Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu Rồi
Chương 9: Cô ấy không có nhà
Trình Nguyên sa sầm mặt mày, cho rằng Dung Từ cậy thế làm càn, đòi hỏi đặc quyền:
“Thư ký Dung, xin cô hãy chỉnh đốn lại thái độ làm việc của , cô tưởng đây là nhà cô chắc?!”
Dung Từ xách túi lên, thái độ vẫn kiên quyết như cũ: “Nếu gì kh hài lòng thì thể sa thải ngay bây giờ.”
“Cô...”
Trước đó ta theo Phong Đình Thâm sang nước A nhưng chuyện Dung Từ đã nộp đơn xin nghỉ việc thì ta cũng biết.
Tuy ta được Phong Đình Thâm tin tưởng nhưng c ty kh là nơi ta muốn làm gì thì làm, ta kh quyền lực lớn đến mức bảo Dung Từ cút là Dung Từ cút.
Huống hồ Dung Từ được lòng bà cụ Phong, nếu cô chạy sang bên đó mách lẻo, dù ta chắc c Phong Đình Thâm sẽ bảo vệ nhưng ta cũng chẳng được lợi lộc gì.
Dung Từ mặc kệ ta, lướt qua ta bỏ .
Trình Nguyên tức đến x mặt, hậm hực rời khỏi bộ phận thư ký.
Khương Triết th sắc mặt ta kh tốt bèn hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Trình Nguyên kể lại sự việc cho ta nghe.
Khương Triết vô cùng ngạc nhiên. Bình thường ta tiếp xúc với Dung Từ nhiều hơn. ta cũng hiểu phần nào tính cách của cô.
Khương Triết kh kìm được nói: “Chuyện này kh giống phong cách của Dung Từ chút nào, hiểu lầm gì kh?”
“Chẳng hiểu lầm gì cả, sự việc rành rành ra đó, theo th Dung Từ cậy thân phận để đòi đặc quyền thôi, đâu tốt đẹp như hay nói?”
Khương Triết ngập ngừng: “ lẽ vì sắp nghỉ việc nên bắt đầu bu thả chăng?”
Nhưng dạo gần đây Dung Từ làm việc vẫn tích cực mà, khác gì trước đây đâu.
Lúc này, Phong Đình Thâm từ đằng xa tới: “ chuyện gì thế?”
“Là chuyện thư ký Dung, cô chưa làm xong việc đã bỏ về .”
“Nếu th kh hài lòng thì cứ làm thủ tục sa thải cô là được.”
thể th Phong Đình Thâm hoàn toàn kh quan tâm đến chuyện này.
Khương Triết và Trình Nguyên nghe vậy đều sững sờ.
Kh họ th Phong Đình Thâm quá lạnh lùng với chuyện của Dung Từ.
Mà là nghe ý tứ của Phong Đình Thâm, dường như hoàn toàn kh biết Dung Từ đã nộp đơn xin nghỉ việc?
Nhưng Dung Từ nghỉ việc chẳng là ý của ?
Chẳng lẽ bọn họ nhầm lẫn gì đó?
Họ đang định lên tiếng thì ện thoại của Phong Đình Thâm reo lên.
Là cuộc gọi của Lâm Vu.
Phong Đình Thâm kh họ nữa, vừa lướt qua họ về phía thang máy vừa nghe ện thoại: “ tan làm đây, lát nữa sẽ đến...”
Khương Triết và Trình Nguyên đưa mắt nhau.
Khương Triết hỏi: “ khi nào Phong tổng quên kh?”
“Cũng khả năng đó.”
Dù thì Phong Đình Thâm trước giờ chưa bao giờ để tâm đến chuyện của Dung Từ.
Ở một diễn biến khác.
Phong Cảnh Tâm thân thiết với bà cụ Dung.
Trước đây chỉ cần Phong Cảnh Tâm ở nhà, mỗi lần Dung Từ về nhà họ Dung thì hầu như đều dẫn con gái theo cùng.
Nhưng hiện tại, tuy Phong Cảnh Tâm đã về nước nhưng suốt m ngày nay con bé chưa từng gọi cho cô một cuộc nào, ngược lại ngày nào cũng gọi cho Lâm Vu, m ngày kh gặp Lâm Vu là nhớ nhung kh chịu nổi.
Đã vậy thì cô cũng kh cần ép buộc làm gì.
Hơn nữa, giờ quan hệ giữa Phong Cảnh Tâm và Lâm Vu thân thiết như thế, nếu để bà ngoại biết được, kh biết bà sẽ tức giận đến mức nào.
Vì vậy lần này về nhà họ Dung, dù Phong Cảnh Tâm đã về nước, cô cũng kh qua chỗ Phong Đình Thâm đón con bé mà một trở về.
Đường hơi tắc nên khi Dung Từ về đến nhà họ Dung thì đã hơn sáu giờ chiều.
Bà cụ Dung th cô, nụ cười hơi khựng lại, xót xa vuốt ve khuôn mặt cô: “Gầy .”
Hàng mi Dung Từ khẽ run, cô nói: “Dạo này c việc bận rộn quá ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///phong-tong-phu-nhan-muon-ly-hon-tu-lau-roi/chuong-9-co-ay-khong-co-nha.html.]
Bà cụ thở dài: “Bận đến m cũng ăn uống đàng hoàng chứ.”
“Con biết bà ngoại, con sẽ chú ý mà.”
Dung Từ ngồi xuống bên cạnh bà cụ, tựa đầu vào vai bà, tìm kiếm chút hơi ấm từ bà thân yêu.
