Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phu Nhân Muốn Ly Hôn, Cố Thiếu Phát Điên Rồi! Nguyễn Miên Và Cố Văn Châu

Chương 186:

Chương trước Chương sau

Lẽ ra Nguyễn Miên nên làm việc này sớm hơn.

Thân phận của Giang Mỹ Ni đáng ngờ như vậy, dù kết quả cuối cùng kh như cô suy đoán,

Cô vẫn ôm một tia hy vọng thể th qua cô ta để tìm được mẹ kế Giang Lan của .

Quay lại phòng riêng, Nguyễn Miên mới phát hiện bữa ăn vốn đang náo nhiệt giờ chỉ còn lại một Cố Văn Châu.

Cố Văn Châu kh chút biểu cảm, ánh mắt sâu thẳm nhưng lại trống rỗng, kh biết đang suy nghĩ gì.

Cô cũng kh khách sáo, trực tiếp đưa tay ra trước mắt khua khua,

“Cố thiếu gia? Họ đâu cả ? mà kh thèm chào hỏi một tiếng nào vậy?”

Nghĩ đến Cố Nghiên Khâm, Nguyễn Miên còn th hơi tiếc nuối.

Hai lâu ngày kh gặp, khó khăn lắm mới gặp mặt mà lại kh cơ hội nói chuyện.

làm mà biết, hay cô gọi ện hỏi thử xem?”

Giọng ệu Cố Văn Châu kh tốt, kh cố ý gây sự với Nguyễn Miên.

Chủ yếu là, vừa nghĩ đến việc Nguyễn Miên trong lòng lại tơ tưởng Cố Nghiên Khâm, còn khó chịu vì bỏ kh chào, trong lòng đã cảm th bực tức.

“Được thôi,”

Nguyễn Miên kh cần nghĩ ngợi, móc ện thoại ra định bấm số, một bàn tay lớn từ trên trời giáng xuống, trực tiếp đập mạnh ện thoại của Nguyễn Miên xuống mặt bàn,

“Nguyễn Miên, cô kh biết nghe lời trái đúng kh?”

Cố Văn Châu lúc này đã giận dữ, Nguyễn Miên thậm chí còn nghe th tiếng nghiến răng ken két.

phụ nữ này, rõ ràng đã th kh hài lòng, mà còn cố tình gọi ện cho Cố Nghiên Khâm, chẳng là cố ý đối nghịch với ?

thật sự kh nghe ra.”

Nguyễn Miên bĩu môi, cố gắng biện minh một cách chân thành nhất,

“Cố thiếu gia nhiều ẩn ý quá, kh biết nghe cái nào.

Chỉ là nghĩ, sau này cơ hội để nhị ca tụ tập với chúng ta cũng kh nhiều, thể mà kh chào hỏi một tiếng nào chứ?”

Nào ngờ, Nguyễn Miên vừa nhắc đến Cố Nghiên Khâm, Cố Văn Châu lại càng tức giận hơn.

“Vậy, cô chỉ muốn quan tâm lý do Cố Nghiên Khâm rời , đúng kh?”

“Đúng thế!”

Nguyễn Miên giải cứu chiếc ện thoại của khỏi bàn tay ma quỷ của Cố Văn Châu, cất vào túi xách.

Cô biết lý do Giang Mỹ Ni rời , nếu còn quan tâm đến phụ nữ kia nữa thì chẳng là thừa thãi ?

“Tốt lắm, Nguyễn Miên, cô giỏi thật đ!”

Cố Văn Châu giơ ngón cái về phía Nguyễn Miên.

Cô nói như vậy, khác gì c khai thừa nhận tư tình với Cố Nghiên Khâm trước mặt đâu?

“Cảm ơn vì lời khen.”

Đối mặt với thái độ mỉa mai vô cớ của Cố Văn Châu, Nguyễn Miên đã quen .

“Nếu kh việc gì, trước nhé?”

Quen thì quen, nhưng cô thực sự kh muốn ở lại với Cố Văn Châu thêm nữa.

Nghĩ đến ruột và Hứa Nhược Nhã vẫn còn ở biệt thự, Nguyễn Miên chỉ muốn nh chóng quay về, tránh để họ lo lắng.

“Đi?”

Mặt Cố Văn Châu kh biết từ lúc nào đã đen như đ.í.t nồi, “Nguyễn Miên, cô đừng hòng !”

Cố Nghiên Khâm vừa , Nguyễn Miên đã vội vàng muốn rời khỏi, mục đích quá rõ ràng .

Cô chẳng qua là muốn đuổi theo Cố Nghiên Khâm đúng kh? tuyệt đối kh thể để cô vừa ý!

“Này này, cơm đã ăn xong , kh cho , là hơi vô lý kh?”

Nguyễn Miên kiên nhẫn tr luận với ,

Chỉ tiếc là, Cố Văn Châu hoàn toàn kh biết nghe lý lẽ.

“Rời ? Nguyễn Miên, cả đời này cô đừng hòng rời khỏi !”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Cô kh là th buồn nôn ? cũng nhân tiện muốn kiểm chứng kết quả của khoảng thời gian cố gắng ‘cày c’ vừa qua, chúng ta bệnh viện kiểm tra ngay bây giờ!”

Giọng Cố Văn Châu vô cùng kiên quyết, kh cho phép từ chối.

