Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phụ Hoàng Vong Quốc Lén Đọc Tiếng Lòng Của Ta, Sau Đó Vực Dậy

Chương 224: Nguyên Vương Sắp Bị Sở Sở Đùa Hỏng Rồi

Chương trước Chương sau

Nguyên Vương cảm th bản thân đã phát ên .

Liên tục hai ngày, chỉ cần ngủ , đều thể th Cảnh quốc mỹ nhân từng khiến kinh ngạc như gặp tiên nhân, từ trong gương đồng bò ra!

Trong tẩm cung của , bất cứ nơi nào cũng kh được phép đặt gương đồng, cũng kh được phép ai đầu tóc bù xù!

Nguyên Vương bây giờ sợ ngủ .

“Tuyên Thái y! Để Thái y đến khám bệnh cho cô!” Nguyên Vương kh chịu nổi sự tra tấn này, cảm th nhất định là do liên tục mệt mỏi ban đêm gây ra.

Nhưng cho dù là ngày thứ hai, Nguyên Vương đã uống c an thần do Thái y kê, vẫn kh tác dụng.

Sự đáng sợ âm lãnh trong mộng cảnh, mỗi lần đều nghiêm trọng hơn lần trước.

Hơn nữa nữ nhân bò ra từ trong gương kia, mỗi lần đều gần hơn. Dường như chỉ cần mơ thêm vài lần, nàng ta sẽ chạm vào !

Nguyên Vương chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, đã hai mắt sưng húp, đầy tơ m.á.u đỏ, xung qu hốc mắt đều x xao một mảng.

tinh thần uể oải, tính tình liền càng thêm tệ hại, nói: “Phía Cảnh quốc tin tức gì chưa! Hai ngày , vẫn chưa tin tức truyền về ?”

Nguyên Vương đạp đổ án thư, tâm tình cực kỳ tệ, trong lòng lại càng nơm nớp kh yên.

Hai giấc mơ gần đây, nữ tử đáng sợ mặt mày kh rõ ràng trong mộng đã hoàn toàn bò ra khỏi gương, bắt đầu cất tiếng nói.

‘Kẻ gây ác, trăm quỷ quấn thân…’

‘Gây họa thiên hạ, cuối cùng ắt gặp thiên khiển…’

Nguyên Vương sợ hãi hồn vía lên mây trong mộng, sáng nay thức dậy kh chỉ kh dám gặp Hoàng hậu, ngay cả các cung nữ bên cạnh cũng kh muốn mặt!

Chỉ cần là nữ tử, liền khiến nhớ tới cảnh tượng trong mộng.

, hai ngày nay lại liên tục mơ th giấc mơ đáng sợ này, hơn nữa mỗi lần lại dài hơn lần trước.

Mỗi lần đều như một cuốn thoại bản, còn thể nối tiếp với lần trước.

Nguyên Vương trong lòng kinh sợ, nhưng lại kh thể nói cùng ai.

“Cảnh Quốc, chắc c là Cảnh Quốc kẻ thi triển yêu pháp hãm hại cô!”

“Từ xưa đạo phạt vô đạo, kẻ vô năng nhường kẻ hữu năng! Thiên mệnh thuộc về cô, cô diệt Cảnh là thuận theo ý trời, căn bản kh ác hành gì! Cô ắt đại tg!”

Nguyên Vương trong ện giận dữ gào thét, “Cô kh sợ dã quỷ, cô quốc vận phù hộ!”

Các thị tòng quan viên bên ngoài ện đều nhau, trong lòng bất an.

Nguyên Vương càng ngày càng kh ổn, ngày nào cũng la hét, kh biết đã trúng tà ma gì, nhưng bọn họ kh dám hỏi cũng kh dám bàn luận.

Đến ngày thứ ba, Nguyên Vương thậm chí còn đặt kiếm gỗ đào, phù gi dưới gối, còn sai hai thái giám túc trực trong ện ngủ, nếu th sắc mặt đau đớn, liền lập tức gọi tỉnh dậy.

Nhưng nh lại rơi vào mộng cảnh…

【Điểm tinh thần của Nguyên Vương đã rớt xuống 53.】

【Rớt về 0 thì sẽ thế nào đây?】 Tiêu Sở Sở ở trong Hoàng trướng, nàng vẫn chưa theo Tiêu Vân Châu về kinh thành Cảnh Quốc, vẫn ở biên cảnh, đề phòng Nguyên quân tới.

