Phu Nhân Muốn Ly Hôn, Cố Thiếu Phát Điên Rồi! Nguyễn Miên Và Cố Văn Châu
Chương 272: Kế sách
Cố Văn Châu cười lạnh một tiếng,
“Đã nhẫn nhịn nhiều năm như vậy , khó khăn lắm mới cơ hội trở lại c ty, mà kh vội vàng được?”
Trương Thao lộ ra vẻ mặt hiểu rõ, nhưng nh lại th khó hiểu,
“Đã nhẫn nhịn bao nhiêu năm , thiếu gì m ngày này? Bên c ty vừa xảy ra chuyện, căn bản là một mớ hỗn độn. Cho dù kh quan tâm đến mớ hỗn độn đó nữa, nhưng việc xảy ra sự cố và thời ểm quay lại c ty lại trùng hợp đến mức như vậy, lẽ nào kh cần kiêng dè gì ?”
vừa nói vừa lắc đầu, “Nếu là Nhị thiếu gia, tuyệt đối sẽ kh tiến vào c ty vào lúc này.”
Cố Văn Châu cười đầy ẩn ý, “Là kh đủ thấu đáo. Nếu đã quyết tâm đoạt được một miếng mồi béo bở, hà cớ gì chờ đợi?”
“Quyết tâm đoạt được? Nhị thiếu gia đúng là thể hiện như vậy, nhưng vạn nhất sai sót thì ? kh cẩn thận chút nào à?”
Cố Văn Châu vỗ vỗ vai trợ lý giỏi giang Trương Thao của ,
“ đã nghe qua câu đắc ý quên cả hình hài chưa? Hơn nữa, thực sự nóng lòng, chưa chắc đã là Cố Nghiên Khâm. Trương Thao à, còn rèn luyện nhiều mới được.”
vỗ vai Trương Thao, sau đó hỏi,
“Tổng tài và bây giờ đều là những thất nghiệp, chúng ta bây giờ đâu đây? nơi nào để kh?”
Trương Thao ngượng ngùng gãi gãi đầu,
“Nếu Tổng tài kh chê, thì đến chỗ… Th Th ạ.”
Cố Văn Châu nhướn mày kiếm, “Gọi thân mật thế cơ à?”
“Haizz, bạn gái của , gọi thân mật một chút thì đâu? Hơn nữa, Th Th nhà thận trọng lắm, nếu kh vì bị cảm động nên mới chịu ở bên , thì làm chúng ta thể biết được trong Tập đoàn Cố Thị nội gián? Chẳng qua nội gián này cũng quá táo bạo , lại dám ra tay với vụ Nam Phi kia, hơn nữa còn làm một phi vụ lớn với số tiền khủng đến thế…”
“Cứ chờ mà xem, Cố Thị lần này, lại là một trận gió t mưa m.á.u nữa…”
Tại Tòa án nhân dân cao cấp thành phố A,
Vụ án Phong Tuyết, con gái út nhà họ Phong, bị chồng và tiểu tam âm mưu hãm hại đã đầy đủ bằng chứng và được tuyên án chính thức.
Kh nghi ngờ gì nữa, Nguyễn Thừa Đức, cha của Nguyễn Miên, và Khương Lan, mẹ kế, bị tuyên án t.ử hình, thi hành án ngay lập tức.
Còn Nguyễn Vi, vẫn luôn dây dưa kh dứt với Cố Văn Châu dưới cái tên Giang Mỹ Ni, do tuổi còn nhỏ vào thời ểm xảy ra vụ việc nên được tuyên vô tội, trả tự do tại tòa.
Nguyễn Thừa Đức và Khương Lan lần lượt bị cảnh sát áp giải . Khi ngang qua Nguyễn Miên, mắt Nguyễn Thừa Đức ngấn lệ đầy hận thù.
“Nguyễn Miên, đồ con gái bất hiếu, mày dám hãm hại cả cha ruột! Mày nhất định kh được c.h.ế.t t.ử tế! C.h.ế.t còn t.h.ả.m hơn mẹ mày!”
Cả phòng xử án tràn ngập tiếng c.h.ử.i rủa giận dữ của Nguyễn Thừa Đức.
Nguyễn Miên lại kh hề biểu cảm, cô giơ tay ngăn cản viên cảnh sát muốn nh chóng kéo ta , nhàn nhạt đáp lại một câu.
“ được c.h.ế.t t.ử tế hay kh hiện giờ còn chưa nói được, nhưng thì chắc c là kh được c.h.ế.t t.ử tế .”
“Đi đường bình an,”
Cha…
Cái cách gọi thân thiết nhất này, Nguyễn Miên chọn nói ra trong lòng.
Nguyễn Thừa Đức là cha ruột của cô, sự ràng buộc của huyết thống khiến cô cảm th vô cùng phức tạp khi nghe tin t.ử hình.
Cô vui, vì nỗi oan ức của mẹ cuối cùng đã được rửa sạch.
Cô đau thương, vì cha trả giá bằng mạng sống cho cái c.h.ế.t của mẹ. Nguyễn Thừa Đức, là nằm chung gối với mẹ cô! Ngay cả nằm chung gối cũng kh thể tin tưởng được, mẹ cô đã sống một cuộc đời bi ai đến mức nào?
Những chuyện phía sau, cô thậm chí kh dám nghĩ đến.
