Phu Nhân Muốn Ly Hôn, Cố Thiếu Phát Điên Rồi! Nguyễn Miên Và Cố Văn Châu
Chương 3: Ai không ly hôn, người đó là cháu trai
Tư thế quyến rũ đó, khiến ta m.á.u nóng dồn lên.
Rắc! Rắc! Rắc!
Từng quả bóng lần lượt rơi vào lỗ một cách kinh ngạc!
Kỹ thuật hoa lệ khiến ta trố mắt kinh ngạc!
Kỹ năng chơi bi-a này!
Cực kỳ ngầu được kh!
Cơ bản là kh hề thua kém Thất Thiếu!
Đơn giản là một kho báu!
Kh chỉ sắc mặt của những mặt thay đổi.
Ngay cả sắc mặt Cố Văn Châu cũng thay đổi.
Tiếng nuốt nước bọt của ai đó, vang lên rõ ràng.
Và chất liệu quần áo mặc như kh mặc trên cô, khiến sắc mặt Cố Văn Châu khó coi đến cực ểm!
Đôi mắt đen kịt khát m.á.u của , chằm chằm kh rời.
Thật kh ngờ.
vợ luôn ở nhà sâu kín, kh bước chân ra khỏi cửa của , lại là một thâm tàng bất lộ đến thế!
Trợ lý Lục Hàn của Cố Văn Châu cảm th tình hình kh ổn, vội vàng ra hiệu cho tất cả mọi rời !
Nguyễn Vi lại kh rõ cục diện, kh chịu !
Cô ta vốn muốn Nguyễn Miên bẽ mặt, kh chỗ dung thân, ai ngờ mất mặt lại là chính !
Nguyễn Miên học chơi bi-a từ khi nào?!
Ba năm , cô ta chờ đợi chính là ngày hôm nay.
Cô ta Cố Văn Châu ký tên vào thỏa thuận ly hôn mới an tâm!
Thế nhưng cuối cùng cô ta lại bị Đường Kỳ Thịnh kéo lê ra ngoài!
Khi sắp rời , Nguyễn Miên kh quên đứng thẳng nhắc nhở cô ta, lạnh lùng liếc , "Nguyễn Vi, số tiền Cố Văn Châu bao trọn du thuyền và b.ắ.n pháo hoa cho cô đêm nay đều nằm trong tài sản chung vợ chồng cần được phân chia, mau chóng chuyển khoản cho , nếu kh sẽ nhờ luật sư ly hôn liên hệ với cô đ!"
"Cô!"
Nguyễn Vi tức giận đến mức mặt x mét!
Nhưng còn chưa kịp cãi nhau với Nguyễn Miên, đã bị Đường Kỳ Thịnh kéo ra ngoài.
Cánh cửa phòng đóng sầm lại.
Trong phòng chỉ còn lại hai Nguyễn Miên và Cố Văn Châu.
Nguyễn Miên vừa mới hoàn thành xong màn một gậy dọn sạch bàn, cô bu gậy bi-a, vừa định nói.
Giây tiếp theo, Nguyễn Miên đã bị ai đó kéo mạnh.
Hai tay bị giữ chặt trên đỉnh đầu, cơ thể mềm mại bị ép xuống bàn bi-a, hơi thở sắp mất kiểm soát của đàn vô cùng nguy hiểm.
Cố Văn Châu mặc một bộ vest đen, chất liệu quần tây cọ xát vào đùi cô.
Hai cúc áo sơ mi lụa tơ tằm màu đen được cởi ra, để lộ xương quai x gợi cảm lười biếng, cấm dục, dáng tuấn quý phái, lạnh lùng đến mức khiến ta hoảng sợ.
cứ thế xuống cô từ trên cao, sự nguy hiểm c.h.ế.t , như thể muốn xuyên thấu cô.
"Cô học từ ai?"
thực sự xem xét lại cô một cách nghiêm túc .
"Học từ ai quan trọng kh? Đã nói , tg thì ký tên ly hôn!"
