Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 56: Người hẹn tôi là Phong Đình Thâm
Dung Từ đặt ện thoại xuống, xuống lầu, nói với bà cụ rằng Phong Đình Thâm đã hẹn ăn tối .
Đêm đó, Phong Đình Thâm kh về.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, biết Phong Đình Thâm tối qua kh về, bà cụ chút tức giận: “Cái thằng Đình Thâm này thật là c việc bận rộn đến m chẳng lẽ kh thời gian về nhà một lúc ?”
Dung Từ nghe vậy chỉ cười trừ, kh tiếp lời.
Phong Đình Thâm bận đến m thì thời gian về nhà chắc c vẫn .
Dù cũng cần nghỉ ngơi mà.
Nhớ lại giọng nói của Lâm Vu trong ện thoại tối qua.
Cô nghĩ sở dĩ kh về...
Chắc là nơi chốn tốt hơn để .
Dự án trọng ểm của Trường Mặc trong hai năm tới đã được chốt trong hai ngày nay.
Tuy nhiên, Úc Mặc Huân vẫn tổng hợp ý tưởng của họ gửi cho Nam Trí Tri, mong thầy cho chút ý kiến.
Nam Trí Tri bình thường bận, hành tung lại kh cố định, Dung Từ và Úc Mặc Huân đều nghĩ vài ngày, thậm chí nửa tháng sau thầy mới trả lời.
Kh ngờ ngay chiều hôm đó, đã gọi ện tới.
“Ý tưởng cũng được đ.”
Nhận được sự khẳng định của Nam Trí Tri, Dung Từ và Úc Mặc Huân càng thêm tự tin vào dự án họ xây dựng.
biết rằng yêu cầu của thầy họ cực kỳ cao.
Câu “cũng được đ” của đã là lời đ.á.n.h giá cao .
Nam Trí Tri nói tiếp: “Từ nội dung các chị gửi, thể th dù là nền tảng trước đây hay những bước phát triển mới của lĩnh vực AI m năm gần đây, cô đều kh bỏ lỡ cũng coi như kh tệ.”
Câu này rõ ràng là nói với Dung Từ.
Sống mũi Dung Từ cay cay, chưa kịp nói gì thì Nam Trí Tri lại lạnh lùng nói: “Nhưng cô vẫn quá lơ là con đường học vấn kh tiến ắt lùi, thực tế là cô vẫn đang thụt lùi đ.”
Dung Từ vội nói: “Em biết ạ, thưa thầy, em sẽ cố gắng bù đắp lại những nỗ lực đã bỏ lỡ trong những năm qua.”
Nam Trí Tri dạy học luôn chỉ ểm đến nơi đến chốn thôi.
Nói đến đây, cũng dừng lại.
Th Nam Trí Tri hôm nay vẻ rảnh rỗi, Dung Từ kh kìm được hỏi: “Thầy ơi, tối nay thầy rảnh kh ạ? Em muốn mời thầy ăn bữa cơm.”
Đừng nói Dung Từ, ngay cả Úc Mặc Huân cũng lâu lắm chưa được ăn cơm cùng Nam Trí Tri.
Nghe Dung Từ nói vậy, Úc Mặc Huân vội gật đầu lia lịa: “Đúng đ ạ thầy ơi, thầy rảnh kh ạ?”
Nam Trí Tri lạnh nhạt đáp: “ hẹn , kh rảnh.”
“Hả?” Úc Mặc Huân thất vọng tràn trề.
Dung Từ cũng vậy.
Cô đang định hỏi khi nào thầy rảnh để hẹn dịp khác.
Nhưng chưa kịp mở miệng thì nghe Nam Trí Tri nói tiếp: “ hẹn là Phong Đình Thâm.”
Dung Từ sững .
Úc Mặc Huân cũng khựng lại, liếc Dung Từ thì thầm hỏi: “Vậy thầy ơi... tại Phong tổng lại tìm thầy ạ? Thầy thể nói cho bọn em biết kh?”
“ ta bảo muốn giới thiệu một cho làm quen.”
Nói xong, Nam Trí Tri cũng kh nói thêm gì nữa, cúp máy.
Úc Mặc Huân Dung Từ, nói: “ mà chồng em muốn giới thiệu cho thầy, chẳng lẽ là Lâm Vu?”
Lần trước tiếp xúc với nhà họ Lâm, mới biết nhà họ Lâm cũng c ty c nghệ riêng.
Lý do Lâm Vu muốn vào làm ở c ty trước đó chính là vì ngôn ngữ lập trình CUAP.
Mà bên ngoài đều cho rằng CUAP là do thầy dẫn dắt nghiên cứu ra.
Giờ Lâm Vu kh vào được c ty , quả thực khả năng sẽ tìm đến thầy để nghiên cứu CUAP.
Thậm chí, thể Lâm Vu cũng muốn trở thành học trò của thầy .
