Phu Nhân Muốn Ly Hôn, Cố Thiếu Phát Điên Rồi! Nguyễn Miên Và Cố Văn Châu
Chương 279: Cố ý giả vờ?
Nỗi đau xót xen lẫn sự phẫn nộ cùng lúc dồn dập dâng lên trong lòng Cố Văn Châu. Đến nỗi, bàn tay lớn đang nắm chặt eo Nguyễn Vi kh kìm được mà dùng sức mạnh.
“Ái chà.”
Nguyễn Vi rên khẽ một tiếng, uốn éo quyến rũ rúc vào lòng Cố Văn Châu:
“ th đau lòng ?”
“Dù kh thích sự thật này, nhưng một câu vẫn muốn nhắc . Cấu tạo của tấm kính này đặc biệt, một khi vỡ vụn, mảnh vỡ sẽ còn sắc bén hơn cả dao. Hiện tại tiện nhân kia đang đứng sau tấm kính, nếu mạnh mẽ cứu cô ta, dù kh c.h.ế.t, khuôn mặt cô ta cũng chắc c sẽ bị hủy hoại.”
“ tò mò lắm, nếu Nguyễn Miên bị hủy dung, còn thể thích cô ta được nữa kh?”
Môi cô ta men theo đường nét khuôn mặt Cố Văn Châu mà lướt qua, cảnh tượng tr vô cùng dâm đãng.
Thế nhưng, Cố Văn Châu chỉ th sự kinh hãi tột độ trong đôi mắt Nguyễn Miên.
“Ưm… ưm… ưm!”
Lại là âm th này.
Nguyễn Miên đã liên tiếp phát ra âm th đơn chỉ ba chữ này.
Ban đầu nghĩ cô muốn nói: Mau cứu cô.
Nhưng giờ đây th cô nhấn mạnh ba âm này một cách rõ ràng như vậy, Cố Văn Châu chỉ cảm th gì đó kh đúng.
Đúng lúc này, giọng Trương Thao vọng qua tai nghe siêu nhỏ:
“Tổng tài, của chúng phát hiện…”
Cố Văn Châu tập trung kỹ, thì th Nguyễn Vi đã tự tay tháo chiếc tai nghe siêu nhỏ của ra.
Và ngay trước mặt , cô ta nghiền nát nó thành từng mảnh vụn.
“Cố Văn Châu, loại đồ vật này, sau này đừng mang đến trước mặt nữa, chẳng ý nghĩa gì.”
Mất liên lạc với Trương Thao, ều đó nghĩa là chiến dịch giải cứu Nguyễn Miên chỉ thể dựa vào một Cố Văn Châu.
Nhưng Nguyễn Vi kh cho Cố Văn Châu thời gian để suy nghĩ. Đối với cô ta, đêm nay cô ta đã chờ đợi quá lâu, vì vậy, cô ta nhất định tận hưởng thật trọn vẹn.
“ Văn Châu, chúng ta… bắt đầu thôi.”
Cúc áo bị cởi từng chiếc một, nhưng sự chú ý của Cố Văn Châu vẫn đặt hoàn toàn vào Nguyễn Miên.
nhận th ánh mắt Nguyễn Miên luôn ra hiệu cho về một hướng nào đó.
Nhân lúc Nguyễn Vi kh chú ý, Cố Văn Châu ngước mắt lên, thì phát hiện bên cạnh tấm rèm một cánh cửa bí mật nhỏ xíu.
Và thể, Nguyễn Miên đã vào từ chính cánh cửa nhỏ bé đó.
“Nguyễn Vi, chúng ta chơi trò gì đó khác lạ một chút nhé?”
Cố Văn Châu nhếch miệng cười xấu xa, nhướng mày, lật đè Nguyễn Vi xuống dưới, sau đó, nhân lúc đối phương kh phòng bị, rút con d.a.o găm giấu trong quần áo ra, đặt thẳng lên cổ Nguyễn Vi.
Nguyễn Vi lập tức kinh hãi biến sắc:
“ dám làm càn, lại dám mang d.a.o đến gặp , kh sợ g.i.ế.c c.h.ế.t Nguyễn Miên ?”
“ ta đương nhiên kh sợ.”
Một giọng nam đột ngột xuất hiện, nói bằng thái độ thản nhiên.
Phía sau tấm kính trong suốt, một đàn mặc áo khoác gió đen kh biết đã xuất hiện từ lúc nào, lúc này đang đứng cạnh Nguyễn Miên, giúp cô cởi trói.
Cố Văn Châu đã sớm phát hiện ra đàn nấp trong góc. Trực giác mách bảo , này chính là kẻ đã gửi tin n bí ẩn cho .
Cứ thế, hai đàn , dù kh hề giao tiếp, đã phối hợp ăn ý kh chút sơ hở, giải cứu được Nguyễn Miên.
Tuy nhiên, Nguyễn Vi, vừa trở thành tù nhân, lại kh hề chút sợ hãi nào.
“Ha ha ha, các nghĩ rằng, khống chế được là thể rời ?”
“Cô ý gì?”
Cố Văn Châu đưa lưỡi d.a.o sát hơn vào động mạch cổ Nguyễn Vi.
