Phu Nhân Muốn Ly Hôn, Cố Thiếu Phát Điên Rồi! Nguyễn Miên Và Cố Văn Châu
Chương 122: Biến Số
Ngoài cửa phòng họp, Nguyễn Miên vừa nghe đã nhận ra đó là giọng của Phó Hiệu trưởng Trương, nổi tiếng là cứng rắn kh chịu khuất phục suốt thời cô còn học ở trường. Còn về Thầy Lý kia, cô hoàn toàn kh chút ấn tượng nào.
Nhưng ều này cũng kh gì lạ, cô vốn dĩ kh là sinh viên khoa âm nhạc, làm thể quen biết giáo viên khoa âm nhạc được?
Giờ đây Phó Hiệu trưởng Trương lại gặp Thầy Lý tính khí còn cứng hơn, e rằng hai sẽ gây ầm ĩ một trận.
Còn về việc cô rốt cuộc thể đến Đại học A để giảng dạy hay kh, cô lại kh m bận tâm.
Nguyễn Miên vốn dĩ cũng kh việc gì, dứt khoát kéo một chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, coi bầu kh khí căng thẳng như dây đàn trong phòng họp là một buổi trà đàm riêng tư.
Lần này Phó Hiệu trưởng Trương kh chỉ kh nhân nhượng Thầy Lý, mà còn kéo cả những khác vào.
“Ngoài Thầy Lý ra, những khác cũng thế, ai ý kiến về quyết định này của , hôm nay kh cần giấu giếm nữa, cứ thẳng t nói ra . Cơ hội này qua là kh còn nữa đâu!”
Mọi nhau, vài mấp máy môi, dường như ều muốn nói, nhưng kh hiểu vì lý do gì lại ngậm miệng lại.
Thầy Lý đã đắc tội với Phó Hiệu trưởng Trương , lúc này cũng chẳng bận tâm đến việc sẽ đắc tội với ai nữa. Với suy nghĩ đã dở thì kệ, thẳng thừng quay về chỗ ngồi của , nhưng kh ngồi xuống mà cứ thế đứng nói,
“Nếu kh ai muốn nói, vậy xin phép mở lời trước.”
“Khoa Âm nhạc của Đại học A chúng ta là cái nôi nuôi dưỡng thiên tài âm nhạc toàn quốc, đó là vinh dự lớn lao thế nào đối với trường chúng ta? Thế nhưng ngài lại xem nhẹ những ều này ư?”
“Giáo sư Cố kinh nghiệm giảng dạy phong phú, lại trẻ tuổi, làm nhạc thể bắt kịp xu hướng thời đại, nhưng còn Nguyễn Miên kia thì ? Cô ta là cái thá gì? Cô ta xứng đáng làm giáo viên ở khoa âm nhạc của chúng ta ? Chẳng chỉ dựa vào thế lực nhà họ Phong, cố tình đến trường chúng ta để mạ vàng cho bản thân à?”
“Nhưng Phó Hiệu trưởng Trương, chúng ta là giáo viên, là làm gương, làm thể trơ mắt một con cá mè hôi như cô ta đến làm hư hỏng học sinh của chúng ta chứ?”
Lời Thầy Lý vừa dứt, phòng họp lập tức vang lên một tràng tiếng phụ họa.
“Thầy Lý nói lý! Nói về chuyện Nguyễn Miên biết chơi violin, nếu kh cô ta cá cược với phụ nữ tên Giang Mỹ Ni gì đó trong tiệc sinh nhật, thì đến giờ chúng ta cũng kh biết. Hơn nữa, bữa tiệc đó xét cho cùng là do nhà họ Phong tổ chức cho Nguyễn Miên, bao nhiêu khách khứa vào, kh lẽ để Nguyễn Miên tg, lại để cho Giang Mỹ Ni – một ngoài – tg ? Thế thì mặt mũi nhà họ Phong để đâu?”
“Đúng vậy, th truyền th viết về Nguyễn Miên cứ như thần thánh hơi bị quá sự thật. Những ngồi đây đều dạy nhạc nhiều năm , dù kh chuyên về violin thì ít nhiều cũng hiểu biết chứ. Bản ‘Cứu Rỗi’ (Redemption) là một nhạc phẩm đẳng cấp nào? Đó là tác phẩm làm nên tên tuổi của Loberni! Ngay cả chúng ta dùng cây đàn violin bốn dây còn chưa chắc kéo được trọn vẹn bản nhạc, cô ta Nguyễn Miên lại cầm cây đàn đứt dây mà kéo ư? Làm thể!”
Nghe đến đây, Nguyễn Miên cuối cùng cũng đã hiểu ra.
Hóa ra, đám giáo viên khoa âm nhạc này vì gia thế của cô mà nghi ngờ thực lực của cô, nên mới bất mãn với việc cô "nhảy dù" vào khoa âm nhạc Đại học A để dạy violin.
Cô khẽ thở dài một hơi.
Việc dạy hay kh dạy violin vốn là chuyện nhỏ.
Nhưng đám lão già này lại nói cô kh xứng, thì cô kh vui tai chút nào.
Cần biết rằng, nhân vật cấp bậc đại sư Loberni mà họ đang nhắc tới, chính là thầy dạy violin của cô.
Cô mất mặt thì kh , dù chí hướng của cô cũng kh là làm giáo viên, nhưng làm mất mặt ân sư thì lại là chuyện khác.
