Phụ Hoàng Vong Quốc Lén Đọc Tiếng Lòng Của Ta, Sau Đó Vực Dậy
Chương 138: Thủ phụ người đã học được gì từ trò chơi chưa?
"Từ xưa đến nay, chưa từng nghe nói Hoàng đế nào, lại lôi Nội các, Lục bộ chơi thứ đồ trẻ con như thế này!"
"Đúng vậy... Hoàng thượng... đang làm gì vậy?"
Lục bộ Thượng thư nhận được truyền gọi, nhất thời đều nghi ngờ thái giám truyền thánh chỉ đã đọc sai.
"Xin Hoàng thượng lập tức rút lại thánh chỉ."
Trong Ngự thư phòng, Phú Sát Các lão đều nhịn kh được mà đen mặt.
"Giờ phút này Lục bộ Thượng thư đều đang tại chức!"
Râu của y đều tức đến dựng ngược, trực tiếp tiến đến chỗ Tiêu Vân Châu sau bàn.
Thứ phụ Thẩm Miễn ra sức kéo Phú Sát Các lão lại, dùng ánh mắt ra hiệu bên cạnh Hoàng đế, còn Tang Đạt Khả hãn của thảo nguyên.
Dù muốn dạy dỗ Hoàng đế, cũng kh thể trước mặt nước láng giềng chứ.
Gia phong bất khả ngoại truyền.
Ánh mắt Thẩm Miễn đã đưa đến mức giật giật, Phú Sát Thủ phụ sắc mặt khó coi hít thở sâu.
"Khụ," Tang Đạt ngượng ngùng đứng dậy, "Cái đó, bổn vương xin về phiên quán trước."
Y vừa bội phục vừa đồng tình Tiêu Vân Châu một cái.
Trước khi , Tang Đạt còn nghĩa khí mà nói nhỏ với Tiêu Vân Châu, "Đại ca, đệ đệ khuyên , đừng đối đầu với các đại thần. muốn chơi, các đại thần chắc c kh đồng ý, cứ trốn chơi lén là được ."
Tang Đạt cũng là kinh nghiệm, vỗ vỗ Tiêu Vân Châu, " kh nghe theo họ, họ liền thích giảng đạo lý, giảng đến mức đau đầu."
Tang Đạt hiển nhiên đã nắm bắt được tinh túy của việc quân vương lơ là c việc.
Tang Đạt cũng rõ ràng, quân vương và đại thần vĩnh viễn kh thể chơi cùng nhau.
Chơi nhiều quá, đối phương sẽ gán cho cái d hôn quân bạo chúa, động một chút là dùng từ quan, cáo bệnh thoái ẩn để uy hiếp, ai mà chịu nổi?
Nhưng quân vương cũng cần nghỉ ngơi chứ!
"Ngày mai ta sẽ lại đến thăm các Hoàng tử của Đại ca." Tang Đạt đưa cho Tiêu Vân Châu một ánh mắt ' đừng cố chấp' của từng trải, liền nh chóng chuồn .
Sau khi Tang Đạt , Ngụy Chính Phú Sát Các lão, Thẩm Miễn Thứ phụ với vẻ mặt muốn mắng Hoàng đế, liền nh chóng động tay, thu dọn bộ 'Đại Địa chủ' trên bàn.
Nhưng vừa động, liền bị Tiêu Vân Châu quát, "Đừng động, cứ để đó. Đừng làm loạn nữa, Phú Sát Các lão, Thẩm đại nhân, đều ngồi xuống, đợi Tưởng Lệ đến khai một ván."
Ai làm loạn?
Ai làm loạn?
Phú Sát Các lão, Thẩm Miễn Thứ phụ đều cạn lời.
Vị Hoàng đế này một ngày kh tr coi, liền thay đổi.
Phú Sát Các lão tay ôm ngực, đều thở kh ra hơi.
Khi còn là Thái tử, Tiêu Vân Châu cũng lúc ham chơi, nhưng lúc đó chưa đến mức hoang đường như vậy, nhiều nhất là bị các đệ khác dẫn chơi.
Từ trước đến nay chưa từng như hôm nay – lại còn lôi kéo cả thầy giáo, đại thần cùng chơi!
"Hôn quân trong sử sách, cũng nhiều nhất là chơi đùa với thái giám hoạn quan, phi tử bên cạnh!"
"Hoàng thượng thì hay , đã kh thỏa mãn với việc chơi cùng hoạn quan, còn muốn kéo lão phu xuống nước, kéo cả Lục bộ cùng vui chơi?"
