Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Phu Nhân Muốn Ly Hôn, Cố Thiếu Phát Điên Rồi! Nguyễn Miên Và Cố Văn Châu

Chương 240: Chưa Trải Qua Nỗi Khổ Của Người Khác, Đừng Khuyên Người Ta Sống Nhân Hậu

Chương trước Chương sau

Nguyễn Miên từng nghĩ Giang Mỹ Ni là bạn gái Cố Nghiên Khâm đưa về. Nhưng sự thật rõ ràng, trái tim Giang Mỹ Ni thuộc về Cố Văn Châu. Cô ta chẳng liên hệ gì với Cố Nghiên Khâm.

Nghe th phỏng đoán của Nguyễn Miên, Cố Nghiên Khâm nhíu mày.

“Miên Miên, em đoán sai ! Tin cực kỳ tốt, em biết kh? lại là chuyện nhi nữ thường tình thế này?”

Cách lý luận quá 'đàn ' này khiến Nguyễn Miên kh khỏi giật giật khóe miệng.

Trước đây cô kh hề phát hiện ra Cố Nghiên Khâm lại thuộc tính này chứ.

“Vậy là được tăng lương à?”

Kh nói chuyện yêu đương nhi nữ thường tình, vậy nói đến c việc thì chắc c kh sai nhỉ?

Cố Nghiên Khâm thở dài thườn thượt, bất lực nói:

cho em một gợi ý!”

Vừa dứt lời, bàn tay vừa đặt trên tay vịn xe lăn của nhẹ nhàng di chuyển xuống đùi.

Điều này nghĩa là…

Nguyễn Miên bị ý nghĩ trong đầu dọa cho giật , cô kh dám tin chỉ vào chân Cố Nghiên Khâm.

“Chân của …”

đôi mắt đang ánh lên vẻ rạng rỡ của đối phương, Nguyễn Miên kh dám tin hỏi:

hai, kh đang lừa em đ chứ?”

Cố Nghiên Khâm ngồi xe lăn từ khi về nước, cô lo lắng nhắc đến chuyện buồn của nên chưa từng hỏi nguyên nhân.

Bây giờ đôi chân này… chuyển biến ?

thể chứ!”

Cố Nghiên Khâm kh cần nghĩ ngợi phản bác:

“Mặc dù từ nước ngoài trở về, nhưng vẫn luôn theo dõi việc ều trị. Hôm qua làm kiểm tra định kỳ, bác sĩ nói dây thần kinh chân của đã phản ứng với ện giật, chỉ là phản ứng quá nhỏ, nên chưa thể được đại não thu nhận.”

“Tức là, dù chân hiện giờ chưa cảm giác, nhưng khi kiểm tra ện giật thì đã phản ứng ?”

Nguyễn Miên mừng rỡ nói: “Vậy chẳng chứng tỏ, chỉ cần kiên trì ều trị, chân thể lành lại ?”

Cô coi Cố Nghiên Khâm là bạn tốt của , biết chân còn cứu được, cô còn vui hơn bất cứ ai.

“Đúng vậy, nên vừa biết tin tốt này từ bác sĩ, liền vội vàng chạy đến chia sẻ với em!”

“Đây quả thực là một tin cực kỳ tốt!”

Nguyễn Miên đầy vẻ kinh ngạc mừng rỡ, một tay sờ cằm suy nghĩ.

“Chúng ta nên ăn mừng thế nào đây? Kh đúng, kh đúng, chuyện tốt như vậy, đương nhiên nói với nội Cố đầu tiên!”

cụ Cố là trưởng bối của nhà họ Cố. Khi nói chuyện với , Nguyễn Miên cảm nhận rõ ràng sự lo lắng của đối với đôi chân của Cố Nghiên Khâm.

Nguyễn Miên vừa nói vừa định l ện thoại, gọi cho cụ Cố.

“Khoan đã.”

Cố Nghiên Khâm đột nhiên lên tiếng, Nguyễn Miên lúc này mới nhận ra, Cố Nghiên Khâm vừa còn vui mừng khôn xiết, giờ đã thay đổi sắc mặt.

Nụ cười trong mắt biến mất, thay vào đó là đôi l mày cau lại và khuôn mặt tái nhợt.

“Miên Miên, chuyện nhỏ như thế này, thôi đừng để nội biết thì hơn.”

thăm dò nói, giữa những lời nói là sự chần chừ kh muốn nói thẳng.

Động tác bấm số của Nguyễn Miên khựng lại.

lại là chuyện khó khăn chứ? hai, kh thường xuyên ở nhà, nên kh biết, thật ra nội vẫn quan tâm đến .”

Nguyễn Miên vào nhà họ Cố chưa lâu, nên hoàn toàn kh biết gì về những chuyện cũ mèm của gia đình này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phu-nhan-muon-ly-hon-co-thieu-phat-dien-roi-nguyen-mien-va-co-van-chau/chuong-240-chua-trai-qua-noi-kho-cua-nguoi-khac-dung-khuyen-nguoi-ta-song-nhan-hau.html.]

Chỉ là qua thái độ của nhà họ Cố đối với Cố Nghiên Khâm, cô thể th địa vị của ở nhà họ Cố bình thường, hiếm ai thực sự quan tâm đến .

