Phu Nhân Muốn Ly Hôn, Cố Thiếu Phát Điên Rồi! Nguyễn Miên Và Cố Văn Châu
Chương 177: Khác thường
Phong Ngọc Thư thầm nghĩ, rốt cuộc là kẻ nào vô lễ đến mức, bấm chu mà kh thèm chờ chủ nhà phản ứng, cứ thế thúc giục.
Thế nhưng, tay vừa kéo cửa ra, lại th một gương mặt ngoài dự đoán.
đứng ngoài cửa mặc chiếc áo ba lỗ và váy ngắn đặc trưng, bốt da bóng cao cổ màu đen, chỉ khoác thêm chiếc áo khoác dài màu xám bên ngoài để giữ ấm.
" lại là cô?"
" lại là ?"
Hai nhau, lại đồng th hỏi ra cùng một câu.
Nhận ra sự trùng hợp kỳ lạ này, Hứa Nhã ngượng ngùng đổi lời:
"Miên Miên đâu?"
"Cô đến tìm Miên Miên ?"
Sau khi lại một lần nữa nói ra cùng một câu, Phong Ngọc Thư lập tức phát huy phong thái quý của .
"Cô nói trước ."
Hứa Nhã hơi xấu hổ quay ánh mắt chỗ khác:
" đến tìm Miên Miên, cô đâu ?"
Cô mới rời biệt thự vài tiếng đồng hồ, Nguyễn Miên kh thể nào kh mặt ở đây được chứ?
Phong Ngọc Thư sau đó mới nhớ ra, làm một cử chỉ mời vào, vẫn kh quên chỉ dẫn:
Nào ngờ, cách hai họ giao tiếp như vậy đã lọt hết vào mắt Nguyễn Miên th qua camera.
Trước đây cô kh hề phát hiện ra, cả và bạn thân của cô... lại hợp nhau đến thế cơ chứ?
Hơn nữa, Phong Ngọc Thư, vốn dĩ chẳng m hứng thú với phụ nữ, lại thể hiện sự lịch thiệp như vậy khi đối diện với Hứa Nhã? Nếu là bình thường khác, ta sẽ quay thẳng vào nhà mới là bình thường, làm gì chuyện đứng ở cửa mà lải nhải với ta lâu đến vậy?
Khóe miệng Nguyễn Miên nở một nụ cười tinh quái, một kế hoạch kinh thiên động địa dần hình thành trong đầu cô.
Đúng lúc cô đang nghĩ cách thực hiện kế hoạch, thì Hứa Nhã đột nhiên xuất hiện trong phòng, cắt ngang suy nghĩ của cô.
"Miên Miên? ở trong phòng mà kh ra mở cửa cho tớ?"
Hứa Nhã nói với giọng trách móc.
Cô chút sợ hãi vỗ vỗ n.g.ự.c , dường như để trấn an sự kinh hồn vừa .
"Kh cả nhà tớ ra mở ?"
Nguyễn Miên duỗi thẳng chân trên giường, nói một cách thờ ơ.
Trong lòng cô thầm nghĩ, nếu kh xuống mở cửa, e rằng cô đã kh thể thấu được cái... tin tốt này!
Tuy nhiên, Hứa Nhã lại nghĩ đến chuyện khác.
Nếu kh Phong Ngọc Thư mở cửa, cô đã kh bị dọa giật như vậy!
Cô vừa mới muốn vạch rõ r giới với tên Phong Ngọc Thư đáng ghét này, giờ lại gặp ta ở nhà Nguyễn Miên. Đúng là oan gia ngõ hẹp!
“ thì mà giống được? mới là bạn thân của tớ chứ, nếu lúc tớ vào nhà mà là ra đón thì tớ vui biết bao nhiêu!”
Hứa Nhược Nhã tìm đại một lý do, hy vọng Nguyễn Miên sẽ cảm th lỗi vì đã để cô và Phong Ngọc Thư chạm mặt riêng.
Chỉ tiếc là,
“Thôi mà, tớ lười một lần thôi. Với lại, tớ th hai ... hợp nhau đ chứ.”
Kh kh kh, hai này nói chuyện hợp nhau như thế, nói là cực kỳ hợp mới đúng!
“Hợp chỗ nào chứ?”
Hứa Nhược Nhã lập tức phản bác, nhưng đôi mắt xinh đẹp kia lại tràn ngập sự chán ghét kh thể che giấu dành cho Phong Ngọc Thư.
“ quên à? Ở trước mặt lớn, tớ ngại ngùng...”
bề ngoài, lý do mà Hứa Nhược Nhã đưa ra hoàn toàn hợp lý.
Nếu Nguyễn Miên kh xem được cảnh hai họ ở chung qua camera giám sát, cô nhất định đã tin .
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tuy nhiên, để tránh làm bạn thân mất mặt, cô cũng kh thể nói thẳng toẹt ra được, kh?
