Phu Nhân Muốn Ly Hôn, Cố Thiếu Phát Điên Rồi! Nguyễn Miên Và Cố Văn Châu
Chương 104: Đồ vô lương tâm này còn biết đường đến à?
Nguyễn Miên đứng ở vị trí gần ngoại nhất trong tầm mắt các , cô hơi đỏ mặt vì ngượng.
“Vâng ạ, Miên Miên chỉ lớn nh, mới thể hiếu thảo với ngoại được chứ!”
Cô nói theo lời Phong lão gia.
Lời nói ngọt ngào làm Phong lão gia càng thêm vui vẻ.
“Cô bé này, miệng ngọt thế, vừa ăn mật ong à?”
Vừa nói, Phong lão gia hình như đột nhiên nhớ ra ều gì đó,
“Nói về hiếu thảo, thì Văn Châu cũng tốt lắm. Nếu kh nó tìm được bác sĩ George, chuyên gia y học hàng đầu, thì bệnh của ta kh thể khỏi nh thế này được.”
“Bây giờ ta chỉ mong tin vui từ con và Văn Châu thôi. Nếu con thể cho ta bế được đứa chắt trai quý giá, thì dù già này nhắm mắt xuôi tay ngay lập tức, đời này cũng mãn nguyện !”
Những lời khen kh ngớt này khiến Nguyễn Miên kh khỏi trợn mắt.
Cố Văn Châu đâu tốt bụng đến thế?
Chẳng ta dùng đồ để trao đổi .
Nhưng những lời này cô kh thể nói ra.
Tình trạng ngoại vừa mới khởi sắc, nhỡ đâu vì chuyện của cô và Cố Văn Châu mà bệnh tình trở nặng, đó sẽ là tội lỗi của cô.
Các cũng tuyệt đối kh được để lộ sơ hở, để ngoại ra thì kh ổn!
“Ông ngoại, nói linh tinh gì thế chứ? Cháu và Cố Văn Châu đâu biết chăm sóc trẻ con? Đến lúc đó, đứa chắt trai quý giá của , vẫn nhờ tự nuôi dạy cẩn thận đ ạ!”
Nhưng may mà tâm trí ngoại lúc này đều tập trung vào Nguyễn Miên, nếu kh Phong lão gia đã phát hiện ra .
Ánh mắt Phong lão gia tràn ngập sự ngạc nhiên, nhưng niềm vui đó chợt lóe lên nh chóng biến mất, lắc đầu,
“Ta già , đầu óc kh còn minh mẫn, cũng kh theo kịp thời đại nữa. thể giúp các con tr con được? Con bé này, chỉ biết dỗ dành ta vui thôi.”
“Làm gì ạ? Ông giao đứa chắt trai quý giá của cho khác, yên tâm kh? Cho nên, ngoại cứ lo giữ gìn sức khỏe thật tốt nhé, biết chưa?”
Ông ngoại đang dưỡng bệnh trong biệt thự cổ, mọi sinh hoạt đều bác sĩ chuyên môn chăm sóc. Tuy nhiên, ngoài việc dưỡng bệnh ra, biệt thự cổ hoàn toàn bị cách ly với bên ngoài, vì vậy ngoại kh hề biết bất cứ chuyện gì xảy ra bên ngoài.
“Biết , đã vậy thì già này vẫn còn thể đóng góp một phần sức lực cho lớp trẻ các con, ta nhất định giữ gìn sức khỏe thật tốt!”
Phong lão gia thời trẻ nghiêm nghị, nói một kh hai, con cái gặp đều sợ hãi. Nhưng khi về già, cả lại trở nên hiền hậu, phúc hậu.
Nghe vậy, mọi bật cười rộ lên, khung cảnh ấm áp, vui vẻ khiến Nguyễn Miên cảm th vô cùng xúc động.
Đây chẳng là ều cô mong muốn ?
Một gia đình ấm áp, những quan tâm đều ở bên.
Điều duy nhất còn tiếc nuối là cô yêu, vĩnh viễn kh thể tham gia vào cuộc sống của cô.
Nhưng nếu...
Nguyễn Miên vô thức chạm tay lên bụng dưới. Nếu cô thực sự thể sinh con cho Cố Văn Châu, vậy thì cuộc đời này cũng kh còn gì hối tiếc nữa.
Nỗi buồn chợt ập đến khiến Nguyễn Miên cảm th khó thở. Sau khi nói với các , cô liền ra ngoài hít thở kh khí.
Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, cô lại tự lái xe đến bệnh viện.
Dường như một sức mạnh nào đó đang dẫn dắt, khi cô l lại tinh thần thì đã đứng trước cửa phòng bệnh của Cố Văn Châu.
Lúc này đã là buổi tối, qua ô cửa sổ nhỏ trên cửa phòng bệnh, cô th mẹ chồng , Tần Phương, đang ngồi bên giường Cố Văn Châu, gục đầu ngủ gật.
