Phu Nhân Nhường Chổ Cho Bạch Nguyệt Quang, Phó Tổng Quỳ Gối Dỗ Dành - Tạ Du An + Phong Kỵ Hàn
Chương 345: Em nhớ anh đến thế cơ à
"L sợi màu x lam kia ." Tạ Dư An giả vờ như kh nhận ra lai lịch của chúng, chỉ bừa một cái bu lời trêu chọc: " họp bàn c việc với m lão già khú đế mà cũng cất c đứng chọn cà
vạt tỉ mỉ thế á? Đừng bảo với là nay lại màn 'tuyển phi' trá hình nào nữa nhé?"
Phong Tễ Hàn bất lực thở dài: " chỉ đơn giản là muốn đeo chiếc cà vạt do chính tay em chọn thôi. Còn 'tuyển phi' là cái trò quỷ quái gì?"
Tạ Dư An vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ: "Ủa, chứ chẳng cả hai sợi cà vạt này đều là do chọn mua cho ?"
Phong Tễ Hàn khẽ nhướng mày, ánh mắt lóe lên một tia vui sướng: " cứ nh ninh là em quên béng mất cơ đ."
"Nói vậy là cố tình nhét m sợi cà vạt này vào vali mang từ trong nước sang tận đây à?" Tạ Dư An kh kìm được tò mò, hỏi thẳng, "Đừng bảo là cố tình diễn trò
này để xem, tưởng sẽ rưng rưng xúc động rơi nước mắt nhé?"
Nhắc đến chuyện quà cáp, ánh mắt Phong Tễ Hàn bỗng chốc trở nên u oán, Tạ Dư An chằm chằm: "Suốt ba năm ròng rã chung sống, lễ lộc, sinh nhật nào em cũng chỉ tặng đúng một món quà: cà vạt. Hết màu này đến màu khác, sọc ngang sọc dọc. Nhiều lúc thực sự nghi ngờ kh biết em bao giờ đặt chút tâm tư nào vào việc chọn quà cho kh nữa."
Chính vì số lượng cà vạt "được tặng" quá khủng, đành chia năm xẻ bảy, cất một nửa ở nhà, nửa còn lại thì nhét vào vali mang sang nước F. Hầu như trong mọi sự kiện quan trọng, trừ khi stylist riêng ép
buộc phối theo concept, còn kh thì luôn ưu tiên sử dụng những chiếc cà vạt do Tạ Dư An tặng.
Tạ Dư An lập tức cãi lại: "Nếu mà chọn quà qua loa, đại khái thì làm thể nhớ rõ mồn một từng món đồ đã tặng chứ? Còn thì ? M món đồ trang sức đắt tiền mua tặng , chắc mười mươi là do tay Từ Văn Tích lựa gói ghém mang về chứ gì!"
Tuy nhiên, kể từ ngày dứt áo ra , ngoài sợi dây chuyền đầu tiên tự tay đeo cho cô, Tạ Dư An đã để lại toàn bộ những món đồ xa xỉ đó, kh mang theo bất cứ thứ gì.
"Toàn bộ những món quà đó đều do đích thân tự tay lựa chọn, thậm chí những
món còn cất c bay ra nước ngoài để đặt làm riêng, chỉ là nhờ ta mang đến giao cho em thôi." Trong ánh mắt Phong Tễ Hàn thoáng hiện lên một nỗi xót xa, tiếc nuối: "Thời ểm đó, hoàn toàn kh muốn tiết lộ cho em biết những ều này. cứ ngây thơ cho rằng, chỉ cần tỏ ra lạnh nhạt, xa cách với em, thì đó chính là cách bảo vệ em tốt nhất, để lão Phong Khải Thành kh nhắm vào em làm mục tiêu. Nhưng sự thật phũ phàng đã chứng minh, chỉ cần em còn mang d nghĩa là của , thì em sẽ luôn bị bủa vây bởi vô vàn những hiểm nguy rình rập."
Bầu kh khí bỗng chốc chùng xuống, trở nên nặng nề và ngột ngạt. Tạ Dư An mấp máy môi, muốn nói ều gì đó nhưng lại
thôi, chẳng biết dùng từ ngữ nào cho .
Phong Tễ Hàn sâu vào mắt cô, bộc bạch: "Dẫu biết rõ sự thật tàn nhẫn , nhưng thẳm sâu trong lòng, vẫn luôn ấp ủ một sự ích kỷ, khao khát được trói buộc em bên , dù cho ều đó đồng nghĩa với việc đẩy em vào những nguy hiểm lẽ ra em kh đáng gánh chịu."
Câu nói của như một bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim Tạ Dư An, mang đến một nỗi chua xót khó tả. Cô đành lẩm bẩm: "Những rắc rối gặp vốn dĩ đâu liên quan gì đến ."
Ngược lại, trong những khoảnh khắc sinh t.ử ngàn cân treo sợi tóc, chính Phong Tễ Hàn
mới là kh màng hiểm nguy lao vào cứu cô.
"Nói vậy là em đã đồng ý sẽ ở lại bên đúng kh?" Kỹ năng bắt trọng tâm câu nói của Phong Tễ Hàn lúc nào cũng bén nhọn như vậy.
