Phu Nhân Muốn Ly Hôn, Cố Thiếu Phát Điên Rồi! Nguyễn Miên Và Cố Văn Châu
Chương 34: Muốn xem Cố Văn Châu khỏa thân chạy bộ
“Thật đ, Bạch Tịch đó đẹp trai lắm, quả thực là tiểu thịt tươi nhân gian.” Hứa Nhược Nhã nói với vẻ mặt si mê.
“ , nước bọt sắp chảy ra kìa. Tớ tham gia thì tham gia, coi như thả lỏng tâm trạng .”
Đua xe là môn thể thao cô thích từ năm mười sáu tuổi. Khi bà cô qua đời, cô cần chuyển dời nỗi buồn của , ngoại đã tặng cô một chiếc xe thể thao. Cô yêu cái cảm giác đuổi theo gió, mặc dù chưa từng được huấn luyện chuyên nghiệp, nhưng thiên phú của cô đủ để khiến cô kh hề thua kém trước mặt những tay đua chuyên nghiệp.
“Tớ đã nói là tốt nhất mà.” Hứa Nhược Nhã thân mật khoác tay Nguyễn Miên lay động.
Một tin n kèm hình ảnh được gửi đến ện thoại, Nguyễn Miên cái ảnh đại diện bạch liên hoa kia thì tò mò kh biết này lại muốn gây ra trò quái quỷ gì, kh nói tự sát sắp c.h.ế.t .
Cô chút kh kiên nhẫn nhấn vào. Nguyễn Vi gửi đến là một bức ảnh cô ta và Cố Văn Châu ôm nhau thân mật, một khóc lóc t.h.ả.m thiết, một ở bên kiên nhẫn an ủi.
Bạch liên hoa kèm chú thích: Dù cuộc sống nhiều ều kh như ý, chỉ cần là em thể dũng cảm đối diện với ngày mai.
Thậm chí còn cố ý @ Nguyễn Miên: Chị à, chị cũng kh cần quá lo lắng cho em, rể cũ đang chăm sóc em tốt.
Khóe miệng Nguyễn Miên nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, góc chụp lén này, đến cả con heo cũng ra sự bất thường , cố tình Cố Văn Châu cái đồ ngu ngốc này lại tự dâng tới cửa ôm ấp, lẽ ta thích cái kiểu đó nên mới ném cô lại một trong phòng .
Cô đội mũ bảo hiểm, chỉ để lộ ra đôi mắt sáng ngời. Mà Bạch Tịch trong miệng Hứa Nhược Nhã quả nhiên đã đến sân đua xe đúng hẹn, quả nhiên là trẻ tuổi khí thịnh.
Cuộc đua còn nửa tiếng nữa mới bắt đầu, Nguyễn Miên phát hiện Bạch Tịch đang đ.á.n.h giá cô và Hứa Nhược Nhã.
“Hai cô ai là nữ thần đua xe vậy?” Bạch Tịch mở miệng hỏi.
Hai trước mặt đều vóc dáng cực kỳ đẹp, kh khó để tưởng tượng bên dưới mũ bảo hiểm là hai khuôn mặt trẻ trung xinh đẹp.
Nguyễn Miên cảm th giọng nói này chút quen tai một cách khó hiểu.
Hứa Nhược Nhã hiếm khi căng thẳng kh nói gì, còn Nguyễn Miên cười nói: “ tg là nữ thần của .”
“Tiểu đệ đệ, đang xâm phạm quyền chân dung của đó.”
“Chỉ lộ ra một đôi mắt thôi mà, làm gì ghê vậy, chụp ảnh lưu niệm thôi.” Bạch Tịch kh hề đỏ mặt.
Giây tiếp theo, ện thoại của Cố Văn Châu vang lên tiếng tin n.
ta khó khăn lắm mới thoát khỏi Nguyễn Vi quay về tìm Nguyễn Miên, phát hiện Nguyễn Miên đã từ lâu, đang kh biết tìm cô ở đâu thì nhận được hình ảnh do Thẩm Tịch Bạch gửi đến.
Thẩm Tịch Bạch: xem bóng này giống chị dâu kh, giọng nói cũng giống nữa, làm em kinh ngạc luôn.
Cố Văn Châu: Hiện tại m đang ở đâu.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Thẩm Tịch Bạch: Em đang đua xe ở núi La Phong, đừng đến làm hỏng chuyện của em, nếu kh chị dâu thì hai cô gái này em đều muốn.
Cố Văn Châu: đúng là tham lam.
