Phu Nhân Muốn Ly Hôn, Cố Thiếu Phát Điên Rồi! Nguyễn Miên Và Cố Văn Châu
Chương 79: Lại bị Cố Văn Châu chiếm tiện nghi
Một đêm hoang đường trôi qua, lần đầu tiên Nguyễn Miên tỉnh dậy trên giường Cố Văn Châu, trong đầu chỉ còn lại duy nhất một chữ “đau”.
Cô run rẩy bước xuống giường, trừng mắt khoảng trống bên cạnh, hận đến nghiến răng nghiến lợi.
Cô vậy mà, lại để tên khốn đó chiếm tiện nghi !
Ôm l nơi đang đau đớn kh ngừng, Nguyễn Miên hận đến tận xương tủy!
Cố Văn Châu căn bản kh là ! Hành hạ cô cả đêm, cô còn chưa tỉnh dậy, gã này đã xỏ quần bỏ , hơn nữa còn kh dùng b.a.o c.a.o s.u nào, quả thật quá đáng ghét!
Nếu cô m.a.n.g t.h.a.i thì ? Hai đã ly hôn , con của Cố Văn Châu thì cô làm thế nào?
Đúng lúc này, chu ện thoại của Nguyễn Miên reo vang.
Cô gần như bò đến đầu giường, cầm l ện thoại. Là trợ lý Đỗ Lạc gọi đến.
th m chục cuộc gọi nhỡ trên màn hình, cô đã kinh ngạc đến mức choáng váng!
Tuy nhiên, ều Nguyễn Miên kh hề biết là:
Cố Văn Châu đã bị khác lôi ra khỏi phòng.
Sau một đêm chiến đấu kịch liệt, đang ôm Nguyễn Miên hài lòng chuẩn bị vào giấc mộng thì Cố lão gia tay cầm chìa khóa đứng ở đầu giường . Th khuôn mặt tái mét vì tức giận của , theo bản năng ngậm miệng lại, ra hiệu cho hai ra ngoài nói chuyện.
Lúc này, Cố Văn Châu đang quỳ gối chỉnh tề trước mặt Cố lão gia.
Cố Văn Châu luôn kiêu ngạo bất kham, hiếm khi dáng vẻ như vậy.
Nhưng Cố lão gia cháu trai thế này, chẳng những kh cảm th chút an ủi nào, mà còn càng thêm giận dữ.
Vì quá tức giận, đã liên tiếp quất vài roi. Cho đến khi hết hơi, mới thở hổn hển dừng lại.
“Cố Văn Châu, mày biết vì tao đ.á.n.h mày kh?”
Cố lão gia chất vấn một tiếng, sự chú ý cũng chuyển sang mặt Cố Văn Châu. Ông mới phát hiện, Cố Văn Châu từ đầu đến cuối đều cúi đầu kh nói một lời, âm thầm chịu đựng nỗi đau trên .
Ông lập tức hiểu ra, đó chính là câu trả lời của Cố Văn Châu.
Cố lão gia như bị rút hết sức lực, cây gậy chống tuột khỏi tay, rơi xuống đất kêu loảng xoảng. Bàn tay gầy gò của đập mạnh lên bàn làm việc.
“Đồ khốn! Mày kh thể kh biết thân phận của Miên Miên! Dám bắt nạt con bé như vậy, mày bảo tao ăn nói với ngoại nó thế nào đây?”
Lưng đau rát như bị lửa đốt, sắc mặt Cố Văn Châu đã bắt đầu trắng bệch. ta vẫn cố gắng tỏ ra bình thường, châm một ếu thuốc, hít một hơi thật sâu, cơn đau nhức sau lưng mới dịu đôi chút.
Dường như đã khôi phục lại lý trí, đôi mắt đen của Cố Văn Châu lạnh lùng, kh hề lộ ra cảm xúc gì khi đối diện với Cố lão gia.
“Ông nội đ.á.n.h đủ chưa? Nguyễn Miên sắp tỉnh , nếu đ.á.n.h xong thì để cháu vào xem cô !”
Với thái độ này của Cố Văn Châu, Cố lão gia chỉ muốn bóp c.h.ế.t ta ngay lập tức.
Nhưng Nguyễn Miên vẫn còn ở trong phòng, nghĩ đến những chuyện của giới trẻ, làm già này thể thay thế được?
Trong cơn tức giận, vung tay mạnh mẽ về phía Cố Văn Châu:
“Mau cút ! Nếu kh dỗ được Miên Miên, mày đừng hòng bước chân vào nhà này nữa!”
Trong phòng, Nguyễn Miên cúp ện thoại của trợ lý Đỗ Lạc, kéo chăn ra và bắt đầu kiểm tra cơ thể .
Từng mảng bầm tím chồng chất lên nhau trên cô, vết thương mới và vết thương cũ đan xen, tr càng lúc càng kinh hoàng. Nhưng so với vết thương ở chỗ đó, những vết bầm tím này đã là nhẹ nhất .
Cô tách hai chân ra, lúc kiểm tra mới biết nơi đó đã bị Cố Văn Châu giày vò đến mức thê t.h.ả.m kh thể tả nổi. Cô chỉ dám liếc một cái kh dám nữa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nước mắt tủi thân tuôn trào như thác lũ, Nguyễn Miên co hai đầu gối lại, vòng cánh tay đầy vết bầm ôm chặt l chân, cuộn cơ thể vốn nhỏ bé của thành một quả bóng.