Một câu nói của Phú Sát Các lão, liền khiến biểu cảm của Ngụy Chính thay đổi.
Ngụy Chính cảm th vô cùng oan ức.
Trời đất chứng giám, ta chưa từng khuyên Hoàng đế chơi bời!
Là Hoàng thượng kéo ta chơi!
Phú Sát Các lão lại trừng mắt Ngụy Chính một cái, "Hoàng đế, mỗi lời nói việc làm của , đều sẽ được ghi vào Khởi Cư Chú. Chuyện hôm nay, sẽ khiến tử tôn Cảnh Quốc, văn nhân đời sau đọc được Khởi Cư Chú nghĩ về Hoàng thượng như thế nào?"
Tiêu Vân Châu bị mắng cho ướt cả mặt, bực bội lùi lại.
【Ôi chao, thực ra kh nghiêm trọng đến mức đó đâu nhỉ?】
Tiêu Sở Sở trong lòng Lão phụ thân, đều thay y toát mồ hôi.
【Ta chỉ muốn nói, các do nghiệp hiện đại, Tổng giám đốc đều hòa nhập với nhân viên cấp dưới đó.】
【Thỉnh thoảng đều sẽ tổ chức các hoạt động giải trí toàn thể nhân viên cùng tham gia, ví dụ như tiệc tất niên, team building, để nhân viên và quản lý cũng cơ hội tiếp xúc, vừa thư giãn, vừa tăng cường tính gắn kết của đội ngũ.】
Mắt Tiêu Vân Châu sáng rực.
Hóa ra tiên giới chính là như vậy!
[Trong do nghiệp, nhân viên chẳng cần căng thẳng thần kinh như vậy. Thi thoảng dành một ngày làm việc để tổ chức tiệc tất niên hay du lịch cũng bình thường.]
Tiêu Sở Sở thầm than, [Chẳng lẽ c ty tổ chức đoàn đội, còn chiếm dụng ngày nghỉ của nhân viên ?]
Đúng thế đúng thế.
Tiêu Vân Châu chợt cảm th đề nghị hôm nay của chính là hoạt động đoàn đội của tiên giới... mà.
[C ty ta trước đây còn tổ chức thi đấu đánh bài nữa đ~ Hì hì.]
Tiêu Sở Sở vui vẻ hồi tưởng.
“Hoàng thượng, vẫn chưa chịu thu hồi thành mệnh ?” Phú Sát Các lão nâng cao giọng.
Phú Sát Các lão xưa nay đều hiểu rõ vị học trò này của , chỉ cần lớn tiếng, chiếm lý, vị học trò này vẫn sẽ nghe lời.
Ví như lần nghịch ngợm này, Hoàng đế nhất định sẽ nghe theo.
Nhưng sự tự tin của Phú Sát Các lão, nh đã bị dập tắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phu-hoang-vong-quoc-len-doc-tieng-long-cua-ta-sau-do-vuc-day/chuong-138-thu-phu-nguoi-da-hoc-duoc-gi-tu-tro-choi-chua.html.]
Tiêu Vân Châu quét sạch sự phiền não và sa sút, cười một tiếng như thần trợ, “Lao dật kết hợp, Các lão kh cần nói nữa.”
“???”
“Nói thêm nữa chính là kháng chỉ.”
“...!”
Phú Sát Các lão còn muốn nói thêm, Tiêu Vân Châu phất tay, “ lời gì, ít nhất chơi một ván nói. Bằng kh trẫm nổi giận, ngày mai sẽ kh thượng triều nữa.”
‘!!’
Học thói xấu .
Hoàng đế học thói xấu .
Phú Sát Các lão, bị chọc tức đến mức hoa mắt chóng mặt, cảm th đây chắc c là do Tang Đạt thảo nguyên dạy hư!
Ông bị Thẩm Miễn bất đắc dĩ, kéo xuống ngồi với vẻ mặt đen sầm.
“Vậy thì chỉ chơi một ván thôi, Hoàng thượng, sau một ván, chúng ta nghị sự.” Thẩm Miễn khuyên nhủ.
“Chắc c , trẫm há là kẻ mê ư?”
“...”
Chẳng m chốc, Lục Bộ Thượng thư đều đã đến.
Trước khi vào Ngự Thư Phòng, họ đã gạt bỏ mọi sự kinh ngạc trên đường, lúc này dù vừa bước vào, th các Các lão đều đang chơi cùng Hoàng đế, cũng kh l làm lạ.
“Đến ? Tưởng Lệ, ngươi lại đây, ngồi bàn trẫm.” Tiêu Vân Châu ngẩng mắt, liền gọi Hộ Bộ Tưởng Thượng thư lại.