Bà cụ th thịt dê hầm đã được thì lập tức sai múc cho cô một bát c để làm ấm trước.
Nghe những lời quan tâm của bà, nhớ lại những chuyện xảy ra gần đây, hốc mắt Dung Từ ầng ậc nước.
Sợ bà biết sẽ lo lắng, cô vội kìm nén cảm xúc, hỏi: “ mợ du lịch vẫn chưa về ạ?”
“Chưa, ham chơi quá, bảo là muộn một tuần nữa mới về cơ.”
“Thế còn ạ? Tối nay còn tiếp khách kh?”
“ con nghe tin con về liền hủy lịch tiếp khách , bảo sẽ về ăn cơm tối với hai bà cháu , chắc lát nữa là về tới nơi thôi.”
“Dạ.”
Họ vừa dứt lời thì Dung Trường Thịnh cũng về đến nơi.
th Dung Từ, cười nói: “Tiểu Từ về đ à?”
Lời vừa dứt, lại nhíu mày hỏi: “ gầy thế này? chịu khó ăn uống kh đ?”
Dung Từ cười cười đáp: “Dạo trước con bận quá... lát nữa con nhất định sẽ ăn thật nhiều.”
Dung Trường Thịnh “ây dà” một tiếng, đến lúc làm dọn cơm tối lên, liên tục gắp thịt cho cô.
Dung Trường Thịnh bảo cô gầy nhưng thực ra Dung Từ cũng nhận th tiều tụy nhiều.
Tuy cô kh làm việc ở Dung Thị nhưng cũng biết Dung Thị hiện tại đang gặp khó khăn, Dung Trường Thịnh ngày nào cũng đầu tắt mặt tối vì c việc c ty nhưng tạm thời vẫn chưa vực dậy được tình hình.
M năm qua, vài dự án chỉ cần Phong Đình Thâm đưa tay ra giúp đỡ thì Dung Thị sẽ kh rơi vào hoàn cảnh như bây giờ. Nhưng ngoại trừ hai lần bà cụ Phong ra lệnh ép buộc, Phong Đình Thâm chưa từng giúp đỡ cô.
Cô nghĩ, nếu kh bà cụ Phong, với những hiểu lầm của Phong Đình Thâm về cô, chẳng những kh giúp mà còn quay lại vùi dập Dung Thị thêm nữa là đằng khác.
Nghĩ đến đây, Dung Từ cười khổ, miếng thịt dê thơm ngon trong miệng bỗng chốc trở nên vô vị.
Biết cô khó xử nên dù cần kíp đến đâu, Dung Trường Thịnh cũng chưa bao giờ mở lời bảo cô tìm Phong Đình Thâm giúp đỡ.
Sau bữa cơm, nhân lúc bà cụ đang thiu thiu ngủ, Dung Từ đưa cho Dung Trường Thịnh một tấm thẻ, trong đó bảy mươi triệu.
“Tiểu Từ, kh cần...”
“Con giữ cũng chẳng dùng vào việc gì.” Dung Từ nhét tấm thẻ vào tay : “Việc khác con cũng kh giúp được gì, chỉ thể làm được thế này thôi.”
Đúng là từ nhỏ cô đã học giỏi, bảo cô nghiên cứu phát triển thì được chứ cô dường như kh hợp với việc kinh do.
May mà m năm trước cô đăng ký được vài bằng sáng chế về trí tuệ nhân tạo, c ty c nghệ cô cùng Úc Mặc Huân sáng lập năm xưa cũng chia cổ tức hàng năm. Cộng dồn các khoản lại, một năm cô dù chỉ nằm chơi cũng kiếm được vài chục triệu tệ.
Dung Trường Thịnh xấu hổ: “Con đã đưa tiền cho nhiều lần nhưng c ty thì...”
Vẫn cứ dặt dẹo mãi…
“Là do bất tài.”
“C ty chuyển đổi mô hình kinh do đầu tư nhiều là chuyện bình thường mà, đừng tự tạo áp lực cho quá.”
Nói đến đây, cô nhớ lại lời Úc Mặc Huân nói với hôm gặp mặt:
‘Hiện tại lĩnh vực AI phát triển cực nh, với năng lực phát triển của em năm xưa cộng với khả năng vận hành của , nếu năm đó em kh chạy l chồng thì giờ c ty chúng ta ước tính đã trị giá vài trăm tỷ , sau này trở thành do nghiệp đầu ngành trong nước cũng kh thành vấn đề. May mà kh gian phát triển của AI hiện tại vô cùng rộng lớn, chúng ta vẫn còn cơ hội, hy vọng em thể sớm quay lại.’
Nếu cô thực sự thể l lại phong độ năm xưa, đợi khi quay lại c ty, đưa c ty phát triển tốt hơn, đến lúc đó cô thể hỗ trợ vốn cho nhiều hơn nữa.
Khi Phong Đình Thâm về đến nhà thì đã hơn mười giờ tối.
Phong Cảnh Tâm dụi mắt: “Ba về ạ?”
“Ừ.” nhạt giọng đáp: “Buồn ngủ thì ngủ .”
“Dạ, con biết ạ, chúc ba ngủ ngon.”
Phong Cảnh Tâm lên lầu ngủ, Phong Đình Thâm nhận l ly nước quản gia rót, uống xong cũng lên lầu.
Phòng ngủ vẫn tối om.
Dường như kh .
Phong Đình Thâm khựng lại, bật đèn lên.
Quả nhiên kh ai.
Chưa có bình luận nào cho chương này.