Mỗi ngày nàng binh lính Cảnh Quốc vất vả phòng thủ, oán khí với Nguyên Vương nặng.

【Haizz, ểm tinh thần này đừng rớt nữa, ta thật sợ Nguyên Vương xong đời quá nh, còn chưa trải nghiệm hết gói quà ác mộng của ta.】

【Ừm, hôm nay cũng thêm hiệu ứng âm th kinh dị, hiệu ứng ánh sáng âm u cho .】

【Tiện thể thêm gói quà video Nguyên binh đại bại, thêm hiệu ứng bị quỷ đè…】

Tiêu Sở Sở dùng ểm tích lũy đổi một loạt hiệu ứng ác mộng, chuẩn bị cho Nguyên Vương, tên bạo quân tùy tiện gây chiến này, một bài học thật nặng!

Bất cứ kẻ nào gây ra chiến loạn, hại mất mạng, đều đáng bị trừng phạt.

Tiêu Sở Sở nghĩ , liền một chạm tổng hợp ác mộng, gửi tới cho Nguyên Vương.

Tiêu Vân Châu hai ngày nay chút kh dám ôm con gái nữa.

Ác mộng này, y nghe thôi đã th sợ.

Mỗi lần ôm con gái trước, Tiêu Vân Châu trong lòng đều niệm ‘A Di Đà Phật’, y một lòng hướng thiện, tích phúc, quỷ tà kh thể đến gần, mới dám lại gần Sở Sở.

Liễu Đàn Nương trong lòng thầm cười hành vi của Tiêu Vân Châu.

nàng cũng kh sợ, kẻ làm việc xấu mới chột dạ, quang minh chính trực thì vô sở bất úy.

“Sở Sở ngoan nhất , nương ôm.” Liễu Đàn Nương chút tò mò, chỉ mong cũng được vào trong mộng của Nguyên Vương xem sợ thành bộ dạng gì.

Nghĩ thôi cũng th hả dạ!

Nào ngờ, nàng vừa mới tò mò, liền nghe th tiếng phát sóng trực tiếp của con gái.

【Hahaha, Nguyên Vương ngủ , ta xem thử nào.】

【Cười c.h.ế.t mất, còn bảo hai thái giám c chừng, chuẩn bị gọi dậy bất cứ lúc nào, nhưng đang mơ mà. Đây là gói quà lớn của hệ thống đó, ta đã tốn ểm tích lũy đ, là ngươi muốn tỉnh là tỉnh được ?】

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phu-hoang-vong-quoc-len-doc-tieng-long-cua-ta-sau-do-vuc-day/chuong-224-nguyen-vuong-sap-bi-so-so-dua-hong-roi.html.]

【Hắc hắc, Nguyên Vương bây giờ vừa vào cái sân nhỏ của nhà n kia, th bóng dáng nữ tử, lại thêm gương đồng, liền bắt đầu mặt mày đau khổ .】

【Nguyên Vương kh được .】

Liễu Đàn Nương lập tức hứng thú dựng tai lên, Tiêu Vân Châu cũng âm thầm chắp tay sau lưng tới.

Bên kia, Nguyên Vương trên giường tẩm cung đã đau khổ nhíu mày.

Hai thái giám c gác nhau, còn đang do dự nên gọi Nguyên Vương dậy hay kh thì đã bị ‘quấn thân’ trong mộng !

Lần này, Nguyên Vương phát hiện trong gương đồng trong phòng, xuất hiện Nguyên binh mà phái tấn c Cảnh Quốc.

Hữu lộ tướng quân Lý Hạo, dẫn đầu đội ngũ mở đường, đã tới biên cảnh Cảnh Quốc.

Nguyên Vương tức thì mừng rỡ.

Quả nhiên, ý chí của đã cảm động trời x, xua tan nữ tử quỷ dị trong gương, ngược lại còn giúp mơ th ềm lành của Nguyên binh.

Nhưng Nguyên Vương vừa mới thả lỏng một lát, liền nghe th tiếng vó ngựa bất ngờ vang lên.

sau đó là tiếng hỏa s.ú.n.g “pà pà” như pháo hoa, liên tục vang vọng, tựa như sấm rền.