Trong số m đứa cháu, chỉ Nguyễn Miên, cô cháu dâu này, là thường xuyên ở bên cụ Cố.

Qua trò chuyện, cô thể cảm nhận được tình cảm của cụ Cố dành cho Cố Nghiên Khâm, chỉ là lớn tuổi kh giỏi bày tỏ, thêm vào đó Cố Nghiên Khâm lại cứng đầu, khi tiếp xúc với nhà họ Cố, luôn tỏ ra xa cách, khiến cụ kh biết làm cho .

“Ông sẽ quan tâm đến ư?”

Cố Nghiên Khâm cười lạnh một tiếng, trong mắt đầy vẻ lạnh lẽo thấu xương.

“Miên Miên, chuyện của và nhà họ Cố kh liên quan đến em, em đừng nhúng tay vào thì hơn.”

“Cuộc ện thoại này…”

Bàn tay lớn của Cố Nghiên Khâm đặt lên bàn tay đang cầm ện thoại của Nguyễn Miên, lợi dụng lúc cô kh chú ý, Cố Nghiên Khâm trực tiếp giật l chiếc ện thoại.

“Em đừng gọi nữa. Kẻo đến lúc đó lại khiến mọi khó xử.”

Nguyễn Miên bị hành động độc đoán này làm cho sững sờ.

Cố Nghiên Khâm trong ký ức của cô luôn là một c t.ử lịch thiệp, ấm áp, kh ngờ cũng mặt chuyên chế ngang ngược như thế này.

Cô vốn muốn phản bác đôi câu vì cụ Cố, nhưng khi th đôi mắt đen ẩn chứa quá nhiều cảm xúc của , dù lời định nói đã đến cửa miệng, cô vẫn kh thể thốt ra.

Chưa trải qua nỗi khổ của khác, đừng khuyên ta sống nhân hậu.

Cô kh biết Cố Nghiên Khâm đã trải qua những gì ở nhà họ Cố? lẽ cô cũng kh tư cách gì để khuyên Cố Nghiên Khâm và cụ Cố làm hòa.

“Được , em kh nói với nội Cố nữa, chuyện này coi như là bí mật của riêng hai chúng ta nhé, được kh?”

Kh hiểu , cô cảm th nói như vậy Cố Nghiên Khâm sẽ vui.

Và lúc này, cô chỉ muốn Cố Nghiên Khâm thể vui vẻ một chút.

Tiềm thức mách bảo cô, cuộc sống của Cố Nghiên Khâm ở nhà họ Cố, chắc c kh tốt hơn cuộc sống của cô ở nhà họ Nguyễn.

hai,”

Nguyễn Miên thẳng vào mắt Cố Nghiên Khâm:

“Em cảm nhận được đã chịu nhiều khổ sở ở nhà họ Cố, ngại kể cho em nghe kh?”

Cô dùng giọng ệu hết sức thương lượng.

Nhưng giây phút này, đôi mắt kìm nén và nắm đ.ấ.m vô tình siết chặt của , cô chợt nghĩ, liệu sự quan tâm một chiều này của cô thực sự tốt cho hay kh.

lẽ, để nói ra và giải tỏa cảm xúc trong lòng sẽ tốt hơn?

Nhưng dù Nguyễn Miên suy nghĩ thế nào, ý kiến của Cố Nghiên Khâm mới là quan trọng nhất.

“Tất nhiên , nếu th kh cần thiết nói, thì kh cần nói đâu. Em chỉ là cảm th, hai, tr kh vui, chúng ta là bạn tốt, th kh vui, em chỉ muốn làm gì đó để giúp được .”

Cô kh muốn tạo cảm giác ép buộc Cố Nghiên Khâm, nên nhân lúc đối phương còn đang suy nghĩ, cô vội vàng kết thúc câu chuyện.

Cố Nghiên Khâm ngây trong giây lát, nhưng nh đã l lại sự tỉnh táo. vẫy tay với Nguyễn Miên.

“Những chuyện đó đã qua , kh cần nhắc lại. Còn về tâm trạng…”

Cố Nghiên Khâm chậm rãi ngẩng đầu, đáy mắt đen lóe lên tia sáng.

“Miên Miên, bây giờ thật sự vui.”

Như bị ma xui quỷ ám, Nguyễn Miên cứ thế cúi gần hơn về phía đôi mắt của Cố Nghiên Khâm.

Đây là lần đầu tiên cô th một Cố Nghiên Khâm vẻ hơi u uất, nên cô muốn biết ánh sáng trong đôi mắt đó bắt đâu.

Nhưng khi cô cúi gần đến một khoảng cách nhất định, đồng t.ử đen của Cố Nghiên Khâm đã mở rộng đến mức tối đa.

Tại ểm hội tụ của ánh sáng, khuôn mặt nhỏ n xinh đẹp, đáng yêu của cô lập tức phản chiếu rõ trong đồng t.ử .

Đây là…

Tim Nguyễn Miên kh thể kiểm soát được mà đập nh hơn.

“Tiểu thư, trà của Cố nhị thiếu gia đã pha xong , cô muốn uống gì? Vẫn là nước ch như trước đây chứ?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...