“Những khác, các kh mở một bàn khác, Ngụy Chính ngươi dạy họ.”
“...”
“Yên tâm, trẫm chỉ chơi với các kh một ván thôi.”
Nhưng đêm đó, đèn Ngự Thư Phòng kh hề tắt.
Ngày thứ hai, tại Càn Tây Ngũ Sở nơi các hoàng tử chủng đậu nghỉ ngơi.
nh, tiếng gào của Lục hoàng tử truyền đến.
“Cái gì, Phụ hoàng nói chỉ là tịch thu thôi mà?! Chứ tr giành chơi với chúng ta đâu?”
“ chơi thâu đêm? Phụ hoàng kh ngủ cả một đêm? Kh chỉ tự chơi, mà còn kéo cả Thủ phụ chơi thâu đêm? Ngũ ca, Đại ca, Phụ hoàng kh chứ?”
“ sẽ kh bị Hoàng tổ mẫu đánh đ chứ... ưm ưm ưm.”
Thành Càn và Đại hoàng tử kịp thời bịt miệng , ngượng nghịu nhau.
Ôi, đứa Lục đệ bu lời cuồng ngôn như vậy thì làm đây?
Phụ hoàng chơi bời lêu lổng như vậy... thì làm đây.
Đại hoàng tử và đệ đệ Thành Càn, lần đầu tiên cảm nhận được sự ăn ý ngầm giữa hai .
Ngày thứ hai, Thái hậu Từ Ninh Cung nghe Lệ Phi cáo trạng đều kinh ngạc.
“Cái gì?”
“Hoàng đế cùng Thủ phụ bọn họ, chơi xúc xắc cả đêm?”
“Lệ Phi ngươi nghe nhầm kh? Hoàng đế hẳn là xem tấu chương, nghị sự cả đêm mới đúng chứ.”
Lệ Phi hừ một tiếng, cười lạnh Liễu Tần, Mẫn Tần.
“Thần kh nói sai, Thái hậu nương nương. Vật chơi khiến Hoàng thượng cùng Nội các, Lục bộ mê này, chính là do Liễu Tần, Mẫn Tần làm ra ngày hôm qua.”
Thái hậu sững sờ, kh dám tin hai Liễu Đàn Nương và Mẫn Tần bị ểm d.
Hoàng hậu đều đứng dậy, nghiêm sắc quỳ xuống nói, “Mẫu hậu, thần muốn đến Ngự Thư Phòng khuyên can Hoàng thượng.”
“Đi, ai gia cùng ngươi !” Thái hậu nh nhẹn đứng dậy.
Mẫn Tần căng thẳng kéo Liễu Tần đứng sau nàng, “Đàn Nương, lát nữa cứ đổ hết lên ta, cứ nói là ta làm ra trò Đại tài chủ này.”
“Hoàng đế chơi bời lêu lổng, kh liên quan gì đến !”
Liễu Đàn Nương muốn nói lại thôi, cuối cùng nắm c.h.ặ.t t.a.y Mẫn Tần.
Chẳng liên quan gì đến các nàng cả!
Sự việc, kh như vậy...
Nhưng trên đường chưa kịp giải thích, Thái hậu, Hoàng hậu dẫn đoàn của các nàng, đã hùng hổ đến trước cửa Ngự Thư Phòng.
Thái hậu vừa định nghiêm mặt bước vào, thì nghe th bên trong truyền ra tiếng khản đặc vì thức đêm của Tiêu Vân Châu.
“Tưởng Lệ, ngươi vẫn chưa ngộ ra ? Trẫm đã từ trò Đại tài chủ này mà ngộ ra chuyện cho thương nhân, bách tính vay tiền.”
“Ngươi vẫn chưa ngộ ra!”
“Trẫm đã chơi với các kh cả một đêm!”
“Nội các, Lục bộ, trẫm đã ngộ ra đạo lý vận hành giữa tiền hành, thương nhân, và các mảnh đất này, các kh thì ?”
“Các kh chỉ biết chơi bời lêu lổng, nói đến chơi là biến sắc...”
“Cả đêm này, trẫm vừa chơi, vừa nghĩ ra bảy tám ều thay đổi chính lệnh, các kh thì ?”
“Còn muốn ngăn cản trẫm, kh cho trẫm chơi? Bây giờ, các kh nói xem, các kh đều ngộ ra ều gì .”
Bước chân của Thái hậu, Hoàng hậu, Lệ Phi khựng lại một cái, suýt nữa thì tự vấp ngã.
Chưa có bình luận nào cho chương này.