Nhưng Nguyễn Miên lại cảm th tên này ên .

“Cố Văn Châu, kh bị bệnh đ chứ? chỉ là dạ dày hơi khó chịu thôi, hoàn toàn kh cần đến bệnh viện!”

“Hơn nữa,”

Nguyễn Miên giơ cổ tay lên đồng hồ,

“Bốn giờ chiều , chờ chúng ta đến nơi, bác sĩ đã tan ca hết , ai khám cho ?”

“Thế thì cô đừng bận tâm! Cô chỉ cần mang cái bụng của cùng là được!”

Cố Văn Châu kh nói hai lời, kéo cổ tay Nguyễn Miên, trực tiếp nhét cô vào xe, còn tiện tay cài dây an toàn cho cô.

Hành động chu đáo như vậy, nhưng Nguyễn Miên lại chẳng hề th cảm động chút nào.

Bởi vì, tất cả đều là thủ đoạn Cố Văn Châu muốn giam cầm cô!

Chiếc xe khởi động, Cố Văn Châu vừa lái xe vừa bật loa ngoài gọi ện thoại.

cần một bác sĩ phụ sản thể thực hiện kiểm tra t.h.a.i nghén.”

Trong loa ện thoại vang lên một giọng nam cao tuổi, xu nịnh nhưng kh kém phần nhân từ,

“Vâng vâng, Cố thiếu gia, ngài khi nào đến? sẽ chuẩn bị thiết bị sẵn sàng…”

Cố Văn Châu đồng hồ, “Mười phút nữa.”

Điện thoại cúp máy, khóe miệng Nguyễn Miên co giật, kh biết nói gì cho .

Cô biết Cố gia quyền thế ngút trời, đủ sức hô mưa gọi gió ở A Thành.

Nhưng cô hoàn toàn kh ngờ, Cố Văn Châu lại dùng đặc quyền thân phận của theo cách này.

Chỉ là một xét nghiệm t.h.a.i nghén thôi mà, lúc nào làm chẳng được, hà cớ gì gấp gáp, nhất định làm vào giờ bác sĩ và y tá đã tan ca?

“Cố Văn Châu, nhắc lại lần nữa, chỉ là dạ dày kh thoải mái thôi, tuyệt đối kh mang thai. thể thả được chưa?”

Nói cho cùng, cô vẫn kh thể bạo dạn bằng Cố Văn Châu.

Nguyễn Miên mặt mũi mỏng, kh thể làm ra hành động đeo bám dai dẳng, lưu m như Cố Văn Châu.

“Kh thể, cô là bác sĩ à? Cô nói kh mang thai, lại cứ muốn tin là cô thai! Tính ra thì, từ lần đầu tiên chúng ta làm chuyện vợ chồng cũng đã hơn một tháng , cô m.a.n.g t.h.a.i chẳng bình thường ?”

Nguyễn Miên kh ngờ, tên này lại còn tính toán cả thời gian hai ân ái với nhau.

Thực ra, về chuyện mang thai, bản thân cô cũng kh dám chắc.

Mỗi lần hai ở bên nhau đều kh biện pháp bảo vệ, khả năng m.a.n.g t.h.a.i là lớn.

Nhưng ruột và mọi thì ?

Nếu phát hiện cô kh mặt ở biệt thự, liệu làm ầm lên kh?

Nguyễn Miên nghĩ nghĩ lại, vẫn cảm th nên gọi ện cho ruột, giải thích tình hình một chút.

Tuy nhiên, Cố Văn Châu hoàn toàn kh biết chuyện này, vừa th Nguyễn Miên l ện thoại ra, ta liền tự động nghĩ rằng cô muốn giải thích với Cố Nghiên Khâm lý do kh thể tìm .

Trong cơn giận dữ, Cố Văn Châu nắm đúng thời cơ, trực tiếp tịch thu ện thoại của Nguyễn Miên, còn lý lẽ hùng hồn tuyên bố,

“Yên tâm , kiểm tra xong sẽ trả lại cho cô.”

Nguyễn Miên bực bội lườm ta một cái, ánh mắt lại bất ngờ rơi vào bụng dưới vẫn phẳng lì của , suy nghĩ cũng theo đó mà chuyển hướng.

Ở đây, thật sự sẽ một sinh linh nhỏ bé ?

Nhưng cô hoàn toàn kh cảm giác gì, làm thể được?

Đã từng lúc, cô mong mỏi biết bao được m.a.n.g t.h.a.i đứa con của Cố Văn Châu! Chỉ cần nghĩ đến một phiên bản thu nhỏ của đang lớn lên từng ngày trong bụng , cô đã cảm th vô cùng hạnh phúc.

Nhưng bây giờ, khi tưởng tượng thể trở thành hiện thực, cô lại chút sợ hãi.

Đối với một đứa trẻ mà cô hoàn toàn kh biết gì, cô hoảng loạn tột độ.

“Cố Văn Châu, nếu thật sự mang thai, định làm gì?”

Cứ tưởng cô đã chuẩn bị tâm lý để làm mẹ .

Nhưng tình hình hiện tại rõ ràng, tâm lý cô vẫn chưa đủ mạnh mẽ, nên cô tha thiết cần biết thái độ của Cố Văn Châu đối với đứa bé này.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...