Cô vừa định đứng dậy, chứng minh thực lực của với mọi .
Trong phòng họp vẫn bàn tán ồn ào, Phó Hiệu trưởng Trương kh thể nhịn nổi nữa, gầm lên một tiếng giận dữ.
“Tất cả im miệng cho !”
Th mọi đã im lặng, mới tiếp tục nói,
“ thừa nhận, sự lo lắng của mọi là lý. Nhưng hiện tại, đã nhờ Giáo sư Cố mời cô Nguyễn Miên , và cô sắp đến. Để giải quyết những bất đồng phát sinh trong chuyện này, đề nghị, nếu cô Nguyễn Miên thuận lợi trở thành giáo sư violin của khoa chúng ta, chúng ta sẽ sắp xếp cho cô một tháng thử việc. Nếu năng lực của cô kh được mọi c nhận, thì đó là do cô kh đủ khả năng, khoa âm nhạc của chúng ta kh là nơi để kẻ bất tài chen chân vào, cô tự biết ều cũng sẽ kh mặt dày ở lại, đúng kh?”
Cho đến nay, biện pháp thỏa hiệp này là cách giải quyết vấn đề hiệu quả và ổn thỏa nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phu-nhan-muon-ly-hon-co-thieu-phat-dien-roi-nguyen-mien-va-co-van-chau/chuong-122-bien-so.html.]
Đề nghị này được mọi chấp thuận, cuộc họp chuyển sang nội dung tiếp theo.
Tuy nhiên, sau khi nghe xong những lời này, Nguyễn Miên lại kh vội vàng bước vào giải thích, mà ngồi trở lại chiếc ghế ban đầu.
Chẳng qua chỉ là một tháng thử việc thôi mà?
Cô muốn cho đám mắt như mù này xem rõ thực lực của .
Kh vì ều gì khác, Nguyễn Miên cô thân là đệ t.ử cuối cùng của đại sư violin Loberni, tuyệt đối kh thể làm mất mặt ân sư!
Tuy nhiên, Nguyễn Miên tính toán ngàn lần cũng kh tính đến một biến số.
Khi Cố Nghiên Khâm gọi ện cho Nguyễn Miên, vừa khéo bị Trương Đào, trợ lý đến đón Cố Văn Châu c ty, nghe th rõ ràng.
Nhưng trùng hợp là Cố Văn Châu đang một cuộc họp cấp cao xuyên quốc gia tham dự, Trương Đào kh dám mạo hiểm làm phiền.
Cuộc họp khó khăn lắm mới kết thúc, Trương Đào cuối cùng cũng tìm được cơ hội để báo cáo với Cố Văn Châu.
Nhưng khi đối diện với Tổng tài nhà , ta lại do dự.
Chuyện này của ... bị coi là nói xấu Thiếu phu nhân và Nhị thiếu gia sau lưng kh nhỉ?
“Tổng giám đốc Cố, một chuyện... kh biết nên nói với ngài kh.”
Cố Văn Châu day day ấn đường, chỉ cảm th Trương Đào này ngày càng "xuất sắc", nói chuyện với mà còn giấu giếm.
Sự mệt mỏi vừa kết thúc cuộc họp, cộng thêm sự bực bội ngấm ngầm với Trương Đào, khiến nói năng chẳng hề khách sáo.
Trương Đào giật giật khóe miệng: “ nói ra , ngài đừng nói nhiều chuyện nhé.”
Theo Cố Văn Châu lâu như vậy, ta quá hiểu tính khí thất thường của vị Tổng tài nhà .
Chính vì nhận th tâm tư của Cố Văn Châu đối với Nguyễn Miên đã sự thay đổi, nên chuyện này ta mới kh dám kh nói.
“Khi đợi ngài họp ở ngoài, nghe th Nhị thiếu gia gọi ện cho cô Nguyễn Miên.”
Một tiếng “cô Nguyễn Miên” nghe chói tai vô cùng, Cố Văn Châu kh kịp nghe những nội dung khác, bực bội sửa lại.
“Phu nhân.”
Trương Đào lập tức hiểu ý, thẳng vào trọng tâm: “Nhị thiếu gia gọi ện cho Phu nhân, nói là muốn mời Phu nhân đến khoa âm nhạc Đại học A dạy violin.”
Cố Văn Châu lập tức cảnh giác, áp suất thấp qu lan tỏa, đè nặng khiến Trương Đào kh dám thở mạnh.
“Nếu nhớ kh nhầm, hôm nay Cố Nghiên Khâm đến khoa âm nhạc Đại học A báo cáo đúng kh?”
chưa bao giờ bận tâm đến sống c.h.ế.t của Cố Nghiên Khâm, chút th tin này là do nghe được từ những lời than phiền của Cố lão gia lúc ăn sáng.
“Vâng, ngài nhớ kh sai.”
Tiếng động cơ xe vang lên, Trương Đào thành thạo khởi động xe, yếu ớt nói.
Thực tế, Trương Đào đã sợ đến kinh hồn bạt vía.
Tổng tài nhà ngay cả tiếng " hai" cũng kh gọi, đủ th mối thù hằn giữa hai vị thiếu gia lớn đến mức nào?
Điều này làm ta khó xử,
Lần sau gặp Nhị thiếu gia, ta nên gọi là gì đây?
Chưa có bình luận nào cho chương này.