Tạ Dư An trừng mắt lườm một cái rách mắt, vớ l chiếc gối ném thẳng vào mặt : "Ngậm miệng lại ngay! Tóm lại là định lăn ra khỏi phòng kh thì bảo?"
Đúng lúc đó, Từ Văn Tích vì kh thể chịu đựng nổi sức ép liên hoàn từ m lão già hội đồng quản trị nên lại viện cớ vệ sinh để lén lút gọi ện hối thúc sếp.
Trong tiếng thở ngắn than dài t.h.ả.m thương của Từ đặc trợ, Phong Tễ Hàn cuối cùng
cũng chịu xách m.ô.n.g rời khỏi khách sạn. Trước khi , kh quên cúi xuống gầm giường nhặt lại chiếc mặt nạ bạc cẩn thận đeo lên.
Tạ Dư An kiên nhẫn đợi một lúc lâu, ước chừng Phong Tễ Hàn đã thang máy xuống đến sảnh, cô mới vội vàng quấn chặt áo choàng tắm, rón rén chạy ra nấp sau tấm rèm cửa sổ xuống dưới. Vừa vặn lúc đó, cô th tài xế đang cung kính mở cửa xe cho .
Động tác chuẩn bị bước lên xe của Phong Tễ Hàn bỗng khựng lại. Dường như thần giao cách cảm, bất chợt ngước mắt lên phía trên.
Phòng của Tạ Dư An nằm tít trên tầng 23, mà cô lại chỉ dám thò mỗi cái đầu bé xíu ra ngoài cửa sổ để nhòm trộm. Về mặt lý thuyết, Phong Tễ Hàn tuyệt đối kh thể nào th cô được.
Nhưng ngay giây tiếp theo, ện thoại của Tạ Dư An báo tin n đến. Là của Phong Tễ Hàn.
[Em lưu luyến, kh nỡ rời xa đến thế cơ à?]
Tạ Dư An "xùy" một tiếng, thầm nghĩ trong bụng: Trước giờ kh nhận ra cái tên họ Phong này lại mắc bệnh tự luyến nặng đến mức này nhỉ.
Cô chỉ đơn thuần muốn tận mắt chứng kiến khuất để rảnh tay triển khai kế hoạch
tiếp theo của mà thôi.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Sau khi chắc c chiếc xe của Phong Tễ Hàn đã khuất dạng, Tạ Dư An lập tức n tin cho Lão Quỷ.
*
[ cách nào tra ra được vị cựu thủ lĩnh của Hưng Hòa Hội hiện đang ều trị tại bệnh viện nào kh?]
Lão Quỷ lúc này cũng đang mặt tại nước F, do đó kh sự chênh lệch về múi giờ, tin n phản hồi đến nh chóng.
[Hưng Hòa Hội á? Tên cựu thủ lĩnh là Cổ Tiêu kh?]
Tạ Dư An thú thực là cô cũng mù tịt về tên tuổi thật sự của nghĩa phụ Phong Tễ Hàn.
Tuy nhiên, th tin về những nhân vật tầm cỡ như vậy luôn nhan nhản trên mạng. Cô vội vàng gửi tin n xác nhận cho Lão Quỷ.
Sau đó, tò mò nổi lên, cô tiện tay gõ cụm từ "Thiếu đ gia Hưng Hòa Hội" lên th tìm kiếm.
Đúng như dự đoán, kết quả trả về hoàn toàn trống trơn, kh l một tấm ảnh chụp cận cảnh nào của Phong Tễ Hàn, và cái tên thật cũng bặt vô âm tín. Ngoại trừ d xưng "Thiếu đ gia" khét tiếng, th tin duy nhất thu thập được là một cái tên tiếng : Aldric.
"Aldric..." Tạ Dư An khẽ lẩm nhẩm cái tên này, cảm th chút lạ lẫm và mới mẻ.
Ngày trước khi còn ều hành Tập đoàn họ Phong, kh hề sử dụng cái tên tiếng này. Hơn nữa, bất kể là đàm phán hợp đồng với đối tác ở quốc gia nào, luôn khăng khăng sử dụng tên tiếng Trung của .
Giữa lúc Tạ Dư An đang mải miết chìm trong dòng suy nghĩ, ện thoại chợt réo vang, Lão Quỷ gọi đến.
"Này Tạ Dư An, đừng nói với là cô vừa móc nối được mối làm ăn với Hưng Hòa Hội, mà cụ thể là với tên Thiếu đ gia đó nhé?" Giọng Lão Quỷ lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ, " khuyên chân thành là cô nên rút chân ra khỏi vũng bùn đó . Tình hình nội bộ Hưng Hòa Hội hiện tại rối ren như tơ vò.
Tên Thiếu đ gia đó dù bản lĩnh thao lược, thủ đoạn tàn nhẫn đến m thì xét cho cùng vẫn còn quá trẻ, e là khó lòng đối phó nổi với đám lão làng xảo quyệt đó."