Trên giường bệnh, sắc mặt Cố Văn Châu trắng bệch, kh chút sinh khí, hoàn toàn khác biệt với vẻ hoạt bát, thể chọc tức khác của ngày thường.
Nguyễn Miên chưa bao giờ nghĩ rằng, Cố Văn Châu cũng lúc bất lực như thế này.
Và khi nghĩ đến việc bị thương đều là vì , cô kh thể kiểm soát được cảm giác đau lòng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đột nhiên, Cố Văn Châu trên giường bệnh chậm rãi mở mắt, th Tần Phương đang c giữ bên cạnh, nh chóng ngậm miệng lại, run rẩy đưa tay cố với chiếc cốc nước trên tủ đầu giường.
khát ư?
Nguyễn Miên nhận ra ều này, cô kh còn bận tâm đến sự khó xử khi chưa kịp lộ diện, trực tiếp đẩy cửa vào, tiến đến bên giường Cố Văn Châu.
Tuy nhiên, tay cô vừa chạm vào chiếc cốc nước, Tần Phương vốn chỉ ngủ n đã tỉnh giấc.
th Nguyễn Miên đứng phía sau , lại th bàn tay Cố Văn Châu đang lơ lửng giữa kh trung, bà lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra, nh chóng giành l cốc nước trước Nguyễn Miên một bước, đưa vào tay Cố Văn Châu.
“Cái đồ vô lương tâm này, cô còn biết đến đây à?”
Cố Văn Châu uống nước, Tần Phương liền chế nhạo Nguyễn Miên bằng những lời lẽ cay nghiệt.
Con trai bà từ nhỏ đã được nu chiều, nay vì Nguyễn Miên mà bị thương, vậy mà phụ nữ này lại kh thèm l một cái, quả thật quá tàn nhẫn!
Nguyễn Miên là c chúa nhỏ của Phong gia thì đã ?
Một cô con dâu mạnh mẽ như vậy, bà kh thể kiểm soát được, cuối cùng chẳng con trai bà gánh chịu ?
“Xin lỗi.”
Ngoài lời này ra, Nguyễn Miên kh biết thể nói gì thêm.
Dù lý do là gì nữa, việc Cố Văn Châu bị thương vì cứu cô là sự thật kh thể chối cãi.
Cô quả thực đã đến muộn.
Tần Phương cười lạnh, “Con trai suýt mất mạng vì cô, một vào phòng phẫu thuật, mà cô chỉ dùng một câu xin lỗi là xong ?”
Tiêu chuẩn chọn con dâu của bà, ều đầu tiên là đối xử tốt với con trai bà.
Nhưng Nguyễn Miên này, trước đây cố tỏ ra ngoan ngoãn thì tạm chấp nhận được, giờ thân phận bại lộ , cô ta lười cả đóng kịch.
Thật quá đáng!
Đối mặt với sự gay gắt của Tần Phương, Nguyễn Miên gắng gượng kéo khóe môi trắng bệch, miệng cô hé mở m lần, nhưng kh biết vào lúc này, ngoài việc quay lưng rời , cô còn thể làm gì khác.
Nhưng mà...
Cố Văn Châu trên giường bệnh, cô kh thể nào làm được hành động quay lưng bỏ đó.
Đúng lúc này, cổ họng Cố Văn Châu được nước làm ẩm, cảm th dễ chịu hơn nhiều, mới mở lời:
“Mẹ, cũng muộn . Con ở đây đã Trương Thao chăm sóc, kh đâu. Mẹ về nhà nghỉ ngơi .”
Mối quan hệ giữa Nguyễn Miên và Tần Phương vốn dĩ kh tốt.
sẽ kh đời nào thừa nhận rằng kh muốn th Nguyễn Miên bị chỉ trích, nên mới bảo mẹ về.
chỉ là xót cho mẹ đã lớn tuổi còn thức khuya cùng .
Tần Phương đau lòng đến mức rơi nước mắt.
“Con nói gì vậy? Mẹ là mẹ của con, con bị thương , bảo mẹ về nhà nghỉ ngơi kiểu gì? Mẹ làm mà nghỉ được?”
Con ngàn dặm, mẹ lo lắng, huống chi đứa con trai độc nhất của bà đang nằm trên giường bệnh.
Cố Văn Châu hiểu lòng mẹ, nhưng khi th Nguyễn Miên, kh thể kh dứt khoát.
“Con thật sự kh , mẹ về .”
Hiểu con kh ai bằng mẹ. Cố Văn Châu cứ khăng khăng, lại còn lảng tránh ánh mắt Nguyễn Miên, Tần Phương lập tức hiểu được ý định của con trai.
“Được , mẹ đây. Con ở đây chú ý nhé, đừng cử động lung tung, kẻo rách vết mổ.”
Mặc dù nói vậy, Tần Phương vẫn kh yên tâm, cứ ba bước lại ngoái đầu lại, còn dặn dò Trương Thao đứng ngoài phòng bệnh lâu mới rời .
Trong phòng bệnh, chỉ còn lại Nguyễn Miên và Cố Văn Châu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.