa cho cô bé.

Đan Đan liền ngoan ngoãn từ tốn ăn từng miếng nhỏ.

Hạ Trường Bách hỏi: “Ngon kh?”

Đan Đan gật đầu.

Hạ Trường Bách Dung Từ nói với Đan Đan: “Vừa nãy là dì này cứu Đan Đan đ, con cảm ơn dì .”

Đan Đan l.i.ế.m kem trên nĩa, ngước mắt Dung Từ, lí nhí nói: “Cảm ơn dì ạ.”

Hóa ra là đưa cô bé đến cảm ơn cô.

Nghe vậy, Dung Từ ôn tồn nói: “Kh gì đâu con.”

Đan Đan lại sang Hạ Trường Bách, Hạ Trường Bách nói: “Kh đâu, ăn .”

Đan Đan lại cúi đầu tiếp tục ăn.

Hạ Trường Bách thu hồi sự chú ý từ cháu gái, ăn một miếng mới hỏi Dung Từ: “Cô một à?”

Dung Từ: “C ty tổ chức team building, cùng đồng nghiệp.”

Hạ Trường Bách kh biết chuyện Dung Từ đã nghỉ việc ở Tập đoàn Phong Thị.

Nghe vậy, ta cứ tưởng Tập đoàn Phong Thị cũng tổ chức team building ở đây.

ta khựng lại một chút mới ậm ừ: “Hóa ra là vậy.”

Đúng lúc này, Úc Mặc Huân th Dung Từ, vẫy tay gọi cô.

Đã kh muốn dây dưa nhiều với bên cạnh Phong Đình Thâm, Dung Từ lại tự th và Hạ Trường Bách chẳng gì để nói.

Giờ th Úc Mặc Huân, cô vội giơ tay đáp lại, nhân cơ hội rời , nói với Hạ Trường Bách: “Chuyện lần trước cảm ơn nhiều nhé. việc trước đây, hai cháu ăn tự nhiên.”

Hạ Trường Bách thực ra thể cảm nhận được sự kh tự nhiên của cô khi đối mặt với .

Cũng cảm th cô khi th kh còn nhiệt tình như trước nữa.

ta chỉ nghĩ là do cuộc trò chuyện kh m vui vẻ ở trường đua lần trước gây ra nên kh nghĩ ngợi nhiều.

Th Dung Từ muốn , ta cũng gật đầu, kh ép giữ lại.

Khi Dung Từ tới, Úc Mặc Huân về phía Hạ Trường Bách: “Ai thế?”

Lúc nãy vẫy tay với Dung Từ, Hạ Trường Bách đang quay lưng về phía .

Th bóng lưng đó cao lớn đĩnh đạc, bên cạnh còn một đứa trẻ, cứ tưởng là lạ ngồi ghép bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///phong-tong-phu-nhan-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-44-vo-cung-bat-mat.html.]

Nhưng dáng vẻ Dung Từ đứng dậy nói chuyện với đó lúc nãy lại vẻ như họ quen nhau.

“Hạ Trường Bách.”

“Là ta ?” Úc Mặc Huân vô cùng ngạc nhiên: “Hai kh thân thiết mà? lại ngồi cùng nhau thế?”

“Vừa nãy cháu gái ta ngã xuống bể nước nóng, th nên cứu lên, ta đưa cô bé đến cảm ơn thôi.”

Úc Mặc Huân vỡ lẽ: “Hóa ra là vậy.”

Dung Từ nói cùng đồng nghiệp, Hạ Trường Bách liền tưởng vừa chào cô là đồng nghiệp bình thường nên cũng kh quay đầu lại .

Đợi Dung Từ và Úc Mặc Huân xa một chút, Hạ Trường Bách th bóng lưng họ mới biết đối phương là một đàn trẻ tuổi dáng cao lớn.

bóng lưng thì th khá xứng đôi với Dung Từ.

khoảng cách giữa họ khi lại, thể th quan hệ giữa hai khá tốt.

ơi...”

Nghe tiếng gọi của cô cháu gái nhỏ, Hạ Trường Bách hoàn hồn: “Ăn xong chưa? Ăn xong thì chúng ta lên phòng nhé.”

