Phu Nhân Nhường Chổ Cho Bạch Nguyệt Quang, Phó Tổng Quỳ Gối Dỗ Dành - Tạ Du An + Phong Kỵ Hàn
Chương 301: Đặc quyền dành riêng cho cô
"Vậy cô định dùng cách nào để l mạng đây?" Tạ Dư An cố gắng giữ bình tĩnh hỏi.
Ngân Sa nở nụ cười ma mị: "Từ từ đã nào, chuyến tham quan của chúng ta vẫn chưa kết thúc đâu. Tuy nhiên, ở ểm dừng chân cuối cùng này, cô kh là đầu tiên được chiêm ngưỡng. Bảy phụ nữ trước cô, trước khi trút hơi thở cuối cùng đều đã từng được đưa đến đây. Nhưng cô sẽ
là vinh dự được chiêm ngưỡng bộ sưu tập hoàn chỉnh nhất đ."
Kh để Tạ Dư An kịp phản ứng, Ngân Sa bất ngờ đẩy tung cánh cửa của căn phòng bên trong. Cảnh tượng kinh hoàng đập vào mắt khiến Tạ Dư An kh khỏi kinh hãi, cô ôm chặt l miệng, liên tục lùi lại m bước.
" gì mà sợ hãi thế? Lát nữa thôi, cô cũng sẽ trở thành một phần của bộ sưu tập này, vĩnh viễn ở lại đây cùng họ." Nụ cười trên môi Ngân Sa càng lúc càng trở nên quái dị. Ả đưa tay vẫy gọi Tạ Dư An: "Lại gần đây nào, để giới thiệu tỉ mỉ từng một cho cô nghe. Sau đó, cô thể tự do lựa chọn cho một cái c.h.ế.t mà cô ưng ý nhất."
"Cô đúng là một kẻ bệnh hoạn, mất trí!" Tạ Dư An quay ngoắt bỏ chạy. Dù biết thừa bản thân kh thể thoát khỏi căn biệt thự này, cô cũng nhất quyết kh muốn bước chân vào cái căn phòng quỷ ám đó.
Thế nhưng, cánh cửa vừa mới hé mở ban nãy đã bất ngờ đóng sầm lại "rầm" một tiếng. Tạ Dư An ra sức vặn tay nắm cửa nhưng nó đã bị khóa chặt từ bên ngoài.
"Đừng tốn c vô ích nữa." Ngân Sa sải những bước dài tiến về phía Tạ Dư An, tóm chặt l cánh tay cô và thô bạo lôi tuột cô vào căn phòng bên trong.
Căn phòng chìm trong bóng tối lờ mờ, ánh đèn mờ ảo tỏa ra một thứ ánh sáng màu đỏ
quạch, tạo nên một bầu kh khí u ám, rùng rợn đến nghẹt thở.
Và ều kinh khủng hơn cả là sự hiện diện của bảy chiếc tủ kính trưng bày cao ngang đầu được xếp ngay ngắn trong phòng. Bên trong mỗi chiếc tủ là một phụ nữ với những biểu cảm vô cùng sống động: kẻ thì tuyệt vọng, thì kinh hoàng tột độ, lại mang khuôn mặt phẫn nộ, căm hờn.
Nếu quan sát kỹ, sẽ th thì bị một con d.a.o găm đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c trái, thì phần cổ như muốn đứt lìa khỏi thân , và một khác thì khuôn mặt tím tái, biến dạng một cách gớm ghiếc, rõ ràng là c.h.ế.t vì trúng độc.
đầu tiên Tạ Dư An th, cũng chính là bức tượng khiến cô lùi lại trong sự kinh hãi ban nãy, là một phụ nữ đã bị cạo trọc hoàn toàn. Mảng da đầu bị rạch toạc, những vệt sơn đỏ chót như m.á.u tươi chảy ròng ròng xuống che kín cả khuôn mặt.
"À, đây chính là cô thư ký riêng của Cận Yến Xuyên, và cũng là nạn nhân đầu tiên dưới tay . Con ả này đến phút cuối vẫn còn gào khóc, quỳ lạy cầu xin tha mạng, suýt chút nữa thì đã mềm lòng đồng ý ." Ngân Sa giả vờ tỏ ra tiếc nuối, "Nhưng xui xẻo thay, những giọt m.á.u dơ bẩn từ trên trán ả lại nhỏ xuống làm v bẩn đôi giày mà yêu thích nhất. Cơn tức giận nổi lên,
đành tiện tay móc luôn cặp mắt của ả ra."
Ả ta tường thuật lại quá trình g.i.ế.c một cách dửng dưng, nhẹ bẫng hệt như đang bàn luận về thời tiết hôm nay vậy. Những từ ngữ nhuốm màu m.á.u me, bạo lực và c.h.ế.t chóc được thốt ra từ miệng ả khiến Tạ Dư An lạnh toát sống lưng, mồ hôi hột túa ra như tắm.