"? Kh muốn sinh con nữa à?!"
Trong mắt Nguyễn Miên hơi nước mờ mịt, hơi men rượu như đang cháy lan khắp tứ chi.
Cô cười lạnh lùng kh sợ c.h.ế.t: “Thiên hạ đầy rẫy đàn giỏi giang, sinh với ai mà chẳng là sinh! yên tâm, chỉ cần ký tên, ngày mai sẽ đăng tin 'trọng kim cầu tử'! kh tin là kh ai bán mạng cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/phu-nhan-muon-ly-hon-co-thieu-phat-dien-roi-nguyen-mien-va-co-van-chau/chuong-3-ai-khong-ly-hon-nguoi-do-la-chau-trai.html.]
“Vậy nên, đừng lề mề làm trễ nải việc tìm khác được kh? Ký ! Cố Thất Thiếu!”
“Hừ! Cô muốn dùng tiền cấp dưỡng của để nuôi đàn à? Nằm mơ !” Sắc mặt Cố Văn Châu khó coi, ta cười khẩy thành tiếng.
“ muốn nuôi ai thì quản được ?” Nguyễn Miên giãy giụa. ta hết lần này đến lần khác sỉ nhục cô, hết lần này đến lần khác đ.â.m d.a.o vào tim cô, chẳng cô vẫn đang chờ đợi ngày này .
Giờ cô đã nghĩ th suốt, đã bu tay , ta còn gì kh vừa lòng?
“ bu ra, đồ đàn ch.ó c.h.ế.t! làm đau đ!”
Cố Văn Châu bị cô khiêu khích đến mức lửa nóng bùng lên khắp .
ta trực tiếp đỡ m.ô.n.g cô bế lên, để cô cảm nhận rõ hình dạng của ta. “Chẳng cô muốn kích thích ? Vậy thì cô cứ thử xem cô chịu đựng nổi kh!”
ta cứ thế đỡ m.ô.n.g bế cô lên, dùng chiếc áo khoác bên cạnh quấn l cô. ta bế cô ra khỏi phòng riêng, đường hoàng mang cô thẳng vào phòng suite bên cạnh như kh ai ở đó.
Mặc dù tất cả mọi vừa được mời ra ngoài, nhưng phần lớn vẫn chưa rời , tất cả đều đang chằm chằm.
Họ muốn xem đêm nay họ ly hôn hay kh!
Nguyễn Miên chỉ muốn tìm một cái lỗ mà chui xuống. Nhưng cô vừa ra khỏi phòng với tâm trạng giận dữ, bên ngoài chỉ khoác chiếc áo khoác cashmere nên mặc khá phong ph.
Ngay lúc này, cô cảm nhận được sự ma sát từ đàn bên dưới. Ngay cả khi đang say, Nguyễn Miên vẫn biết rõ cảm giác chân thực đó ý nghĩa gì.
“ thả xuống! Cố Văn Châu!” Đầu óc cô quay cuồng nhưng vẫn biết xấu hổ!
này ên ! Hai năm qua. Cô đã kh biết bao nhiêu lần quyến rũ ta nhưng đều thất bại. Cô đã từng cho rằng ta thực sự kh được!
Nhưng đến lúc này cô mới biết, kh ta kh được, chỉ là ta kh muốn chạm vào cô mà thôi. Hôm nay bị làm thế? lại dễ dàng cảm giác với cô như vậy?
Cô đã quyết tâm ly hôn với ta , ai mà thèm chứ!
“Đi tìm Vi Vi của !”
Cô vừa đá vừa đạp, trực tiếp để lại nhiều vết chân trên bộ vest đắt tiền của Cố Văn Châu. Cô ta thực sự dám làm.
Cố Văn Châu đứng sừng sững như một ngọn núi, toàn thân bao phủ sự lạnh lẽo như băng tuyết. ta giật phăng chiếc cà vạt vướng víu trên ngực, từ tốn tháo chiếc đồng hồ đắt tiền trên cổ tay.