“Thôi được , lần sau tớ nhất định đích thân xuống đón , đừng giận nữa nhé?”
Nhận được câu trả lời muốn, Hứa Nhược Nhã nóng tính lúc này mới hài lòng ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Miên,
“Thế mới được chứ.”
Thế nhưng, cảm xúc vừa mới dịu xuống chưa được bao lâu, cô đã lại căng thẳng vì một câu nói của Nguyễn Miên.
“Nhưng mà Nhã Nhã, kỳ lạ lắm nha!”
Nguyễn Miên ra vẻ nghiêm trọng nói,
“Kỳ lạ chỗ nào?”
“Trước đây chẳng bao giờ quan tâm ai mở cửa cho cả, chỉ cần gặp được tớ là đủ. Thế mà giờ đây, lại vì chuyện nhỏ nhặt là cả ra mở cửa mà nói nhiều như vậy, thậm chí còn muốn tớ hứa hẹn đủ ều...”
“Nói thật , ... đang gì giấu tớ kh?”
lớn kỳ lạ, Hứa Nhược Nhã cũng kỳ lạ, hơn nữa, ểm kỳ lạ đó đều xuất hiện khi hai họ gặp riêng.
Vì vậy, Nguyễn Miên muốn kh ghép hai này lại với nhau cũng kh được.
Tuy nhiên, giọng ệu mờ ám và âm cuối hơi cao của Nguyễn Miên như một chiếc móc vô hình, móc mạnh vào trái tim Hứa Nhược Nhã.
Khuôn mặt nhỏ n của Hứa Nhược Nhã bất giác ửng lên một chút, nhưng khi nghĩ đến thân phận khác của Phong Ngọc Thư, là cả của cô bạn thân đang ở trước mặt...
Vẻ ngượng ngùng hiếm hoi của cô cứ thế cứng lại trên mặt,
“Tớ thể tình huống gì chứ? Cái tên quản lý ch.ó c.h.ế.t kia của tớ, cả ngày cứ lải nhải chuyện c việc bên tai, muốn chút chuyện gì cũng chẳng tâm trạng!”
“Nói cũng , nhưng quản lý của lại cứ dí làm việc như vậy?”
Nguyễn Miên giấu suy nghĩ đen tối trong lòng, bắt đầu thuận theo lời Hứa Nhược Nhã.
Nói cho cùng, cô vẫn đồng cảm với Hứa Nhược Nhã.
Chưa từng nghe nói quản lý của ai mà cả ngày chỉ biết ép nghệ sĩ nhà làm việc cật lực, kh cho nghỉ ngơi gì cả!
Hứa Nhược Nhã hừ lạnh một tiếng,
“Chẳng vì ta muốn tr thủ lúc tớ còn nổi tiếng để kiếm chác một trận, thực hiện tự do tài chính nghỉ hưu luôn à? Đúng là hành vi tiểu nhân!”
Hứa Nhược Nhã thầm mắng sự vô liêm sỉ, nhưng lại bất lực trước số phận chỉ thể mặc khác sắp đặt của .
“Khụ khụ...”
ta g giọng, gõ cửa,
“Miên Miên, đến giờ ăn tối , con muốn ăn gì kh?”
“ th trong tủ lạnh chẳng còn gì cả, con và bạn con xem muốn ăn gì, sẽ lái xe mua về!”
Nguyễn Miên kh thích lạ vào kh gian riêng tư của , nên từ khi đến biệt thự ở, cô kh cho giúp việc đến nữa.
Đồ ăn giúp việc chuẩn bị trong tủ lạnh cũng vừa hết.
“Nhã Nhã, muốn ăn gì kh?”
Là khách của ngôi nhà này, đương nhiên Nguyễn Miên hỏi ý kiến Hứa Nhược Nhã trước.
Thế nhưng, sau khi hỏi xong, cô đã chủ ý riêng.
Hứa Nhược Nhã và cả chỉ kh... bình thường khi ở riêng với nhau. Vậy cô cứ tạo ều kiện cho hai họ ở riêng hết mức thể là được ! Đi mua thức ăn là một cơ hội tốt.
Hứa Nhược Nhã chống cằm, nghĩ mãi mà kh ra gì cả. Cô chỉ mơ hồ lắc đầu,
“Tớ đang đóng phim, kh thể ăn đồ nhiều calo, kẻo dáng bị biến dạng là kh nhận được vai diễn nữa. muốn ăn gì thì tớ ăn theo thôi.”
“Vậy ...”
Nguyễn Miên cố làm bộ, nhíu mày, chút khó xử nói, “Thế thì hơi khó đây...”
Bàn tay nhỏ n của cô ra vẻ vô tình đặt lên cuốn sổ đầu giường.
Hành động này, ngay lập tức thu hút sự chú ý của Hứa Nhược Nhã,
Chưa có bình luận nào cho chương này.