Bạch Tịch chính là Thẩm Tịch Bạch, ta đổi áo khoác ngoài để giả vờ là th niên trẻ chơi khắp nơi. Dù gia đình ta cũng là một đại gia tộc, nếu bị gia đình phát hiện ta làm chuyện nguy hiểm như đua xe, thì cả hai chân cũng sẽ bị đ.á.n.h gãy.
Họ thà để ta ngồi xe lăn sống và làm việc, chứ kh muốn ta biến thành một nắm tro tàn trong hũ.
bóng quen thuộc trong ảnh, Cố Văn Châu gần như thể khẳng định đó chính là Nguyễn Miên. Kh vì gì khác, vóc dáng ma quỷ như vậy trên đời này hiếm phụ nữ nào sở hữu được, hơn nữa hôm đó cô đến du thuyền gây rối cũng là xe mô tô.
Cố Văn Châu thay quần áo, lái chiếc mô tô đã phủ bụi từ lâu trong ga ra, phóng nh về núi La Phong.
Nguyễn Miên, nếu cô thích chơi, sẽ chơi cùng cô.
“Sắp bắt đầu cuộc đua .” Nguyễn Miên đồng hồ thúc giục, Bạch Tịch kia vẫn đang nghịch ện thoại, Nguyễn Miên kh muốn tg mà kh vẻ vang.
“Khoan đã, còn một bạn nữa sắp đến, mới là Thần Xe thực sự, lần này các cô khá may mắn, thể chiêm ngưỡng phong thái của .” Bạch Tịch khoác lác, khi nhắc đến bạn đó, ngữ khí tự phụ lúc ban đầu của ta đã biến mất.
Lời ta vừa dứt, một chiếc mô tô được đặt làm riêng phóng như bay dừng lại trên vạch xuất phát, động tác cua xe cực kỳ êu luyện và phi phàm.
“A đây ,” Bạch Tịch nói.
“Kỹ thuật áp cua này tốt.” Nguyễn Miên lộ ra vẻ mặt tán thưởng. Nhưng khi cô vào khuôn mặt dưới mũ bảo hiểm, cả khuôn mặt cô tối sầm lại.
Đôi mắt sâu thẳm và lạnh lùng như vậy, ngoại trừ ta ra thì kh còn ai khác. Đó là cô đã thầm yêu mười m năm, làm thể nhận nhầm.
Cố Văn Châu đến đây từ lúc nào, đúng là âm hồn bất tán. Nhưng ta biết mô tô thì khá bất ngờ.
“Hôm nay quy tụ đủ cả nam thần lẫn nữ thần của giới đua xe . Chúng ta kh phân biệt giới tính, chỉ so tg thua, nhưng nếu trận đấu này kh phần thưởng thì tiếc quá.” phát biểu là trọng tài chuyên nghiệp được Bạch Tịch mời đến để khu động kh khí.
“Thế này , đề nghị, nếu nữ thần thua thì cho chúng một cơ hội ăn tối cùng nhau, còn nếu nam thần thua... việc kh thể tg nổi một cô gái thì ? Chi bằng mặc quần đùi chạy một vòng trên đỉnh núi thì thế nào?”
Bên dưới vang lên một tràng pháo tay tán thưởng. Mục đích chính của những này là muốn th chân dung thật của Nữ thần Đua xe. Họ chưa bao giờ nghĩ rằng nam thần của họ (cả Bạch Tịch lẫn bạn mà Bạch Tịch nhắc đến) lại thể thua, vì họ thực lực kh kém gì tay đua chuyên nghiệp.
“Bạn ơi, đừng để thua nhé.” Nguyễn Miên làm một cử chỉ khiêu khích bằng cách giơ ngón cái úp xuống về phía Cố Văn Châu.
“ lại thể, còn đang chờ em tháo mũ bảo hiểm ra và cùng dùng bữa tối cơ mà.” vẻ khiêu khích của Nguyễn Miên, biết cô đang tức giận, nhưng bộ dạng này trong mắt lại chút đáng yêu.
“ tin rằng sẽ được chiêm ngưỡng một cảnh xuân tươi đẹp trên đỉnh núi. nhớ mặc ấm kẻo cảm lạnh đ.” Nguyễn Miên vừa giận Cố Văn Châu, đồng thời trong đầu cô cũng nảy ra một ý tưởng xấu xa. Việc khiến Cố Văn Châu khỏa thân chạy quả thực là một ều đáng để vui vẻ.
Ai bảo ta suốt ngày tơ tưởng đến đóa bạch liên hoa kia, hôm nay cô cho ta biết tay.
“Vậy thì bắt đầu thôi!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.