Tạ Dư An khẽ nhíu mày. Đến cả một đứng ngoài cuộc như Lão Quỷ cũng tường tận được sự phức tạp và khó khăn trong nội bộ Hưng Hòa Hội. Bề ngoài, Phong Tễ Hàn luôn xuất hiện với vẻ hào nhoáng, uy quyền, được vạn nể sợ, nhưng thực chất tình cảnh của lại bấp bênh và hiểm nguy hơn những gì ta tưởng tượng nhiều.
"Kh đâu, chỉ đột nhiên th tò mò chút thôi." Tạ Dư An dĩ nhiên kh muốn hé răng nửa lời về kế hoạch táo bạo của . Nếu Lão Quỷ biết được, chắc
c ta sẽ tìm mọi cách cản trở, thậm chí là từ chối cung cấp th tin.
"Tò mò á?" Lão Quỷ hừ lạnh, rõ ràng là kh tin l nửa lời, "Tự dưng cô lại nổi hứng tò mò về m chuyện thâm cung bí sử của Hưng Hòa Hội làm cái quái gì? Theo như biết, giữa cô và cái bang hội đó đâu nửa ểm dính líu?"
Tạ Dư An bắt đầu mất kiên nhẫn: "Tóm lại là chịu giúp kh thì bảo?
Kh giúp thì thôi, tự tìm cách khác."
"Từ từ đã nào!" Giọng Lão Quỷ càng thêm phần nghi kỵ, "Này Tạ Dư An, rốt cuộc là cô đang ủ mưu tính toán chuyện gì vậy? Cớ cô khăng khăng đòi biết tung tích của
lão Cổ Tiêu bằng được? Cô cho một lý do nghe lọt lỗ tai, và đảm bảo chắc c rằng cô kh tự đ.â.m đầu vào chỗ c.h.ế.t thì mới dám giúp cô."
Tạ Dư An l đâu ra lý do nào hợp lý cơ chứ! Chẳng nhẽ cô lại sổ toẹt ra sự thật động trời rằng Cổ Tiêu chính là nghĩa phụ của Phong Tễ Hàn, và cái vị "Thiếu đ gia" khét tiếng kia kh ai khác chính là chồng cũ của cô?
Thế nhưng, ngoài Lão Quỷ ra, cô thực sự kh biết bấu víu vào ai đủ khả năng đ.á.n.h cắp những th tin tuyệt mật từ nội bộ Hưng Hòa Hội một cách nh chóng như vậy.
"Thực ra thì, đang ấp ủ dự định thành lập một viện nghiên cứu tư nhân tại nước F để tự do phát triển các dự án thực nghiệm của riêng . Nhưng muốn làm được ều đó, cần một thế lực đủ mạnh để chống lưng." Trí th minh lóe sáng, Tạ Dư An bắt đầu thêu dệt nên một câu chuyện bịa đặt trơn tru, kh vấp váp, "Ở cái đất nước F này, thử hỏi còn cái 'ô dù' nào vững chãi hơn Hưng Hòa Hội nữa? Vì vậy, quyết định sẽ tiếp cận và thuyết phục lão Cổ Tiêu đó."
Giọng Lão Quỷ lộ rõ sự phản đối kịch liệt: " hiểu tham vọng của cô. Cô muốn dùng y thuật để cứu sống Cổ Tiêu, từ đó mượn uy d của Hưng Hòa Hội làm bệ phóng cho . Nhưng kế hoạch này quá đỗi mạo
hiểm, kịch liệt phản đối. Khoan bàn đến việc cô nắm được bao nhiêu phần trăm cơ hội chữa khỏi bệnh cho ta, giả sử cô thực sự chữa khỏi chăng nữa, thì l gì làm đảm bảo rằng cái lão già xảo quyệt đó sẽ gật đầu đồng ý hợp tác với cô?"
" thử thì mới biết được chứ, ngồi yên một chỗ thì làm thành c?" Tạ Dư An tỏ vẻ vô cùng kiên định và cứng đầu.
"Nếu cô thực sự muốn đ.á.n.h cược một ván, thì th việc cô giở trò 'mỹ nhân kế' quyến rũ tên Thiếu đ gia của Hưng Hòa Hội xem chừng còn tính khả thi cao hơn đ!" Lão Quỷ thở dài bất lực, bu lời mỉa mai.
Tạ Dư An: "..."
TRẦN TH TOÀN
Giá như Lão Quỷ biết được sự thật "Thiếu đ gia chính là Phong Tễ Hàn", chắc c ta sẽ tự vả vào miệng vì câu nói vô tri đó.
"Nói vậy là tên Thiếu đ gia đó là một gã lăng nhăng, hám sắc, dễ bị đàn bà dắt mũi à?" Tạ Dư An giả vờ ngây thơ hỏi dò.
Lão Quỷ cười khẩy đầy châm biếm: "Giang hồ đồn đại ta là một kẻ mắc chứng 'lãnh cảm' với phụ nữ đ. Từ lúc ta bước sang tuổi trưởng thành đến nay, vô số kẻ đã dùng đủ mọi thủ đoạn để nhét gái vào giường , nhưng kết quả là chẳng ả nào thành c cả."
Chưa có bình luận nào cho chương này.