Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phụ Hôn

Chương 2:

Chương trước Chương sau

Chương 2

Quên chưa nói, năm 25 tuổi, từng mang thai con của Giang Ngạn.

Nhưng tai họa bất ngờ ập đến.

Trên đường khám thai, một chiếc xe tải lao thẳng vào.

Theo bản năng, vì tình yêu khắc cốt, lao lên c trước mặt Giang Ngạn.

gãy m xương sườn, còn thì nằm trong ICU, suýt kh qua khỏi.

mất con, cũng mất luôn tử cung, vĩnh viễn mất khả năng làm mẹ.

Ngày đó, mỗi khi sụp đổ, Giang Ngạn đều ôm l , nói:

chỉ cần em còn sống, con cái kh cần. Du Du à, chỉ cần em.”

Mà bây giờ…

về phía Giang Ngạn.

Hừ, thì ra lời thề thốt cuối cùng cũng chỉ là những âm th trống rỗng để nghe cho qua.

kh hề phủ nhận những lời vừa của mẹ , ánh mắt chỉ rơi xuống bụng Phương Tinh, mang theo cả mâu thuẫn lẫn d.a.o động.

Rõ ràng sắp được đứa con như mong muốn, vậy mà lại lộ ra vẻ mặt

Thực ra, mẹ Giang Ngạn đã từng nói với m năm trước:

“Tiểu Ngạn còn trẻ, bây giờ nó thể kh cần con cái, thể cùng con vui vẻ khắp nơi. Nhưng con dựa vào gì mà nghĩ rằng đến lúc nó ba mươi, bạn bè đồng trang lứa con cái ríu rít gọi ba gọi mẹ, nó sẽ kh khát khao ều đó?”

“Hơn nữa, sự nghiệp nó gầy dựng, chẳng lẽ nó lại cam lòng trao tay cho ngoài? Đến lúc đó, trong mắt nó còn con ?”

Khi kh tin, chỉ nói một câu chặn họng bà ta:

“Giang Ngạn yêu con.”

Khi ngây thơ, tưởng rằng tình yêu thể vượt qua tất cả.

Kết quả, mọi thứ đúng như bà ta dự đoán.

Năm nay Giang Ngạn vừa tròn ba mươi, thật sự đã con với khác, và trong mắt , cũng thật sự kh còn nữa.

Quả đúng là kh ai hiểu con bằng mẹ.

cười lạnh trong lòng.

Giang Ngạn, đã phụ .

Kiếp này, sẽ kh bao giờ chờ đợi nữa!

Trong bữa cơm, mẹ Giang Ngạn lại lên tiếng:

“Tiểu Ngạn, nếu còn kh tổ chức hôn lễ, thì Tinh Tinh chờ kh nổi đâu nhé!”

Bà ta cố tình liếc về phía bụng Phương Tinh:

“Đến lúc đó mặc váy cưới sẽ kh đẹp mắt gì đâu.”

Mặt Phương Tinh đỏ bừng.

Nhưng Giang Ngạn kh biết đang nghĩ gì, lại mở miệng đề nghị:

“Trước tiên làm lễ đính hôn, còn hôn lễ thì để sau.”

Kh khí vốn đã được đẩy đến cao trào, nhân vật chính lại kh chịu phối hợp, Phương Tinh dĩ nhiên kh vui.

Thế nhưng Giang Ngạn đã quyết, cả bữa cơm ăn mà tâm trí cứ để đâu đâu.

Thậm chí khi trở về thư phòng xem tài liệu, gương mặt cũng mơ hồ, đến mức cầm tài liệu còn cầm ngược mà chẳng hề hay biết.

đang căng thẳng ?

Nên mới đưa ra ý kiến chỉ làm lễ đính hôn trước?

thật kh ngờ, đàn từng quyết đoán g.i.ế.c chóc trên thương trường, lúc đối diện hôn lễ lại giống như một trai trẻ, hoang mang lúng túng.