"Cô đừng căng thẳng quá, đây chỉ là những hình nhân bằng sáp do thuê thợ làm theo yêu cầu thôi. Chứ t.h.i t.h.ể thật làm mà bảo quản được lâu như vậy." Ngân Sa với mái tóc đen bồng bềnh, đôi môi đỏ rực, cùng khuôn mặt kiều diễm vốn dĩ là một mỹ nhân tuyệt sắc. Nhưng dưới thứ ánh
sáng ma quái của căn phòng và những lời nói ên rồ ả vừa thốt ra, nhan sắc chỉ càng khiến ta cảm th rợn tóc gáy.
Chẳng biết từ bao giờ, trên tay Ngân Sa đã lăm lăm một con d.a.o găm sáng loáng.
"Coi như đây là đặc ân dành riêng cho cô, cô được phép tự chọn cho một cái c.h.ế.t ưng ý."
" kh muốn c.h.ế.t." Tạ Dư An chằm chằm vào ả đàn bà trước mặt với ánh mắt đề phòng cao độ, đồng thời lén lút dồn sự chú ý vào sợi dây chuyền đang lủng lẳng trên cổ ả.
Mặt dây chuyền của Ngân Sa là một biến thể của hình cây thánh giá, với phần đuôi được mài nhọn hoắt. Nếu cô thể cướp được
mặt dây chuyền đó, biết đâu cô sẽ cơ hội phản đòn và tìm đường sống.
"Muốn hay kh đâu do cô quyết định. sẽ đếm đến ba, nếu cô vẫn chưa đưa ra lựa chọn, sẽ đành chọn thay cô vậy." Ngân Sa thổi nhẹ lên mũi d.a.o sắc nhọn, " đã liên hệ sẵn với thợ làm hình nhân sáp . Biết đâu trước khi nhắm mắt xuôi tay, lại được tận mắt chiêm ngưỡng cô trong hình hài một bức tượng sáp hoàn mỹ đ."
Tạ Dư An mím chặt môi, ánh mắt kh hề rời khỏi Ngân Sa dù chỉ nửa giây.
"Một..."
Ngân Sa nhích thêm một bước về phía Tạ Dư An.
"Hai..."
Tạ Dư An siết chặt hai bàn tay thành nắm đấm, nhịp tim đập dồn dập như muốn phá vỡ lồng n.g.ự.c nhảy ra ngoài.
Ngân Sa rõ ràng là kẻ đã được đào tạo võ thuật bài bản, cả về thể lực lẫn kỹ năng chiến đấu đều ăn đứt Tạ Dư An.
Để cướp được đồ vật trên ả, Tạ Dư An thực sự kh nắm chắc l một phần tg nào.
*
"Vẫn chưa suy nghĩ xong ?" Ánh mắt Ngân Sa Tạ Dư An lúc này hệt như một con mèo đang ung dung vờn bắt con chuột tội nghiệp trong lòng bàn tay, "Hay là để gợi ý cho cô nhé."
Ả ta giơ mũi d.a.o chỉ thẳng vào n.g.ự.c trái của , "Một nhát đ.â.m chí mạng xuyên tim là cách giải quyết nh gọn và ít đau đớn nhất. cũng hứa sẽ dặn thợ làm tượng sáp tạo hình cho cô thật lộng lẫy và xinh đẹp."
Tạ Dư An vẫn giữ im lặng, ánh mắt sắc như d.a.o găm ghim chặt vào mọi cử động của ả.
Thực chất, Ngân Sa đang hả hê chờ đợi khoảnh khắc Tạ Dư An để lộ ra sự kinh hãi, tuyệt vọng, khụy gối van xin ả tha mạng.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đó luôn là thú vui tiêu khiển của ả. Mỗi khi chứng kiến những ả đàn bà từng kiêu ngạo, vênh váo, những kẻ từng ôm mộng được đứng bên cạnh Cận Yến Xuyên, những kẻ luôn khiến ả ghen tị vì xuất thân trong sạch, đến lúc đối mặt với t.ử thần cũng chỉ mang
một bộ dạng t.h.ả.m hại, hèn mọn và xấu xí như nhau!
Thế nhưng Tạ Dư An lại hoàn toàn khác biệt. Ngoài câu nói rành rọt " kh muốn c.h.ế.t", cô tuyệt nhiên kh hề thốt ra bất kỳ một lời cầu xin hay tỏ ra yếu đuối.
Nụ cười cợt nhả trên môi Ngân Sa dần tắt ngấm, thay vào đó là một vẻ mặt u ám, lạnh lẽo và tràn ngập sát khí.
" đã ban cho cô đặc ân lựa chọn, nhưng cô lại kh biết ều." Vừa dứt lời, ả ta đột ngột vung tay, hướng thẳng mũi d.a.o găm về phía n.g.ự.c Tạ Dư An đ.â.m tới.
Sức mạnh bộc phát của con khi bị dồn đến bước đường cùng quả thực là vô hạn.