“Ý rõ ràng mà…”
Kh đợi Nguyễn Vi nói hết câu, Nguyễn Miên, cuối cùng cũng được tự do, mặc kệ cơn đau ở miệng, giật phăng băng dính ra hét lớn:
“ bom! Mọi chạy mau!”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Cái gì?”
Cố Văn Châu kinh hãi thốt lên, nhưng lại th Nguyễn Vi như làm trò ảo thuật, móc ra một chiếc ều khiển từ xa.
Máy chiếu trong phòng sáng lên, hình ảnh đồng hồ đếm ngược cứ thế hiện rõ trên tường.
Thời gian đếm ngược còn lại đúng một phút.
Nói cách khác, quả b.o.m mà Nguyễn Miên nhắc đến chỉ còn một phút nữa là nổ tung!
Và Nguyễn Vi rõ ràng ý định đồng quy vu tận với Cố Văn Châu. Trong lúc mọi chưa kịp phản ứng, cô ta ôm chặt l eo Cố Văn Châu.
Cố Văn Châu theo bản năng giãy giụa, khiến Nguyễn Vi nắm chặt l ống quần .
Tuy nhiên, lúc này kh còn bận tâm đến bản thân nữa.
quay về phía Nguyễn Miên và đàn , hét lớn:
“ bạn, biết là bạn của Nguyễn Miên, vậy thì sự an toàn của Nguyễn Miên… xin nhờ cậy cả vào !”
Cố Văn Châu chắp tay về phía đàn , với vẻ mặt ủy thác đầy bi tráng.
“Cố Văn Châu, nói linh tinh cái gì vậy? với sớm đã kh còn quan hệ gì nữa !”
Nguyễn Miên lớn tiếng gào về phía Cố Văn Châu.
“Vậy thì em còn quan tâm đến làm gì? Chỉ cần em trốn thoát là được !”
Một câu nói của Cố Văn Châu khiến Nguyễn Miên nghẹn lời.
“Kh được!”
Một phút trôi qua nh, nhưng trong mắt Nguyễn Miên, nó lại dài đằng đẵng đến c.h.ế.t .
“Em mặc kệ, Cố Văn Châu, em kh cho phép c.h.ế.t!”
Nước mắt tuôn rơi trên má, Nguyễn Miên kh còn bận tâm đến những chuyện cũ mà cô từng để ý nữa.
Lúc này, trong đầu cô chỉ một ý nghĩ duy nhất: Cha của con cô, nhất định sống!
“ hai đã vào tù , nếu c.h.ế.t thì c ty làm ? Dì Tần làm ?”
Nguyễn Miên chợt nhận ra, kh Cố Văn Châu kh muốn sống, mà là Nguyễn Vi đang giữ chặt ống quần , khiến kh thể rời .
Cô túm l đàn bên cạnh:
“ nhớ ra , là bên cạnh Cố kh. nhất định cách cứu , đúng kh? cầu xin , cứu !”
Nghiêm Vũ Hành kinh ngạc trước trí nhớ của Nguyễn Miên, nhưng lại cảm th cạn lời trước màn giằng co kịch tính của đôi nam nữ này.
“Còn 36 giây nữa là b.o.m nổ, Cố Văn Châu, nếu còn muốn sống thì cứ tiếp tục lề mề ở đây!”
Nghiêm Vũ Hành mặc kệ phản ứng của Nguyễn Miên, trực tiếp ôm ngang eo cô, nh chóng chạy về phía cửa.
Khi hai rời , chắc c sẽ qua cửa phòng mà Nguyễn Vi đang ở.
Nguyễn Vi chuẩn thời cơ, bu ống quần Cố Văn Châu ra, trực tiếp lao về phía Nghiêm Vũ Hành.
Nghiêm Vũ Hành đang vội vã chạy ra ngoài, bất ngờ kh đề phòng, liền để Nguyễn Vi chộp được.
“Nguyễn Miên, đồ tiện nhân này, cho dù tao c.h.ế.t, tao cũng kéo mày làm vật đệm! Mày cứ ngoan ngoãn ở lại đây !”
Dưới chân Nghiêm Vũ Hành, Nguyễn Vi cười một cách quỷ dị. Khuôn mặt cô ta tr âm u đáng sợ như sứ giả đòi mạng.
Cố Văn Châu chạy tới muộn, th Nghiêm Vũ Hành đang ôm Nguyễn Miên sắp thoát ra ngoài, nhưng Nguyễn Vi lại bám chặt dưới chân kéo lại.
Lúc này, đồng hồ đếm ngược còn 15 giây.
Cố Văn Châu quá sốt ruột muốn cứu Nguyễn Miên, kh nghĩ ngợi gì liền tung một đòn tay chặt mạnh vào gáy Nguyễn Vi.
Sau khi được giải thoát, Nghiêm Vũ Hành lập tức đưa Nguyễn Miên ra ngoài. Nhưng khi Cố Văn Châu định bước theo, thì đã kh kịp nữa .
Rầm!
Kho chứa phế liệu số 226 ở ngoại ô Bắc Kinh nổ tung ngay lập tức, tan biến trong biển lửa.
Nguyễn Miên đang mang thai, may mắn thoát c.h.ế.t nhờ sự bảo vệ của Nghiêm Vũ Hành.
Cả hai cùng chằm chằm vào biển lửa trước mặt.
“Cố Văn Châu, ra đây cho em!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.