Khi Nguyễn Miên rời khỏi tòa án, cô chạm mặt Nguyễn Vi vừa được phóng thích.
Tâm trạng cô kh tốt, vốn dĩ kh muốn nói chuyện.
Nhưng lại phát hiện đối phương chủ động chào hỏi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phu-nhan-muon-ly-hon-co-thieu-phat-dien-roi-nguyen-mien-va-co-van-chau/chuong-272-ke-sach.html.]
“Chị gái của , đã lâu kh gặp!”
Tiếng ‘chị gái’ này đã lâu kh nghe th, lâu đến mức Nguyễn Miên cảm th kh quen.
“ thì mong là mãi mãi kh gặp được cô.”
Nguyễn Miên cười lạnh một tiếng, kh hề nể nang Nguyễn Vi.
“ cũng mong như thế.”
Nguyễn Vi lại chẳng hề để tâm, nói một cách tự nhiên và hào phóng.
Lúc này, cô ta đã tháo bỏ chiếc mặt nạ Giang Mỹ Ni, giờ cô ta chính là Nguyễn Vi. Nguyễn Vi đích thực.
“Nhưng tiếc, chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau thôi.”
Kh đợi Nguyễn Miên kịp phản ứng, Nguyễn Vi đã vẫy tay với cô,
“ trước đây, chị gái tốt!”
Nói xong, cô ta kh quên chỉ tay về phía xa xa.
Nguyễn Miên theo hướng ngón tay cô ta, một chiếc Rolls-Royce màu đen đang đỗ bên đường, thân hình cao ráo của Cố Văn Châu đứng im lặng bên cạnh xe, tr như đang chờ đợi ai đó.
Nguyễn Vi sợ Nguyễn Miên kh hiểu, còn tốt bụng giải thích,
“Kh vội đâu, Văn Châu đã đợi ở đó lâu , sợ chờ sốt ruột. Chắc chị Nguyễn Miên thể hiểu cho mà, đúng kh?”
Ánh mắt Nguyễn Miên tối sầm lại, cô chỉ nhếch mép cười nhạt nhẽo, “Đương nhiên là hiểu.”
Cô quay lên xe, sự cô đơn trong mắt kh thể che giấu được nữa.
lẽ b lâu nay cô vẫn cứ do dự, mềm lòng.
Rõ ràng biết rằng giữa và Nguyễn Vi, Cố Văn Châu chắc c sẽ kh chút do dự chọn Nguyễn Vi, nhưng cô vẫn sẽ cảm th khó chịu vì những chuyện như thế này.
Cô thậm chí kh thể hiểu nổi, rốt cuộc tình cảm sâu đậm đến mức nào, lại khiến kh tiếc đẩy c việc c ty sang một bên, lái xe đến tận tòa án để đợi cô ta ra ngoài?
Hay là, Nguyễn Vi thể toàn mạng rút lui khỏi phiên tòa lần này, trong đó còn c lao của Cố Văn Châu?
Đột nhiên, em bé trong bụng đá cô một cái, như thể đang nhắc nhở Nguyễn Miên về sự tồn tại của bé con.
Ừm, cô đã một đứa bé từ Cố Văn Châu, như vậy là đủ .
Đáng tiếc là Nguyễn Miên kh biết, giữa Cố Văn Châu và Nguyễn Vi chưa từng chuyện gì xảy ra. Việc đến tìm Nguyễn Vi lần này, cũng là vì một nguyên nhân quan trọng.
Bên trong chiếc Rolls-Royce màu đen, Trương Thao ngồi ở ghế lái, Cố Văn Châu ngồi ở ghế phụ, Nguyễn Vi biết ều leo lên ghế sau.
Sau khi đóng cửa xe, cô ta kh quên vỗ vỗ chỗ bên cạnh ,
“ Văn Châu, kh ngồi qua đây? Chỗ em vẫn còn trống mà.”
Trước đây luôn ở bên Cố Văn Châu dưới d nghĩa Giang Mỹ Ni, Nguyễn Vi đã quen với cách ở chung của hai . Bây giờ l lại thân phận thật, cô ta vẫn còn chút kh tự nhiên.
Cố Văn Châu im lặng, kh ý định lãng phí thời gian vào một chuyện nhỏ nhặt như chỗ ngồi.
“Nguyễn Vi, sự việc đến nước này, cô ều gì muốn nói với kh?”
“Em chứ.”
“ Văn Châu, em biết trong lòng vẫn còn em, chỉ là con tiện nhân Nguyễn Miên kia cứ bám dính l quá chặt, bị cô ta mê hoặc, nên mới đối xử với em như vậy. Bây giờ hai đã sắp ly hôn , nên chúng ta… chúng ta ở bên nhau được kh?”
Nguyễn Vi nói đến chỗ kích động, còn kh kìm được kéo l cánh tay Cố Văn Châu, nhưng đã kh để lại dấu vết gì mà né tránh.
chậm rãi quay đầu lại, đôi mắt đen nhánh thẳng vào phụ nữ trước mặt, trầm giọng hỏi,
“Nguyễn Vi, cô hẳn là đoán được, ều muốn biết kh là chuyện này.”
Cố Văn Châu cũng kh muốn đ.á.n.h đố với cô ta, dứt khoát nói thẳng.
“Nói , Gia tộc Benes, rốt cuộc là chuyện gì?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.