Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 5: Phu nhân đi công tác rồi
Úc Mặc Huân và Dung Từ quả thực ít gặp nhau trong những năm qua.
Nhưng chỉ qua vài lần gặp gỡ, Úc Mặc Huân cũng thể nhận th cô của hiện tại khác xa với vẻ hăng hái, đầy nhiệt huyết của ngày xưa.
Nhớ lại Dung Từ năm nào, nằm mơ cũng kh ngờ rằng hai chữ “tự ti” lại ngày xuất hiện trên cô.
Cuộc sống hôn nhân của Dung Từ và Phong Đình Thâm, Úc Mặc Huân biết kh nhiều.
Nhưng ít nhiều cũng nắm được vài phần.
Trong lòng đã suy đoán nhưng kh nói rõ, chỉ chân thành khuyên nhủ:
“Lạc hậu một chút cũng kh , năng lực và thiên phú của em kh thiên tài bình thường nào cũng sánh được. Tiểu Từ, chỉ cần em còn tâm huyết với con đường này, bây giờ bắt đầu lại vẫn còn kịp.”
“Em đừng quên, em là học trò mà thầy ưng ý nhất trong suốt sự nghiệp giảng dạy của .”
Dung Từ nghe vậy bật cười: “Nếu thầy mà nghe được câu này, chắc thầy sẽ bĩu môi bảo thầy bị ép so bó đũa chọn cột cờ thôi.”
Nhớ đến thầy nho nhã nhưng miệng lưỡi sắc sảo năm xưa, nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần:
“Vừa nãy em xem tin tức th thầy cũng về tham dự lễ kỷ niệm, thầy vẫn khỏe chứ ạ?”
“Thầy vẫn khỏe, chỉ là đám học trò hay làm mất mặt thầy như bọn cứ dăm ba bữa lại lượn lờ trước mặt khiến thầy th phiền lắm.”
Dung Từ bật cười thành tiếng, trong lòng kh khỏi hoài niệm những tháng ngày bị thầy ép viết luận văn năm nào.
Úc Mặc Huân nói: “Về , Tiểu Từ.”
Bàn tay đang cầm chén trà của Dung Từ siết chặt, cô hít sâu một hơi gật đầu nói: “Vâng.”
Cô bắt đầu nghiên cứu trí tuệ nhân tạo từ khi còn nhỏ. Cô thực sự yêu thích lĩnh vực này.
Vì yêu Phong Đình Thâm mà cô đã vứt bỏ lý tưởng của suốt sáu bảy năm nay.
Rời xa sáu bảy năm, muốn đuổi kịp lẽ mất kh ít thời gian. Nhưng cô tin chỉ cần nỗ lực thì mọi thứ vẫn còn kịp.
Úc Mặc Huân lại hỏi: “Khoảng bao giờ thì em quay lại?”
“C việc hiện tại vẫn cần chờ bàn giao, e là đợi thêm một thời gian nữa.”
“Kh , cũng kh cần gấp gáp.”
Nếu cô đã chịu quay lại thì đợi thêm một chút đâu?
Hai trò chuyện thêm một lúc, Úc Mặc Huân đồng hồ nói:
“Cấp dưới vừa giới thiệu cho một thiên tài về thuật toán, nghe nói mới về nước m hôm trước, bọn hẹn gặp lát nữa. Tiện đây em muốn cùng đến gặp kh?”
Dung Từ lắc đầu: “Em cũng kh rành về của để lần sau ạ.”
“Cũng được.”
Úc Mặc Huân vừa khỏi, Dung Từ lập tức th chị gái của Phong Đình Thâm là Phong Đình Lâm về phía .
Dung Từ cũng đã th cô trên bản tin. Nhưng kh ngờ lại tình cờ gặp ở đây.
“Chị Đình Lâm.” Dung Từ chào hỏi.
Phong Đình Lâm kh đáp lại, cau mày cô: “ cô lại ở đây?”
“Hôm nay kỷ niệm thành lập trường, em về thăm trường chút ạ.”
Dung Từ kh nói thì Phong Đình Lâm cũng quên béng mất cô cũng tốt nghiệp Đại học T.
Nhưng ngoại trừ giảng viên và sinh viên trong trường, những được mời về hôm nay đều là cựu sinh viên d dự.
Dung Từ - một kẻ vô d tiểu tốt đến đây góp vui làm gì?
Thôi kệ.
Miễn là cô kh ăn nói lung tung làm mất mặt nhà họ Phong thì cô cũng lười nói.
Nghĩ đến đây, Phong Đình Lâm nói thẳng mục đích: “Tiểu Minh bảo muốn ăn món cô nấu, lát nữa cho đưa nó qua chỗ cô và Đình Thâm.”
Tiểu Minh là con trai của Phong Đình Lâm, lớn hơn Phong Cảnh Tâm một hai tuổi.
Vợ chồng Phong Đình Lâm tình cảm kh hòa thuận, những năm trước Phong Đình Lâm bận rộn c việc ít quan tâm con cái nên thằng bé hai năm nay ngày càng ngỗ ngược, giờ cô muốn dạy dỗ thì đã quá muộn .