Nghĩ đến đây, Úc Mặc Huân buột miệng c.h.ử.i thề: “Mẹ kiếp!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///phong-tong-phu-nhan-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-56-nguoi-hen-toi-la-phong-dinh-tham.html.]
Dung Từ cũng nghĩ đến ều này.
Hơn nữa, cô cảm th đây thể là sự bù đắp của Phong Đình Thâm dành cho Lâm Vu vì chuyện kh cho gia đình mợ cô ta chuyển đến đối diện nhà cô.
Dù với tình cảm dành cho Lâm Vu, làm nỡ để Lâm Vu chịu thiệt thòi vì giúp cô chứ?
Úc Mặc Huân: “Nếu cô ta thực sự giấu nghề, vậy chẳng ...”
Tuy họ là học trò của Nam Trí Tri, thầy bình thường cũng lạnh lùng với họ nhưng quan hệ thầy trò thực ra tốt.
Bởi vì Nam Trí Tri tuy nghiêm khắc nhưng thực chất là khẩu xà tâm phật.
Nhưng cũng là nguyên tắc.
Nếu năng lực và thiên phú của Lâm Vu thực sự đủ, sẽ kh vì ân oán giữa Dung Từ và Lâm Vu mà kh nhận cô ta.
Cho nên...
Dung Từ nh chóng bình tĩnh lại, nói: “Chúng ta cứ lo việc của trước .”
Điều cô thể làm chỉ là làm tốt việc của .
Tối hôm đó, cô về nhà muộn một chút, bà cụ đã ngủ .
Tuy nhiên, khi cô về đến nhà, Phong Đình Thâm vẫn chưa về.
thể là sẽ kh về nữa.
Nhưng khi cô tắm xong từ phòng tắm bước ra thì th Phong Đình Thâm.
Vậy mà lại về.
Th , bước chân cô khựng lại, khẽ gật đầu chào.
Còn chuyện tại hôm nay hẹn Nam Trí Tri, cô kh hỏi l một lời.
Phong Đình Thâm cũng kh nói gì, liếc cô một cái vào phòng tắm.
Sáng hôm sau, cô dậy khá muộn.
Xuống lầu, cô nghe th bà cụ đang nói mát mẻ với Phong Đình Thâm: “Tối qua bà ngủ lúc hơn mười giờ mà cháu vẫn chưa về, bà còn tưởng cháu lại kh nỡ về nhà nữa chứ!”
Phong Đình Thâm ngồi đối diện bà cụ, thong thả uống nước, kh đáp lời.
Bà cụ gõ gõ mặt bàn, giả vờ giận dữ: “Nói gì chứ! Đừng giả câm với bà!”
Phong Đình Thâm đặt cốc nước xuống, th Dung Từ xuống lầu, liếc cô một cái bình thản quay lại nói với bà cụ: “Chẳng bà bắt cháu về nhà, bảo sáng nay đưa bà chơi ?”
“Hừ, bà còn tưởng cháu lại coi lời bà như gió thoảng bên tai nữa chứ!”
“Cháu kh dám.”
Miệng thì nói vậy nhưng vẻ mặt vẫn dửng dưng, chẳng chút nào gọi là kh dám cả.
Bà cụ tức muốn c.h.ế.t, dứt khoát kh thèm để ý đến nữa, vẫy tay gọi Dung Từ lại ngồi.
Dung Từ ngồi xuống, hỏi: “Bà nội, lát nữa mọi định đâu chơi ạ?”
“Kh 'mọi ' mà là chúng ta!” Bà cụ cười nói: “Chúng ta cùng . Tiểu Từ, cháu muốn đâu chơi? Bà nghe theo cháu.”
Đôi khi Dung Từ cũng cảm th là một khá nhàm chán.
Cô thực sự kh nghĩ ra địa ểm vui chơi giải trí nào mà ai cũng thích.
Cô nói: “Cháu cũng được ạ, tùy bà quyết định.”
Bà cụ thực ra đã ý định , nghe Dung Từ nói vậy liền hỏi:
“Vậy tắm suối nước nóng nhé? Lần trước bảo mà kh được lại còn bị ta chọc tức đến phát ốm, lần này kiểu gì bà cũng bắt ai đó bù đắp cho bà.”
“Ai đó” này đương nhiên ám chỉ Phong Đình Thâm.
Phong Đình Thâm nghe vậy vẫn bình thản uống trà, trên mặt kh hề chút ngại ngùng hay xấu hổ nào khi bà cụ nhắc lại chuyện cũ.
Cứ như thể chuyện đó đối với chẳng đáng nhắc tới.
cũng chưa bao giờ để tâm đến chuyện đó.
Nghĩ đến đây, Dung Từ thu hồi tầm mắt.
Cô mới tắm suối nước nóng cách đây kh lâu.
Hiện tại cô kh hứng thú lắm với việc này.
Nhưng bà cụ đã nói vậy , cô đành chiều theo bà: “Vâng ạ.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.