Nguyên Vương giật kinh hãi, quay sang liền th Hữu lộ tướng quân Lý Hạo ở hàng đầu Nguyên binh, ngã lăn ra đất trước tiên!

sau đó là hàng chục, hàng trăm Nguyên binh, n.g.ự.c nở đầy máu.

“Mau rút! phục kích!” Nguyên Vương kh kìm được hoảng hốt la lớn, hoàn toàn quên mất đây là mộng cảnh.

Chỉ cần nh chóng rút lui, giãn cách, chỉnh đốn lại, số lượng Nguyên quân đủ để đối phó với một đội kỵ binh nhỏ này.

Nghe tiếng vó ngựa cùng tiếng bước chân, Nguyên Vương dám khẳng định, quân Cảnh dùng hỏa s.ú.n.g kh đủ ngàn !

Sợ cái gì, Nguyên Quốc tới mười vạn kia mà.

Một cây hỏa súng, cũng chỉ năm sáu phát, nhiều lắm là mười phát mà thôi!

Nguyên binh một khi tản ra, Cảnh Quốc căn bản kh thể b.ắ.n trúng bao nhiêu !

Nhưng Nguyên Vương vừa mới nghĩ như vậy, liền phát hiện tiếng hỏa s.ú.n.g vang trời này, lại một đợt cao hơn một đợt, liên tục kh ngừng, thật sự như pháo hoa, vang mãi kh dứt!

Đã b.ắ.n bao nhiêu phát ?

Nguyên Vương trợn tròn mắt, nh sắc mặt tái nhợt, tiếng hỏa s.ú.n.g vang trời này dường như hàng vạn phát, hoàn toàn khác với những gì nghĩ trước đó, rằng b.ắ.n một lúc sẽ dừng.

Cảnh Quốc lại mạnh đến vậy ?

Kh, kh thể nào, đây là mơ!

Đúng, là mơ! Giấc mơ đều ngược lại.

Nguyên Vương chợt nhớ ra, tâm trạng thả lỏng, chỉ cần tỉnh lại là kh hết.

Chỉ cần tỉnh lại…

Nhưng sắc mặt Nguyên Vương cứng đờ, phát hiện ý thức tỉnh táo, nhưng làm cũng kh mở mắt ra được, kh tỉnh lại được!

Muốn cử động cơ thể, nhưng trên lại như bị núi nặng đè lên, nặng trĩu vô cùng, ngay cả một ngón tay cũng kh nhúc nhích được.

Nguyên Vương hít sâu, nghi hoặc cúi đầu, trong nháy mắt, liền th những Nguyên binh đổ m.á.u dưới tiếng hỏa s.ú.n.g vang trời của Cảnh Quốc vừa , từng từng một bò lên …!

“A!” Nguyên Vương rống lên một tiếng, trợn trắng mắt bừng tỉnh khỏi giấc mộng!

Hai thái giám c gác bên giường sợ hãi quỳ rạp xuống đất kh dám đứng dậy, “Hoàng thượng, nô tài vừa làm cũng kh gọi ngài dậy được! Nô tài đã cố sức la lớn !”

Nguyên Vương mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển, vội vàng xuống .

Th chỉ một chiếc chăn mỏng thêu rồng vàng, kh gì khác, Nguyên Vương mới thở phào nhẹ nhõm.

Kh , là mơ.

Chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Bây giờ kh gì cả, sạch sẽ.

Những Nguyên binh vừa bò lên , đều là mơ…

Nhưng Nguyên Vương vừa mới an tâm được một nửa, bên ngoài một binh sĩ áo giáp vàng, đã vội vã chạy tới hành lang!

“Báo!”

“Hoàng thượng, tám trăm dặm khẩn cấp!”

“Hỏa s.ú.n.g Cảnh quân uy lực mạnh mẽ, quân ta tại La Sơn Thành thương vong ba vạn, Hữu lộ tướng quân Lý Hạo trận vong! Đại quân rút lui!”

Cái, cái gì?

Đó kh là mơ !

Nguyên Vương trong nháy mắt như bị dội nước đá, trước mắt hiện lên cảnh tượng từng thân thể đổ m.á.u bò lên .

tay chân lạnh toát, tê dại, ngã lăn khỏi giường!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...