Phu Nhân Mang Thai Bỏ Trốn, Hoắc Tổng Cuống Rồi
Chương 205
Tìm Một
Lạc San thực sự cảm thấy một như thể gây bất kỳ trở ngại nào cho khác.
Bạn thể thích: Hà Tổng Tuyệt Tử? Kết Hôn Với Người Câm - Nguyễn Thanh Âm + Hạ Tứ - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
Bên đang phiền não, thấy phòng bên cạnh truyền đến một trận đùa.
“ chứ, tàn tật mà cũng thể đến nơi .”
“Mày đừng , mày thật sự đừng , ông lão vẫn chút bản lĩnh đấy, mặc dù một kẻ điếc, vẫn thể đàn, hơn nữa còn .”
“Mày xem Mạnh Nhan An tìm nhân tài .”
“Hôm nay sinh nhật cô , cô sắp xếp một ông lão như làm gì.”
“Cái mà mày còn , tự nhiên vì con câm Lạc San . Một điếc một câm, đây công khai chế giễu cô đấy.”
Tạ Viện Hinh chút nhịn , phắt dậy đến phòng bên cạnh.
Đây một phòng tập tạm thời.
Những lát nữa sẽ biểu diễn trong bữa tiệc Mạnh Nhan An đều đang chuẩn ở đây.
cửa vây quanh một đám phú nhị đại việc gì làm, chỉ trỏ những bên trong.
Cho dù trong bậc thầy âm nhạc, ngôi nổi tiếng.
Mặc dù tiền, phần lớn đều bối cảnh địa vị gì.
Ai dám đắc tội với đám phú nhị đại chứ.
thấy nhóm Lạc San tới, mấy nhạo hăng say nhất lập tức ngậm miệng .
Tính tình Khương Đình nóng nảy nhất, bước lên hung hăng trừng mắt ba .
“ cái gì, nữa mặt bọn , để tao cũng với.”
dám đắc tội với Khương gia, thì thẳng.
“Đường đường thiên kim đại tiểu thư Khương gia, trở thành một con ch.ó kẻ câm, chuyện truyền ngoài thật buồn .”
“Bọn tao mắng Lạc San, mày, mày gấp cái gì.”
“Mày!” Khương Đình đỏ bừng mặt, xắn tay áo lên định đ.á.n.h .
Lạc San vội vàng cản .
Cô dấu tay.
“ đều tức giận, cũng đừng tức giận. Bọn họ phần bọn họ, rớt miếng thịt nào.”
“ chừng đều do Mạnh Nhan An cố ý sắp xếp, chỉ chờ chúng tức giận gây chuyện đấy.”
Khương Đình lúc mới bình tĩnh , chỉ chút cam lòng.
“ chỉ cảm thấy dựa cái gì, những còn bằng , bọn họ dựa cái gì mà chế giễu .”
lập tức gấp gáp.
“Mày bọn tao bằng con câm , mày bệnh . Bọn tao ít nhất vẫn bình thường lành lặn, thể bằng một kẻ tàn tật như cô chứ.”
Tạ Viện Hinh ở bên cạnh lạnh.
“Lạc tiểu thư từ nhỏ con nuôi Tô gia, lớn lên mái nhà khác, quả thực cũng lành lặn, cổ họng thể phát âm thanh. chỉ đồ Dư đại sư, mà còn cố vấn Chung thị chúng trả lương cao mời về.”
“Cô thể đến bước đường ngày hôm nay, đều dựa năng lực chính .”
“ hỏi một câu các thì , ngoài việc dựa nhà tiền làm xằng làm bậy , còn tác dụng gì khác , mỗi năm các kiếm mấy đồng cho gia tộc ?”
Khương Đình che miệng chế giễu thương tiếc.
“Kiếm tiền? Chuyện nực , mấy bọn họ đều khách quen sòng bạc, chừng ngày nào đó sẽ nướng sạch cả gia tài đấy.”
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.online/phu-nhan-mang-thai-bo-tron-hoac-tong-cuong-roi/chuong-205.html.]
“Nếu bố bọn họ, nuôi loại hàng hóa như thế , còn bằng nuôi một con ch.ó con mèo.”
Mấy mắng đến á khẩu trả lời .
Từng một đỏ bừng mặt, khốn nỗi đây nơi công cộng thể làm gì.
Chỉ thể hung hăng trừng mắt ba một cái, đó rời .
Lạc San cảm động hai , chút lo lắng.
“Các cần vì mà đắc tội bọn họ, đáng .”
Khương Đình lập tức vui: “ ý gì, cái gì gọi đáng, nếu còn như nữa, sẽ tức giận đấy.”
Tạ Viện Hinh cũng gật đầu, tỏ vẻ đồng tình với lời Khương Đình.
Ngay lúc , tiếng nhạc trong phòng dừng .
Ông lão đ.á.n.h đàn piano run rẩy lên.
Lạc San lúc mới chú ý tới tai ông còn đeo máy trợ thính.
Chứng tỏ những lời chế giễu cực nhỏ những ông đều sót một chữ nào.
Cho dù , ông vẫn nỗ lực đ.á.n.h đàn, hơn nữa đ.á.n.h một nốt nào.
Bạn thể thích: Đêm Nay Tuyết Rơi - Một siêu phẩm nên bỏ qua!
ông lão như , trong lòng Lạc San vị.
Mấy đoán .
Mạnh Nhan An mời ông lão đến, chắc chắn để chế giễu cô.
chừng còn cố ý làm khó .
cũng , vẫn do cô làm khó khác.
Nghĩ đến đây, Lạc San chủ động tới, cô vỗ vỗ vai ông lão.
Ông lão đầu , thấy một cô gái dung mạo xinh đang rạng rỡ với .
Cô dấu tay, ánh mắt dịu dàng .
Giống như những vì trời.
“Ông ơi, ông đàn lắm.”
Ông lão chút kinh ngạc, trả lời cô.
“Cháu cũng thủ ngữ ?”
Lạc San chỉ chỉ cổ họng , đó lắc đầu.
Biểu thị .
Ông lão cảm thấy bất ngờ, ngược tiếp tục dấu tay.
“Cơ thể khiếm khuyết thể đại diện cho điều gì. Mặc dù ông cháu chuyện, thể tưởng tượng giọng cháu, chắc chắn êm tai.”
Trong lòng Lạc San run lên.
mặt ông lão đối diện cũng nở một nụ hiền từ.
Cô đột nhiên chút hổ, vốn dĩ định an ủi khác, ngờ khác sang an ủi .
Lạc San khuyên ông lão rời .
“Ông ơi, chủ nhân bữa tiệc cố ý mời ông đến đây, cô thể mục đích khác. Cô đưa cho ông bao nhiêu tiền mời, cháu trả ông gấp đôi, ông vẫn mau .”
Ông lão lắc đầu.
“Ông vì tiền, ông đến đây để tìm một .”
“Tìm .” Lạc San nghi hoặc, hỏi ông.
Chưa có bình luận nào cho chương này.