Biết con trai thích ăn cơm mợ nấu nên hai năm nay hễ rảnh là Phong Đình Lâm lại tống cổ con sang nhà cô và Phong Đình Thâm.
nhà họ Phong, ngoại trừ bà cụ, chẳng ai coi cô ra gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///phong-tong-phu-nhan-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-5-phu-nhan-di-cong-tac-roi.html.]
Trẻ con đang tuổi lớn hay học theo lớn.
Con trai Phong Đình Lâm tuy thích ăn đồ cô nấu nhưng trong lòng lại coi thường mợ này, sang đây chẳng khác nào coi cô như bảo mẫu mà sai bảo.
Trước đây vì Phong Đình Thâm nên Dung Từ tận tâm tận lực với con của Phong Đình Lâm cũng kh để bụng thái độ vô lễ của thằng bé.
Nhưng giờ cô và Phong Đình Thâm sắp ly hôn , cô kh muốn vì mà chịu đựng ấm ức nữa.
Vì thế, Dung Từ thẳng thừng từ chối: “Xin lỗi chị Đình Lâm, ngày mai em kh rảnh.”
Đã quyết định quay lại lĩnh vực chuyên môn, tương lai cô sẽ dành toàn bộ thời gian cho c việc chính sự.
Dù là Phong Đình Thâm hay Phong Đình Lâm, sau khi ly hôn cô sẽ chẳng còn liên quan gì đến họ nữa. Cô sẽ kh lãng phí thời gian của cho họ.
Phong Đình Lâm kh ngờ Dung Từ lại dám từ chối .
Bởi vì trước đây Dung Từ vì Phong Đình Thâm mà kh ít lần hạ để l lòng nhà họ Phong.
Tuy nhiên, Phong Đình Lâm cũng kh nghĩ nhiều.
Dung Từ trước giờ chưa từng từ chối cô , giờ Dung Từ bảo bận thì chắc c là bận thật, nếu kh làm cô nỡ bỏ qua cơ hội l lòng cô chứ?
Nhưng cô vẫn tỏ ra kh vui mà hỏi: “Đình Thâm và Tâm Tâm đều kh ở bên cạnh, cô thì việc gì quan trọng được chứ?”
Dung Từ nghe vậy, kh kìm được cười khổ trong lòng.
Những năm qua cô đ.á.n.h mất chính , trọng tâm cuộc sống dồn hết vào Phong Đình Thâm và con gái, cứ mãi xoay qu bọn họ.
Giờ nhận được lời nhận xét này của Phong Đình Lâm quả thực kh oan chút nào. Nhưng sau này cô sẽ kh như thế nữa. Nghĩ đến đây, Dung Từ định lên tiếng thì đúng lúc đó, m về phía họ.
“Cô Phong!”
Rõ ràng họ đến tìm Phong Đình Lâm.
th Dung Từ, họ quan sát một lượt hỏi: “Cô Phong, vị này là?”
Phong Đình Lâm kh giới thiệu Dung Từ là em dâu mà chỉ lạnh nhạt nói:
“Một bạn.”
“À, bạn bè ...”
Họ và Phong Đình Lâm đều là cựu sinh viên về dự lễ, địa vị đều kh thấp.
Th Phong Đình Lâm gặp quen, cứ tưởng là nhân vật tầm cỡ nào.
Giờ th thái độ của Phong Đình Lâm đối với Dung Từ như vậy, ngoại trừ th Dung Từ xinh đẹp, kh kìm được liếc đôi chân dài trắng nõn của cô thêm vài lần thì những khác đều chẳng buồn để ý đến cô nữa.
Họ vây qu Phong Đình Lâm nh chóng rời .
Phong Đình Lâm kh chịu thừa nhận thân phận em dâu của cô, nếu là trước đây lẽ Dung Từ sẽ đau lòng buồn bã.
Nhưng giờ Dung Từ đã chẳng còn để tâm nữa.
Sau khi Phong Đình Lâm rời , cô cũng xách túi, quay bước .
Đêm hôm đó, hơn mười giờ, chuyến bay của Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm hạ cánh đúng giờ.
Về đến nhà đã gần sang ngày mới.
Phong Cảnh Tâm chưa về đến nhà đã ngủ say.
Phong Đình Thâm bế con gái lên lầu, ngang qua phòng ngủ chính th cửa mở nhưng bên trong tối om.
Đặt con gái về phòng xong, trở lại phòng ngủ chính, Phong Đình Thâm bật đèn ngủ, liếc mắt lên giường th trống trơn.
Dung Từ kh ở đó.
Lúc này, quản gia vừa vặn xách hành lý lên lầu giúp , Phong Đình Thâm nới lỏng cà vạt, hỏi:
“Cô đâu?”
Quản gia vội đáp: “Phu nhân c tác ạ.”
Nửa tháng trước, lúc Dung Từ thu dọn đồ đạc rời thì ta kh nhà.
Nghe làm khác kể lại Dung Từ xách hành lý , chắc là c tác .
Kể cũng lạ, trước đây Dung Từ ít khi c tác mà thì cũng chỉ hai ba ngày là về. Lần này cả nửa tháng vẫn chưa th tăm hơi.
Phong Đình Thâm “ừ” một tiếng, kh hỏi thêm gì nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.