Dù trong tình trạng bình thường, Tạ Dư An
vốn chẳng cửa nào đọ lại sức của Ngân Sa. Nhưng ngay trong khoảnh khắc sinh t.ử này, cô lại thể tung tay nắm chặt l cổ tay đang cầm d.a.o của Ngân Sa, chặn đứng mũi d.a.o c.h.ế.t chóc chỉ cách trái tim chưa đầy hai centimet.
Ngân Sa nhướng mày kinh ngạc, lập tức dồn thêm lực vào cánh tay.
Tạ Dư An bị ép lùi lại hai bước, nhưng hai bàn tay cô vẫn kiên quyết khóa chặt cổ tay của Ngân Sa kh bu.
" đã từ bi ban cho cô một cái c.h.ế.t nhẹ nhàng nhất , nếu cô còn tiếp tục ngoan cố, kh thiếu cách để hành hạ cô c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn đâu!" Nụ cười của Ngân Sa trở nên méo mó và lạnh lẽo đến rợn .
Tạ Dư An c.ắ.n chặt răng chịu đựng. Lúc này, nếu cô liều lĩnh bu một tay ra để giật l mặt dây chuyền trên cổ Ngân Sa, thì mũi d.a.o găm sắc lẹm kia sẽ ngay lập tức xuyên thủng lồng n.g.ự.c cô.
Giữa lúc hai bên đang giằng co kịch liệt, ện thoại của Ngân Sa đột nhiên đổ chu.
"Đúng là rách việc!" Ngân Sa c.h.ử.i thề một tiếng, sự bực bội hiện rõ trong ánh mắt.
Tiếng chu ện thoại chưa kịp dứt, từ bên ngoài đã vang lên những tiếng đập cửa dồn dập.
"Ngân tỷ! Cận tổng đã tìm đến tận đây !"
Đồng t.ử Ngân Sa lập tức co rút lại. Ả đột ngột rút lực tay về, đẩy Tạ Dư An ra nh chóng lao ra mở cửa.
"Xe của Cận tổng đang tiến vào khu vực này , nhiều nhất là ba phút nữa sẽ mặt tại đây!" Tên thuộc hạ hớt hải báo cáo.
Ngân Sa thừa biết Cận Yến Xuyên sẽ sớm muộn cũng tìm ra tung tích của ả, nhưng ả kh ngờ tốc độ của ta lại nh đến vậy.
"Trói chặt ả ta lại, khóa miệng ả vào, kh được để ả phát ra bất kỳ tiếng động nào!
Nếu mười phút nữa kh quay lại, lập tức kết liễu ả!" Ngân Sa vội vã ra lệnh ba chân bốn cẳng chạy xuống lầu.
Dù thì ả vẫn muốn chính tay kết liễu mạng sống của những ả đàn bà này, đặc biệt là Tạ Dư An.
Tình thế hiện tại quá cấp bách, kh cho phép ả tự xử lý. Nhưng dù thế nào chăng nữa, Tạ Dư An cũng bắt buộc c.h.ế.t!
Ngay khi cánh cửa phòng bị đóng sầm lại, Tạ Dư An đã bị đám thuộc hạ trói gô tay chân, miệng bị bịt kín bằng băng keo. Tiếng khóa cửa lạnh lùng vang lên, giam cầm cô trong căn phòng đầy ám ảnh này.
Tạ Dư An khẽ thở phào nhẹ nhõm. Dù kết cục ra , ít ra cô vẫn còn mười phút để hy vọng.
lẽ... tình thế vẫn còn cơ hội xoay chuyển.
...
Ngân Sa vừa vội vã chạy xuống tầng trệt thì Cận Yến Xuyên cũng vừa vặn đẩy tung cánh
cửa chính, sải bước tiến vào.
Vẻ ngoài của ta vẫn giữ được sự nhã nhặn, lười biếng thường ngày, nhưng tia sáng lạnh lẽo, sắc bén hắt ra từ đáy mắt đã tố cáo tâm trạng giận dữ tột độ đang bùng nổ bên trong ta.
"Kh ngờ em lại tậu được một căn biệt thự bề thế ở đây đ. Biết thế đã chẳng cất c đặt phòng khách sạn cho em làm gì. Thuê mà kh ở, lãng phí quá."
TRẦN TH TOÀN
Ngân Sa nở một nụ cười lẳng lơ, quyến rũ, " xem cái chốn hoang tàn này làm mà ở được? Em chỉ ghé qua đây l chút đồ bỏ quên thôi."
"Là l đồ bỏ quên, hay là giấu ?" Cận Yến Xuyên ả chằm chằm bằng một ánh
mắt nửa cười nửa kh.
Nét mặt Ngân Sa vẫn kh hề d.a.o động, "Cận tổng, đang nói gì vậy, em thực sự kh hiểu."
Sắc mặt Cận Yến Xuyên lập tức trở nên u ám và lạnh lẽo, "Những tội ác tày trời mà em đã gây ra trước đây, thể nhắm mắt làm ngơ. Nhưng đối với Tạ Dư An, em tuyệt đối kh được phép động đến cô . Giao cho , sẽ tha cho em một con đường sống."
Chưa có bình luận nào cho chương này.