Nghĩ kỹ lại, kết hôn, cũng chưa từng hôn lễ.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đúng lúc này, từ địa phủ truyền đến tin tức:

Đoàn trên cầu Nại Hà đã xếp đến số 500.

số thứ tự trong tay vẫn còn cách xa.

Biết đâu khi họ cử hành lễ đính hôn, vẫn còn kịp tham dự.

Nếu Giang Ngạn biết trong lễ đính hôn của , hồn phách vợ cũ đang ngồi dưới khán đài , trong lòng sẽ cảm th thế nào?

Chắc c… sẽ th buồn nôn lắm nhỉ.

bật cười, mang theo sự châm biếm ác ý.

Giang Ngạn giao toàn bộ việc chuẩn bị lễ đính hôn cho Phương Tinh.

“Thích gì thì cứ mua, đừng tiết kiệm cho .”

Phương Tinh sung sướng nhận l thẻ đen, hí hửng áp mặt hôn lên má .

Chiều hôm đó, cô ta gọi ện thúc Giang Ngạn thử lễ phục.

bóp chặt giữa hai hàng l mày, thoát khỏi đống tài liệu chất cao như núi, ngả lưng ra ghế, ngước trần nhà.

biết, đang phiền muộn.

Mỗi khi Giang Ngạn lúng túng, kh quyết định được, luôn biểu cảm như vậy.

Nhưng rốt cuộc phiền não ều gì? Bây giờ tiền quyền, chẳng m chốc sẽ một gia đình hoàn chỉnh như mơ ước… thực sự đoán kh ra đang phiền gì.

Cuối cùng, Giang Ngạn cũng đứng dậy, lái xe đến cửa hàng váy cưới.

Gần như vừa bước vào, Phương Tinh đã từ phòng thử đồ ra.

Dù trái tim đã c.h.ế.t lặng, nhưng khi chứng kiến cảnh tượng , vẫn kh kiềm được một thoáng sóng gợn.

Trên Phương Tinh, chính là bộ váy cưới Giang Ngạn từng đặc biệt nhờ nhà thiết kế nổi tiếng may riêng cho .

Từng tấc vải đều dựa theo số đo cơ thể .

Ngay cả bản vẽ, từng đường kim mũi chỉ, Giang Ngạn đều đích thân tham dự.

Khi , đôi mắt sáng rực, nắm c.h.ặ.t t.a.y :

“Du Du à, trước kia ều kiện kh cho phép, để em chịu ủy khuất. Chọn một ngày, chúng ta sẽ bù lại hôn lễ này.”

“Du Du à, thật sự muốn em khoác lên váy cưới.”

“Ngày cưới hôm đó, tất cả sản phẩm của Giang thị, đồng loạt giảm giá 20%!”

Còn bây giờ, hôn lễ lại sắp thuộc về một đàn bà khác.

Một nhân viên cửa hàng hoảng hốt chạy tới, rõ ràng vẫn chưa biết Phương Tinh là ai:

“Giám đốc Giang, chính cô ta ép buộc mặc, kh hề xin phép chúng , tự tiện…”

Giang Ngạn phẩy tay, ra hiệu khỏi cần nói nữa.

đàn chỉ lặng lẽ đứng đó, phụ nữ đối diện đang mỉm cười hạnh phúc.

Hai nhau, cảnh tượng cứ như thể một bộ phim thần tượng, đầy màu sắc định mệnh.

Giang Ngạn chậm rãi bước tới:

“Kh thử lễ phục thôi ? lại thành váy cưới ?”

Giọng hạ thấp, mềm mỏng.

Phương Tinh cong môi cười.

Nụ cười đó rõ ràng đã được luyện tập kỹ lưỡng, tiêu chuẩn hình lưỡi liềm, lúm đồng tiền sâu hút.

“Em chỉ tò mò, muốn biết làm cô dâu của thì sẽ thế nào.”

Ánh mắt Giang Ngạn dừng lại nơi đuôi mắt cô ta, hơi kích động, xoay cô đối diện gương.

th, kh biết từ bao giờ, ở khóe mắt Phương Tinh đã thêm một nốt ruồi son.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...