Đan Đan: “Con ăn xong ạ.”

Hạ Trường Bách vốn đã ăn , ta đặt khăn ăn xuống, cùng Đan Đan lên lầu.

Về đến phòng, Dung Từ định ra ban c đọc sách một lát thì ện thoại bỗng reo lên.

Lại là cuộc gọi của Phong Đình Thâm.

Tuy nhiên, bình thường chỉ liên lạc với cô khi việc.

Dung Từ nghĩ vậy bèn bắt máy, giọng ệu lạnh nhạt: “A lô.”

“Tối mai bà nội bảo về ăn cơm.”

Dung Từ khựng lại, đáp: “Được, biết .”

Cô vừa dứt lời, đầu dây bên kia cúp máy ngay lập tức, kh nán lại thêm một giây nào.

Dung Từ cũng chẳng để tâm.

Cô đặt ện thoại sang một bên, tĩnh tâm lại tiếp tục đọc sách.

Đêm đó, cô ngủ ngon.

Sáng hôm sau dậy sớm.

Cô đến phòng gym của khách sạn chạy bộ một lúc, nghỉ ngơi chút lại ra bể nước nóng ngâm .

Lúc này, một phụ nữ khoảng bốn năm mươi tuổi dắt Đan Đan tới.

phụ nữ này Dung Từ đã gặp hôm qua.

Hình như là bảo mẫu nhà họ Hạ thuê để chăm sóc Đan Đan.

Hôm qua chính vì bà mải nghe một cuộc ện thoại khẩn cấp, lơ là một chút mà Đan Đan lạc.

Nếu hôm qua Dung Từ kh tình cờ mặt ở bể nước nóng cứu Đan Đan lên thì hậu quả thật khó lường.

Giờ th Dung Từ, bà vội vàng cảm ơn rối rít.

Dung Từ nói: “Kh gì đâu ạ.”

Dung Từ cứ tưởng sau chuyện hôm qua, Đan Đan sẽ kh dám xuống nước trong một thời gian ngắn.

lẽ sau đó Hạ Trường Bách đã giúp cô bé khắc phục nỗi sợ, Đan Đan một tay nắm tay bảo mẫu, một tay ôm phao bơi, dùng chân thăm dò một chút từ từ xuống nước.

Một lúc sau, cô bé đạp nước bơi về phía Dung Từ, khẽ gọi: “Dì ơi...”

Dung Từ quay đầu lại: “ thế con?”

Đan Đan lại kh nói gì nhưng tâm trạng tốt, cứ bơi qua bơi lại qu cô.

Bảo mẫu cười nói: “Đan Đan thích cô lắm đ ạ.”

Dung Từ mỉm cười, kh nói gì.

Lát nữa c ty còn hoạt động, Dung Từ .

Trước khi , cô cũng chào tạm biệt Đan Đan.

Nhưng Đan Đan lại dang hai tay về phía cô: “Dì ơi, bế.”

Dung Từ đành đưa tay bế cô bé lên bờ cùng.

Thay xong áo choàng tắm khô ráo, Dung Từ bế cô bé thang máy, định bụng đến tầng thì sẽ chia tay.

Nhưng khi họ đang đợi thang máy thì Hạ Trường Bách xuất hiện.

Gương mặt nhỏ n trắng trẻo của Đan Đan nở nụ cười tươi rói: “!”

Hạ Trường Bách bước tới, đưa tay định bế cô bé, Đan Đan kh nỡ bu Dung Từ nhưng cũng muốn bế, cuối cùng chỉ đưa một cánh tay ra.

Hạ Trường Bách bế l cô bé nhưng khi ta bế cô bé qua, tay kia của Đan Đan vẫn nắm chặt cổ áo Dung Từ.

ta bế như vậy, Đan Đan lại nắm chặt nên kéo toạc cả áo choàng tắm của Dung Từ ra.

Thân hình Dung Từ trong bộ nội y ren màu x lam cứ thế hiện ra trước mắt Hạ Trường Bách.

Làn da trắng ngần kh tì vết, bầu n.g.ự.c căng tròn đẹp đẽ cùng vòng eo thon thả của cô đều trở nên vô cùng bắt mắt.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...