Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 539: Sao Bọn Họ Lại Ở Cùng Nhau
Mặc dù hai ba tháng gần đây Lâm Vu ít khi tụ tập cùng bọn họ nhưng trong thâm tâm Kỳ Dục Minh thì Phong Đình Thâm và Lâm Vu chắc c vẫn thường xuyên gặp mặt.
Do đó th nhóm hiếm hoi mới dịp tụ họp mà Phong Đình Thâm và Lâm Vu lại lập tức bàn chuyện riêng nên ta mới cố ý cất lời chọc ghẹo.
Nghe vậy thì ánh mắt Lâm Vu chợt tối trong tích tắc nhưng ngay lập tức cô ta đã mỉm cười nói thẳng: “Làm gì chuyện ngày nào cũng gặp chứ dạo này em và Đình Thâm cũng ít khi gặp nhau lắm.”
Cô ta nói vậy là bởi thừa biết những chuyện nói thật ra ngược lại sẽ chẳng ai tin.
Cho dù tin thì bọn họ cũng chỉ nghĩ rằng hai vì bận rộn c việc riêng nên mới kh gặp mặt chứ chẳng đời nào liên tưởng đến việc tình cảm của họ khả năng đang trục trặc.
Quả nhiên sau khi cô ta dứt lời thì Kỳ Dục Minh liền bật cười đáp: “Được được được vậy tớ kh làm phiền hai nữa nên các cứ tiếp tục nhé.”
nh sau đó bọn họ liền chuyển sang chủ đề khác.
Tối đến khi Dung Từ giải quyết xong c việc trở về nhà và vừa định tắm thì Hạ Trường Bách n tin tới báo rằng Đan Đan đã về thủ đô đồng thời con bé nhớ cô nên muốn gặp cô một lát.
Dung Từ đọc tin n nhẩm tính trưa mai bản thân thời gian rảnh rỗi nên liền nhận lời.
Ngày hôm sau cô đến ểm hẹn vô cùng đúng giờ.
Đan Đan thực sự thích Dung Từ nên dẫu suốt nửa năm qua hai ít khi liên lạc nhưng cô bé hoàn toàn kh hề cảm th xa lạ mà vừa th cô liền lon ton chạy ùa tới gọi lớn: “Dì Dung ơi!”
Đan Đan tr đã cao lên đôi chút nên Dung Từ liền cúi ôm chầm l cô bé đưa món quà đã chuẩn bị sẵn cho Đan Đan.
Sau đó Đan Đan bắt đầu thao thao bất tuyệt kể cho Dung Từ nghe vô vàn những chuyện thú vị trong thời gian gần đây còn Dung Từ thì ngồi bên cạnh chăm chú lắng nghe.
Hạ Trường Bách lặng lẽ đưa thực đơn cho hai .
Gọi món xong xuôi và đợi đến khi Đan Đan nói đến mức khát khô cả cổ đang định uống ngụm nước kể tiếp thì Hạ Trường Bách liền âm thầm nở nụ cười với Dung Từ.
Dung Từ cũng chỉ mỉm cười đáp lại đưa tay xoa nhẹ má Đan Đan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///phong-tong-phu-nhan-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-539--bon-ho-lai-o-cung-nhau.html.]
Bữa cơm này bọn họ ăn khá lâu nhưng ngặt nỗi Dung Từ vẫn còn việc bận nên sau khi dùng bữa xong thì cô đành chuẩn bị ra về.
Đan Đan vô cùng lưu luyến cô nên trước khi cô rời liền chạy tới ôm cô thật chặt nũng nịu: “Dì ơi đợi khi nào thời gian thì cháu sẽ lại về thăm dì và đến lúc đó chúng ta lại cùng nhau ăn cơm nhé.”
Dung Từ dịu dàng mỉm cười: “Được.”
Bọn họ đứng nói chuyện bên trong nhưng cửa phòng bao lúc này đã được mở toang và tình cờ nhóm Tôn Lị Dao lại vừa vặn ngang qua.
nhà họ Tôn đều biết mặt Đan Đan nên khi th Hạ Trường Bách cùng Dung Từ và cả Đan Đan đang ở cùng nhau thì ai n đều thoáng ngẩn . Đặc biệt là Đan Đan tr vẻ vô cùng thân thiết với Dung Từ...
Tuy nhiên bọn họ cũng chẳng mảy may suy nghĩ sâu xa.
Suy cho cùng thì Hạ Trường Bách và Phong Đình Thâm vốn là bạn bè nối khố lớn lên cùng nhau còn Dung Từ dẫu cũng là vợ của Phong Đình Thâm nên giữa Hạ Trường Bách và Dung Từ thì thể xảy ra chuyện gì được chứ?
Tôn Lị Dao th Hạ Trường Bách chợt nhớ lại thái độ chán ghét của ta dành cho khiến trong lòng cô ả vô cùng khó chịu nên nh đã quay bỏ .
Cho đến lúc về tới nhà thì tâm trạng của Tôn Lị Dao vẫn chẳng hề khá lên chút nào.
Lâm Vu th nhưng thực chất cũng chẳng buồn quan tâm mà chỉ tiện miệng hỏi một câu: “ chuyện gì xảy ra ?”
Bà cụ Tôn thuận miệng đáp lời: “Vừa nãy gặp Trường Bách.”
Nghe bà nhắc đến Hạ Trường Bách thì ánh mắt Lâm Vu cũng lạnh nhạt vài phần.
Bà cụ Tôn hoàn toàn kh chú ý tới nét mặt cô ta mà cứ thế nói tiếp:
“Dung Từ và đứa cháu gái ngoại của Trường Bách cũng ở đó. Ba bọn họ cùng nhau ăn cơm và dường như là hẹn riêng nên tr mối quan hệ vẻ vô cùng thân thiết.”
Động tác uống nước của Lâm Vu bất chợt khựng lại.
Bà cụ Tôn cũng chỉ bu một câu bâng quơ như vậy dứt lời liền cầm ều khiển lên xem tivi. Lâm Vu lặng lẽ rũ mi mắt xuống.
Cô ta thừa biết nhà phản ứng hờ hững thế này chẳng qua là vì họ chưa từng nghĩ mối quan hệ giữa Dung Từ và Hạ Trường Bách theo chiều hướng đó mà thôi. Nếu như họ mà biết...
Chưa có bình luận nào cho chương này.