Dưới ánh đèn mờ ảo, kh thể rõ vẻ mặt lạnh lùng trên khuôn mặt tuấn tú của ta, nhưng ta thể cảm nhận rõ ràng sự giận dữ như muốn thiêu rụi trời đất.
Nguyễn Miên cố nén cơn choáng váng trên đầu, bò dậy khỏi giường định chạy trốn.
Nhưng cô bị Cố Văn Châu dùng sức kéo mạnh vào, trực tiếp túm l cổ chân lôi trở lại, sau đó cô bị ép vào một tư thế đầy nhục nhã.
Cô nghe th tiếng ta cởi thắt lưng.
Nguyễn Miên đương nhiên kh đối thủ của ta. Nếu chuyện này xảy ra ngày hôm qua, khi cô vẫn chưa biết Nguyễn Vi đã trở về.
lẽ cô sẽ vui mừng kh biết chừng. Nhưng bây giờ thì khác .
th tất cả những gì ta làm cho Nguyễn Vi hôm nay, và nghĩ đến quá khứ của ta và Nguyễn Vi.
Tất cả đều như những chiếc gai, đ.â.m sâu vào trái tim cô. Cô kh thể chấp nhận được.
Máu nóng khắp cô rút ngay lập tức, cảm giác như cơ thể trần truồng bị ném vào vùng tuyết trắng mênh m, sự sỉ nhục và lạnh lẽo thấu xương nhấn chìm cô.
Cô nghe th giọng Cố Văn Châu kề sát bên tai cô: “Làm làm mẩy muốn ly hôn, chẳng vì cô th cô đơn trống trải ? Được! Hôm nay kh cho cô no đủ thì kh Cố Văn Châu!”
Nguyễn Miên lạnh lùng ta: “Cố Văn Châu, là đồ cháu trai! biết đang làm gì kh? làm hiểu lầm rằng căn bản kh nỡ ly hôn với !”
Câu nói này giống như một gáo nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống! Sự nóng bỏng khắp Cố Văn Châu lập tức bị dập tắt.
Bàn tay ta bu lỏng Nguyễn Miên ra, trên khuôn mặt tuấn tú, sâu sắc hiện lên vẻ âm u lạnh lẽo như đến từ một vùng đất hoang sơ.
ta lạnh lùng nheo mắt, như thể nghe th một câu chuyện cười vĩ đại, như thể bị chọc trúng chỗ đau: “ kh nỡ?”
Nguyễn Miên đẩy mạnh ta ra: “Chứ còn gì nữa? Ép chủ động bu tay nhường chỗ cho Vi Vi của , đó chẳng là ều mong muốn nhất ?”
“Đêm giao thừa kh về nhà mà ở đây cùng cô Vi Vi yêu dấu của , chẳng là để làm ghê tởm ? Bây giờ chủ động bu tay thành toàn cho , kh những kh ký mà còn muốn lên giường với !”
“ kh kh muốn chạm vào ? Khiến từ bỏ hy vọng ngủ với ? đang làm gì thế này? Tự vả mặt à?”
Câu nói cuối cùng này, kh nghi ngờ gì nữa, là đổ thêm dầu vào lửa! Mặt Cố Văn Châu tối sầm lại!
ta nghiến răng kìm chế, bóp chặt cằm cô, ánh mắt lướt qua sự lạnh lùng gào thét.
“Cô nghĩ nhiều Nguyễn Miên! Kh kh muốn ly hôn, mà là chuyện ly hôn này do quyết định!”
“Cô cũng nên xem xét cái thỏa thuận ly hôn này của cô viết cái gì chứ? Muốn chia đôi tài sản của à? Kết hôn hai năm, cô chỉ ở nhà làm quý bà giàu , hầu hạ, ăn của , uống của , cô kiếm được một xu nào chưa?”
ta cười lạnh, trực tiếp ném tập tài liệu trong tay qua cửa sổ. Ném xuống biển.
Chưa có bình luận nào cho chương này.