Nguyễn Miên ơi Nguyễn Miên, rốt cuộc thì mày đã làm thế này?
Mày là c chúa nhỏ của Phong gia cơ mà, tại lại trở nên t.h.ả.m hại đến mức này?
Nước mắt chảy dọc theo má xuống cằm, theo đùi chảy xuống. Nguyễn Miên kh thể lau kịp, cô dứt khoát mặc kệ, cứ để mặc cho nó chảy.
Cô chợt nhớ lại câu nói từng th trên Weibo:
Nếu một mối quan hệ kh thể mang lại niềm vui cho bản thân, thì ều đó chứng tỏ mối quan hệ đó vốn dĩ kh nên tồn tại.
Vì vậy, mặc dù cho đến nay cô vẫn kh muốn thừa nhận, nhưng lựa chọn cố chấp muốn kết hôn với Cố Văn Châu, bất chấp lời khuyên can của ngoại và các , chính là sai lầm, hơn nữa là sai lầm vô cùng lớn.
Đột nhiên, bên cửa truyền đến tiếng mở khóa.
Cánh cửa phòng bật mở, Cố Văn Châu đút tuýp t.h.u.ố.c mỡ màu trắng vào túi mới bước vào.
Đối mặt với kẻ đã gây ra quá nhiều đau khổ cho , Nguyễn Miên chỉ cần ta một cái cũng th ghê tởm, cô dứt khoát quay mặt ra ngoài cửa sổ.
Nhưng Cố Văn Châu dường như biết được suy nghĩ trong lòng cô, th cô ra ngoài cũng kh hề tức giận, ngược lại còn đứng ngay trước cửa sổ.
Cố Văn Châu vốn gương mặt đẹp đến mức k đảo chúng sinh, đôi mắt sâu thẳm, đôi môi mỏng khẽ mím lại. Chiếc áo sơ mi trắng mỏng m được cắt may tinh tế khoác trên ta như được thiết kế riêng. Lúc này, khi đứng ngược ánh sáng trước cửa sổ, cảm giác đó giống như ta là đàn bước ra từ ánh sáng cứu rỗi.
Cảm giác được cứu rỗi chợt trỗi dậy, nhưng ngay khi ánh mắt Nguyễn Miên chạm vào khuôn mặt , cô lập tức tỉnh táo lại như bị ện giật.
Cô ên , nếu kh thì làm cô thể nghĩ rằng Cố Văn Châu sẽ đến giải cứu ?
Trên thực tế, chín mươi phần trăm những khổ đau trong cuộc đời cô đều do đàn trước mặt này mang lại. Chỉ rời xa ác quỷ này, cô mới thể được cứu rỗi hoàn toàn.
Thế nhưng, giây tiếp theo,
Cố Văn Châu kho tay trước ngực, ánh mắt thăm thẳm cô:
“Còn đau kh?”
Lời quan tâm của Cố Văn Châu đến quá bất ngờ, nhưng Nguyễn Miên làm thể nghĩ ta ý tốt?
Hai đã ở bên nhau tổng cộng hai lần, vết thương lần trước còn chưa lành, lần thứ hai lại là thương tổn mới chồng lên vết cũ.
Hiện giờ cô đau đến mức rễ đùi cũng run rẩy, kh dám xuống giường.
Cô dùng sự im lặng và đau đớn này để đáp lại Cố Văn Châu.
Nào ngờ, Cố Văn Châu vung cánh tay lớn, kh đợi Nguyễn Miên kịp phản ứng đã trực tiếp ôm ngang eo cô thẳng vào phòng tắm.
Trước gương, cơ thể nhỏ n của Nguyễn Miên bị Cố Văn Châu ôm chặt trong lòng. Trong thế giới tĩnh lặng của gương, kh cuộc cãi vã hay đối đầu nào của hai , sự kết hợp giữa trai tài gái sắc này tr đặc biệt hài hòa, thậm chí còn mang theo một chút thân mật.
Ý nghĩ này vừa nảy ra, Nguyễn Miên kh khỏi cười khẩy một tiếng.
Cô và Cố Văn Châu ư? thể!
Cô chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, đ.á.n.h giá khuôn mặt Cố Văn Châu trong gương:
“Cố thiếu gia của , muốn làm gì đây? Chẳng lẽ chê tối qua chưa đủ mãnh liệt, muốn diễn một màn ‘vui vẻ trong phòng tắm’ giữa ban ngày ban mặt à?”
Mắt Cố Văn Châu tối sầm lại, kèm theo một nụ cười tà mị: “Đề nghị kh tồi, nếu cô còn sức lực thì cũng kh là kh thể.”
Đặt Nguyễn Miên ngồi lên bồn rửa mặt, Cố Văn Châu rút tay về và đưa tay về phía chân cô.
Cố Văn Châu nói được làm được, Nguyễn Miên th hành động của ta thì tưởng rằng đối phương lại muốn trút thú tính lên , cô hung hăng đẩy ta một cái:
“ bu ra, Cố Văn Châu, là một tên cầm thú từ đầu đến cuối!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.